Nhắc đến chuyện này, An Du Du bắt đầu bẻ ngón tay đếm: "Kiếp thứ hai em làm đủ thứ nghề luôn, từng làm phụ bếp, chạy bàn, sửa xe đạp, dán thùng cát tông, làm nữ công nhân trong xưởng may, xưởng thực phẩm cũng từng làm, rồi còn làm cả công nhân bốc vác nữa. Có một lần đi ăn trộm bị tóm được, thiếu điều bị người ta đánh chết tươi."
"Đến cuối cùng, em gom hết tiền tiết kiệm đi nhập băng cassette lậu, định bụng buôn nước bọt kiếm một mớ. Ai dè em bị thằng cha bán băng lừa, băng lậu của em chất lượng quá lởm không bán nổi, hàng của người ta chất lượng xịn hơn em nhiều. Thế là nguyên lô băng đó ế sưng ế xỉa, mất trắng cả chì lẫn chài."
"Vì muốn làm lại từ đầu, em đành phải bóp mồm bóp miệng. Về sau thật vất vả mới kiếm được chút đỉnh, nhất thời kích động lại ăn uống thả phanh, kết quả bị viêm tụy chết queo luôn."
An Du Du dùng vài lời ngắn gọn tóm tắt lại nguyên nhân cái chết ở kiếp thứ hai của mình.
Tần Hoài cảm thấy cũng tạm được, quen biết nhiều Tinh Quái rồi, những kiểu chết lãng xẹt hắn cũng thấy mòn mắt. Chỉ cần không phải chạy ra tận đồng cỏ châu Phi nộp mạng cho sư tử, hay đang đứng hóng hớt bị dao bay cắm trúng người, thì hắn đều có thể chấp nhận được hết.
Cái chết này của An Du Du tương đối bình thường, có nhân có quả, xét theo một khía cạnh nào đó thì cũng coi như là chết đúng quy trình.
"Nếu Lâm Thất còn sống, em đến Ma Đô gặp cậu ta, vậy người tiếp theo em muốn gặp là ai?" Tần Hoài lại hỏi.
"Chắc chắn là Tiểu Cửu rồi." An Du Du nói, "Kiếp trước em đã gặp Giang Vệ Quốc, hắn phải nuôi 5 thằng con trai ăn tàn phá hại nên chẳng có tiền mua lại Thái Phong Lâu, nhưng sống cũng khá khẩm. Bếp Trưởng của tiệm cơm quốc doanh đâu có lo chết đói, em thấy hắn cũng béo ra phết. Mà giá thức ăn ở cái tiệm quốc doanh đó đắt lòi mắt, lúc em trả tiền mà tim như rỉ máu."
"Hơn nữa hắn có tận 5 thằng con trai, cho dù có đứa gặp tai nạn thì cũng chẳng thể chết sạch được. Tiểu Cửu thì thảm rồi, hai đứa con trai ngủm hết, vợ cũng chết, đương nhiên là Tiểu Cửu cần em hơn."
"Vừa nãy em đã tính kỹ rồi, tiền lương tháng này tạm thời không tiêu, trái cây cứ sang nhà La tiên sinh mà lấy không tốn một xu, quần áo với giày dép ưng ý khoan hẵng mua, cái tai nghe kia cũng dẹp luôn."
"Giữa tháng 10 đi Ma Đô tìm Tiểu Thất, giữa tháng 11 đi Cô Tô tìm Tiểu Cửu, giữa tháng 12 đi thành phố Z tìm Giang Vệ Quốc, đến lúc đó..."
"Không cần chia ra ba tháng đâu." Tần Hoài ngắt lời An Du Du, "Đợi thám tử tư của La tiên sinh dò la rõ tình hình xong là có thể xuất phát ngay, cứ theo đúng trình tự em vừa nói, anh sẽ đi cùng em."
"Lão Thạch cũng phải đi cùng, anh còn vướng cái nhiệm vụ Thiên Nhật Tảo Xan của anh ấy, anh đi đâu thì anh ấy cũng phải bám theo đấy."
"Trùng hợp là anh ấy cũng đang muốn đến Cô Tô thăm Hứa xưởng trưởng."
"Anh bao luôn chi phí đi lại."
"Sếp ơi, sếp đúng là người sếp tốt nhất, hào phóng nhất mà em từng gặp đấy!”
"Giá mà sếp cho em mượn 3 thỏi vàng thì còn tuyệt vời hơn nữa."
Cuối cùng, Tần Hoài và An Du Du vẫn không nán lại nhà La Quân để đợi những người khác dậy mở tiệc trà.
La Quân ăn sáng xong là đòi đi ngủ bù ngay, ông không muốn chứa chấp hai kẻ lừa đảo này ở nhà cho chướng mắt. Theo như La Quân thấy, đằng nào Tần Hoài và An Du Du cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, có thời gian chết đó chi bằng về Vân Trung Thực Đường làm Điểm Tâm đi, bớt nán lại nhà ông lười biếng, làm kỳ đà cản mũi ông ngủ với xem TV.
Tần Hoài cảm thấy cũng có lý, ban đầu do đầu óc rối bời, muốn tìm mọi người bàn bạc nên hắn mới kéo An Du Du sang nhà La Quân. Bây giờ chuyện cần gỡ đã gỡ xong, cái trọng trách cao cả là thông báo cho mọi người biết An Du Du mới là nhân vật chính thực sự để dọa họ khiếp vía, hắn quyết định vị tha nhường lại cho La Quân.
Trước khi Tần Hoài và An Du Du xách trái cây rời đi, La Quân ngồi trên sô pha thong thả buông một câu: "Lúc ^ ^ đ ^ Tx ^ ~ ^ˆ ^ ` ^ˆ ^ xẻ ^ . ` ^ nãy cậu thấy đầu óc rối rắm không phải vì cậu nghĩ không thông, mà là vì cậu cần một người thuật lại toàn bộ sự việc thêm lần nữa để cậu có thời gian xâu chuỗi cốt truyện thôi."
"Sau này có chuyện gì nghĩ không ra thì cứ làm như hôm nay, tìm người nghĩ phụ cậu, đừng có tự mình suy diễn lung tung."
Tần Hoài rất hiếm khi nghe được những lời quan tâm trực tiếp như vậy từ miệng La Quân, trước khi ra cửa hắn nghiêm túc gật đầu: "Cháu nhớ rồi thưa La tiên sinh."
La Quân - người vừa mạnh mồm bảo muốn đi ngủ bù - chẳng thèm đoái hoài gì đến Tần Hoài, ông mở TV lên tiếp tục cày phim truyền hình.
Trên đường trở về Vân Trung Thực Đường, An Du Du xách theo hai túi trái cây to bự, hưng phấn y như thể Tần Hoài vừa thưởng nóng cho cô nhóc 2000 tệ vậy. Cô nhóc cứ ríu rít hỏi không ngừng: "Sếp ơi, trái cây nhà La tiên sinh thật sự có thể ăn thả ga, lấy tẹt ga, lúc nào vác mặt đến lấy cũng được hả sếp?"
"Cái gì cũng lấy được ạ? Bê nguyên quả sầu riêng cũng được sao? Lấy cả thùng dâu tây được không? Gom luôn ba thùng cherry có được không?”
Tần Hoài hơi bất lực nhìn An Du Du: "Em định dọn sạch trái cây nhà La Quân đem ra ngoài buôn bán kiếm lời đấy à?"
An Du Du cười hì hì, không đáp.
Tần Hoài đành phải dịu dàng nhắc nhở: "Mặc dù La tiên sinh độ kiếp thất bại, nhưng thất bại của ông ấy thực chất giống như tự lấy đá ghè chân mình hơn. Bọn anh đều cảm thấy kiếp này ông ấy vẫn có khả năng độ kiếp thành công, chỉ cần ông ấy chịu buông tha cho chính mình."
LVQ8371