"Sau khi đến Kim Lăng, em mới nhận ra muốn đi làm thuê thuận lợi thì học hành tử tế là cực kỳ quan trọng. Thê là em viết thư dặn Tiểu Cửu có cơ hội thì nhất định phải lo học hành cho đàng hoàng, như vậy mới được thăng chức tăng lương, mỗi tháng mới có nhiều tiền gửi cho em."
"Tiểu Cửu quả thực rất nỗ lực, cậu nhóc không chỉ chịu khó đọc sách, mà về sau còn đi tòng quân, làm cái gì mà quân tình nguyện ấy. Đến lúc em nghe ngóng được tin tức ở Hán Khẩu thì cậu nhóc đã làm giám đốc nhà máy dệt bông lớn nhất bên Cô Tô rồi. Sếp không biết lúc đó em đã phải hạ quyết tâm lớn cỡ nào mới nhịn được không chạy sang Cô Tô ăn vạ cậu nhóc đâu!"
Tần Hoài nghe mà đớ người ra.
Hắn cảm thấy não mình như bị treo máy, ngay khoảnh khắc này, hắn thậm chí lờ mờ hiểu ra tại sao toàn bộ ký ức của An Du Du đều nằm trong nhiệm vụ chính tuyến.
Ký ức của cô nhóc có lẽ vô cùng bình thường, nhưng mỗi một nhân vật xuất hiện trong đó đều cực kỳ mấu chốt.
Việc cô nhóc thức tỉnh cũng cực kỳ mấu chốt.
"Giám... giám đốc nhà máy dệt bông ở Cô Tô, họ... họ Hứa." Tần Hoài bắt đầu lắp bắp, rõ ràng hắn đã đoán được đáp án, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi lại cho chắc, "Thế... thế em có biết lúc đó cậu ta tên là gì không?"
"Em nhớ tên là Hứa Thành Cương, nghe đồn cái tên đó là đổi lúc còn làm ở nhà máy thép."
Tần Hoài bị sốc đến mức cạn lời.
An Du Du hơi ngơ ngác nhìn Tần Hoài, chẳng hiểu mình lỡ miệng nói sai câu nào. Cô nhóc còn chưa kể xong cơ mà, sao Tần Hoài lại trưng ra cái vẻ mặt này.
An Du Du tuy không hiểu, nhưng tâm lý của cô nhóc rất vững, cứ thế tự mình kể tiếp: "Lúc đó em nghĩ, Tiểu Cửu đã làm đến chức giám đốc nhà máy dệt rồi, hòa thượng chạy chứ miếu đâu có chạy được, lúc nào đến nương tựa cậu nhóc chăng xong. Chỉ bằng đợi em lăn lộn có chút danh tiếng, mang dáng vẻ của đại ca áo gấm về làng, vinh quy bái tổ đến gặp cậu nhóc thì oách hơn. Thế là em đem trả vé tàu đi Cô Tô, tiếp tục đi nghe ngóng tin tức của Giang Vệ Quốc."
"Tin tức của hắn khó nghe ngóng cực kỳ, trước sau em phải dò la mất ngót nghét 10 năm. Tin tức của Tiểu Thất em cũng moi ra được rồi, lăn lộn chán lắm, em lờ mờ đoán được cậu ta ở đâu nhưng cũng chẳng thèm đi tìm. Dù sao tìm được khéo em lại phải cưu mang cậu ta, mà lúc đó em làm quái gì có tiền mà cưu mang."
"Cuối cùng em hóng được Giang Vệ Quốc đang ở thành phố Z, một thành phố nhỏ xíu xiu, làm Bếp Trưởng cho tiệm cơm quốc doanh."
"Lúc đó em đã cày cuốc mười mấy năm, gom được chút vốn liếng định đi làm ăn. Hồi đó em nghĩ Giang Vệ Quốc tuy không gom đủ tiền mua Thái Phong Lâu, nhưng chắc cũng phải có chút của ăn của để. Em cũng chẳng đòi hỏi nhiều, chia cho em tám phần là được, đợi em phát tài nhất định sẽ trả lại gấp 10 lần."
"Nhưng đến lúc em lặn lội tới tiệm cơm quốc doanh ở thành phố Z tìm hắn, thì mới phát hiện hắn lăn lộn cũng phèn lắm. Chắc là do đẻ lắm con trai quá, nuôi tốn kém. Sếp không tưởng tượng nổi đâu, hắn đẻ một lèo 5 đứa con trai, mà đứa nào đứa nấy cũng cao to lực lưỡng."
"Lúc em vào tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, vốn định ăn quyt bắt hắn mời cơ. Kết quả vừa hay thấy ba thằng con trai của hắn đang ngồi ăn ở bàn bên cạnh. Tựi nó ăn mà hận không thể bưng cả cái chậu rửa mặt ra xúc, thảo nào bao nhiêu năm trời Giang Vệ Quốc vẫn chăng gom đủ tiền lên Bắc Bình mưa lại Thái Phong Lâu."
"Lúc đó em nghĩ bụng, thôi bỏ đi, Giang Vệ Quốc chắc chắn là rỗng túi rồi, nếu nhận mặt nhau khéo em lại phải ói tiền ra cưu mang hắn nữa. Thế là em ăn xong bữa cơm ở tiệm quốc doanh, trả tiền đàng hoàng rồi xách mông đi làm ăn."
"Em vốn tưởng đi làm ăn chuyến này chắc mẩm sẽ vớ bở, sau đó là có thể vinh quy bái tổ đến Cô Tô tìm Tiểu Cửu nhận người quen, bảo cậu nhóc xì ra một khoản tài trợ để em quay về Ma Đô, tiện thể cưu mang luôn cả đám Tiểu Thất với Giang Vệ Quốc."
"Ai dè lừa đảo nhan nhản, tiền của em bị lừa sạch bách, đành phải ngậm đắng nuốt cay cày tiền lại từ đầu."
"Lúc đó em chả còn tâm trí đâu mà nhận người quen nữa, vì nhục quá."
"Cuối cùng còn chưa kịp gom đủ tiền thì em đã bệnh chết queo. Cũng chăng biết cái di sản kia lại tiện nghi cho đứa nào, biết thế trước lúc chết em lập di chúc để lại hết cho Tiểu Cửu. Như vậy nhỡ đâu Tiểu Cửu còn sống, em cũng có thể đường hoàng vác mặt đi tìm cậu nhóc, bắt cậu nhóc dâng hết tiền lương hưu cho em."
"Sếp ơi, em muốn xin nghỉ một tuần. Đầu tiên em sẽ tới Cô Tô, rồi lượn qua thành phố Z xem Tiểu Cửu với Giang Vệ Quốc còn sống hay không. Nếu còn sống mà hai người bọn họ cũng đồng ý, thì em có thể lấy tiền lương hưu của họ làm quà tặng được không? Em thật sự cạn tiền rồi, sếp biết rõ tình hình kinh tế của em mà, từng cắc từng đồng của em đều là do sếp phát cho hết đấy."
Đầu óc Tần Hoài vẫn đang rối như tơ vò.
Hắn cảm thấy cốt truyện tiến triển hơi bị nhanh quá, hắn load không kịp.
Tần Hoài giơ tay ra hiệu dừng lại.
"Stop stop stop, Du Du, em để anh load lại não chút đã. Chuyện xin nghỉ phép đi Cô Tô với thành phố Z, lát nữa tụi mình hãng bàn tiếp."
"Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"4 giờ 47 phút ạ."
"Tụi mình ráng chống cự thêm vài tiếng nữa, đợi đến 9 giờ sáng La tiên sinh chắc chắn sẽ dậy uống Trần Bì Trà. Đến lúc đó hai anh em mình chuồn thẳng, chạy qua nhà ông ấy mở tiệc trà."
"Không thể để một mình anh sốc được."
LVQ8371