Lúc Tần Hoài nghe Triệu Thành An nói câu này, hắn đã xơi đến bát Hoành Thánh thứ 5 rồi, có muốn cản cũng chẳng kịp nữa.
Màn thăm bệnh Triệu Thành An đã kết thúc, màn thăm bệnh Chu Hổ mới chỉ vừa bắt đầu.
Tần Hoài gạt đi nỗi lo lắng rằng nếu y tá phát hiện ra trong 6 bát Hoành Thánh hắn mang tới có tận 5 bát chui tọt vào bụng Triệu Thành An thì hắn có bị ăn chửi té tát ngay tại trận hay không, và nếu thuộc tính tự hủy của Triệu Thành An bùng nổ, bất hạnh bỏ mạng thì hắn có trở thành nghi phạm số một hay không, quay sang ân cần hỏi han Chu Hổ.
Tối hôm qua Tần Hoài đã kiểm tra mục Đồ Giám một chút, Đồ Giám của Chu Hổ đã được mở khóa, hơn nữa trạng thái của hắn có chút đặc thù.
Họ tên: Chu Hổ
Chủng loài: Cửu Vĩ Hồ
Trạng thái: Chờ Giác Tỉnh
Đám người Cung Lương từng nói với Tần Hoài, bên phía bọn họ không có Cửu Vĩ Hồ theo ý nghĩa truyền thống, Chu Hổ thực chất chính là Hồ Ly. Nhưng Đồ Giám lại định nghĩa hắn là Cửu Vĩ Hồ, điều này chứng tỏ năng lực bản thân của chủng loài gốc của hắn mạnh hơn Hồ Ly không ít, cái danh Thụy Thú chắc chắn là không trượt đi đâu được rồi.
Trạng thái "Chờ Giác Tỉnh" hiển thị ở đây rất đáng để đào sâu nghiên cứu.
Từ việc ngay lần đầu tiên đám người La Quân gặp mặt Chu Hổ đã không nhìn ra hắn là Tinh Quái, đủ để chứng minh hắn hiện tại không phải ở kiếp cuối cùng, chắc chắn là Trung Gian Thế. Giống như những Tinh Quái Trung Gian Thế cỡ Cung Lương hay Vương Căn Sinh, trạng thái mà Tần Hoài nhìn thấy đều khá ổn, không phải là "Đang Giác Tỉnh" thì cũng là "Giác Tỉnh tăng tốc".
Chỉ có Tỉnh Quái ở kiếp cuối cùng trạng thái mới tương đối kém, ví dụ như Khuất Tĩnh, trạng thái của cô lúc đó là "Hoàn toàn mất trí nhớ". Khi ấy Tần Hoài, Trần Huệ Hồng và La Quân đều nhất trí cho rằng, nếu cứ mặc kệ cô, tỷ lệ cao là cô sẽ đi đầu thai trước cả La Quân.
Không đúng, cái đó còn chẳng được gọi là đầu thai, kiếp cuối cùng mà ngỏm thì coi như bay màu luôn, đến cơ hội đi đầu thai cũng chẳng còn.
Chu Hổ thân là Tinh Quái Trung Gian Thế, trạng thái lại là "Chờ Giác Tỉnh", đủ để chứng minh tình trạng của hắn chẳng khả quan cho lắm. Gần như có thể khẳng định chắc nịch là hắn sẽ phải liên tục đầu thai cho đến kiếp cuối cùng, trở thành đội dự bị đánh cược vào cọng rơm cứu mạng duy nhất mà ông trời ban cho.
Thân là Thụy Thú, đúng là xui xẻo thật.
Trong mục Đồ Giám của Tần Hoài có bao nhiêu là Thụy Thú, nói chung Thụy Thú đều có vận may khá tốt. Dạng cứng đầu cứng cổ như Văn Diêu Ngư thì không tính, nhưng cứng đầu đến mức đấy mà vẫn vớ được một Ông Chủ tốt tuyệt trần như Hàn Quý Sơn giúp hắn độ kiếp thành công, đủ thấy vận khí của Thụy Thú đỉnh cỡ nào.
Đương Khang thì càng khỏi phải bàn, lơ ngơ độ kiếp thất bại, rồi lại lơ ngơ độ kiếp thành công, xứng danh là bậc thầy của sự lơ ngơ.
So với hai vị này, Cửu Vĩ Hồ trông cứ như bị trời phạt vậy.
Thực ra hôm nay Triệu Thành An phải nhập viện là chuyện ngoài ý muốn, cho dù hắn không vào viện thì Tần Hoài cũng định sau khi tan làm sẽ tới thăm Chu Hổ, tiện thể bồi đắp tình cảm với Cửu Vĩ Hồ, mở rộng cõi lòng lắng nghe câu chuyện phía sau Chu đại sư.
Đã lâu lắm rồi Tần Hoài không nhận loại đơn hàng gấp kiểu này.
Tần Hoài vốn còn đang đắn đo xem tự dưng mình chạy tới bệnh viện thăm Chu Hổ liệu có hơi đường đột quá không, thì Triệu Thành An đã tâm lý dâng tận tay cho hắn một cơ hội. Tần Hoài vì quá cảm động nên mới gói ghém hẳn 6 suất Hoành Thánh mang tới, ban đầu dự định chia cho Chu Hổ 2 suất, Triệu Thành An 4 suất, để hắn ăn tối 2 suất, còn lại 2 suất ăn đêm, kết quả...
Thôi bỏ đi không nhắc nữa, may mà y tá không có mặt trong phòng bệnh.
Tần Hoài bắt đầu dở giọng nhẹ nhàng ấm áp làm theo đúng quy trình thăm bệnh bình thường, trước tiên là bày tỏ sự quan tâm, sau đó là bộc bạch nỗi áy náy vì hôm qua đã lơ là không chú ý đến tình trạng của Chu Hổ. Đồng thời hắn cũng hứa hẹn, cho dù Chu Hổ có quên đóng bảo hiểm y tế, đợt nằm viện này một xu cũng không được thanh toán thì hắn cũng sẽ bao trọn gói tiền viện phí, nhân tiện không quên tiết lộ việc mình đã thuyết phục được La Quân trả trước 25% tiền cọc cho hắn.
Ăn trọn combo này, Chu Hổ nghèo rớt mồng tơi suýt chút nữa rơi cả những giọt nước mắt đầy xúc động.
Chu Hổ nghèo thật sự.
Tần Hoài là người sẽ thanh toán nốt số tiền còn lại của vụ làm ăn lớn này, nên ban đầu Chu Hổ không hề muốn để hắn trả tiền viện phí. Đợi đến khi tang lễ kết thúc, bên Tần Hoài chốt xong tiền đuôi là hắn phát tài luôn rồi, dăm ba đồng viện phí viêm dạ dày ruột cỏn con thì thấm tháp vào đâu.
Nhưng ngặt nỗi bây giờ tang lễ vẫn chưa diễn ra mà, tiền trả góp nhà tháng nào cũng phải đóng, lương nhân viên cũng phải phát đều đều.
Chu Hổ sợ tháng này è cổ ra trả tiền viện phí thì tháng sau lại không đủ tiền đóng tiền nhà, thế là bản thân lại phải ngựa quen đường cũ đi bán bùa. Thân là một Chu đại sư có chút tiếng tăm, hắn thực sự căm thù cái nghề tay trái của mình tận xương tủy, nếu không phải vì miếng cơm manh áo thì hắn cũng chẳng thiết tha gì chuyện làm cái nghề này.
LVQ8371