Mọi người nghe xong chuyện An Du Du không hề chết thảm, cũng không bị đàn em phản bội, càng không xuất hiện mấy tình tiết máu chó kiểu tiểu thuyết hắc bang hay thương chiến, cuối cùng lại vì dòng đời xô đẩy mà phải từ bỏ ngôi vị đại ca, lặn lội đến tận Kim Lăng làm thu ngân, ngoan ngoãn cam phận làm người làm công ăn lương thì ai nấy đều ngớ người.
La Quân cũng ngơ ngác.
La Quân thực ra khá hiểu rõ Tam Túc Kim Thiềm, hơn nữa ông là Tinh Quái duy nhất trong số này có chút liên hệ với An Du Du, căn nhà ngói gạch xanh mà nhà họ Trần ở chính là do ông tặng.
"Cậu nói cuối cùng Tam Túc Kim Thiềm từ bỏ nghề ăn xin, đến Kim Lăng làm thu ngân á?" Trong giọng nói của La Quân tràn ngập vẻ khó tin, kiểu như 'cái thế giới này làm sao thế'. Nói xong, ông liếc mắt nhìn Trần Công, ánh mắt như muốn viết rõ mấy chữ: 'Có phải vì lúc đó ở Ma Đô còn có con Văn Diêu Ngư là cậu không? Tuy cậu không chạm mặt Tam Túc Kim Thiềm, nhưng cái hơi hướm làm công ăn lương của cậu đã lây sang con bé, làm hỏng cmn đầu óc của Tam Túc Kim Thiềm rồi phải không?'
"Thực ra làm thu ngân cũng rất tốt mà, ổn định." Văn Diêu Ngư - kẻ cả đời đam mê làm công ăn lương - lên tiếng bênh vực nghề nghiệp.
Tần Hoài vội vàng nói: "Cháu cũng không dám chắc, vì cháu không nhìn thấy cảnh An Du Du lên tàu. Nhưng dựa vào miêu tả trong chỉ tiết món ăn, sau đó An Du Du có lẽ đã luôn làm thuê kiếm tiền ở Kim Lăng, muốn gom đủ tiền để về Ma Đô làm đại ca tiếp, nhưng cuối cùng lại không thành công."
"Tình huống cụ thể chắc phải đợi ngày mai An Du Du tỉnh lại rồi hỏi em ấy. Giờ cháu chủ yếu muốn xin ý kiến mọi người một chút. Ý cháu là ngày mai vừa đến Vân Trung Thực Đường cháu sẽ làm Bạch Đường Cao ngay, đợi Du Du tới thì cho em ấy ăn trước. Ngày nào Du Du cũng đến rất sớm, giờ đó trong nhà ăn không có ai khác nên rất an toàn."
"Hay là chiều mai mọi người lại đến nhà La tiên sinh mở tiệc trà nhé? Cháu sẽ tan làm sớm, tìm cớ bảo Du Du qua phụ giúp, rồi mọi người cùng nhau nghe, cùng nhau hỏi."
"Thực ra cháu có khá nhiều chuyện muốn hỏi em ấy."
La Quân hơi híp mắt, tóm ngay lấy từ khóa: "Cậu muốn hỏi con bé cái gì?"
Tần Hoài thực ra cũng không biết diễn tả thế nào, hắn sắp xếp lại từ ngữ một chút, hơi do dự mở miệng: "Cháu cứ có cảm giác... An Du Du hơi đặc biệt.”
"Đặc biệt?" Thạch Đại Đảm đang bận ăn chuối cũng phải rút miệng ra hỏi một câu.
Tần Hoài vội vàng giải thích: "Tôi không có ý bảo An Du Du khác với mọi người. Đương nhiên Lão Thạch anh cũng rất đặc biệt, anh là Tinh Quái duy nhất tôi vừa gặp đã tỉnh, tôi còn chưa kịp thăm dò thì anh đã tự khai sạch rồi."
Thạch Đại Đảm lặng lẽ ăn chuối, không thèm tiếp lời.
"Sự đặc biệt của An Du Du không nằm ở ký ức, cũng không phải giống loài. Cháu chủ yếu cảm thấy... Cháu cũng không biết phải diễn tả thế nào, nhưng tóm lại là cháu thấy rất đặc biệt."
"Bởi vì mỗi một đoạn ký ức của em ấy đều được rút ra từ nhiệm vụ chính."
Tần Hoài càng nói, suy nghĩ càng trở nên rõ ràng: "Nếu chỉ nhìn vào ký ức của em ấy thì thực ra không nhìn ra được quá nhiều thứ. Xét về độ đặc sắc thì có lẽ không bằng La tiên sinh, Khuất Tĩnh hay Hồng tỷ, thậm chí còn có phần hơi hài hước. Kết cục cuối cùng lại có chút ấm áp, không giống độ kiếp thất bại mà giống độ kiếp thành công hơn."
"Nhưng cháu cứ có cảm giác em ấy hẳn phải có một vài điểm đặc biệt nào đó không xuất hiện trong ký ức. Tuy hệ thống trò chơi này hơi giống hàng lỗi, nhiệm vụ chính tuyến và nhiệm vụ phụ tuyến đều xuất hiện một cách khó hiểu, chẳng có logic gì sất. Hiện tại nhiệm vụ chính tuyến còn bị đứt đoạn cmn luôn, chẳng biết vì sao, nhưng cháu thấy mỗi nhiệm vụ đều không phải tự dưng mà có."
"Chắc chắn phải có lý do của nó. Việc mỗi đoạn ký ức của An Du Du đều được rút ra từ nhiệm vụ chính cũng có lý do riêng."
"Chính... chính là như vậy."
Tần Hoài nói xong, nhìn quanh mọi người, muốn nghe thử ý kiến của họ.
Trần Huệ Hồng vẫn đang vui vẻ cắn hạt dưa, không đưa ra bất kỳ bình luận nào.
Thạch Đại Đảm vẫn đang ăn chuối, tiếp tục giữ im lặng.
Trần Công đang cầm điện thoại gõ chữ, vẻ mặt nghiêm túc, có vẻ như đang trả lời tin nhắn công việc.
Cung Lương đang gửi tin nhắn thoại cho con gái, bảo Cung Bảo Châu rằng ông sắp về rồi, hỏi cô bé có muốn ăn trái cây gì không.
Khuất Tĩnh cũng đang nhíu mày gửi tin nhắn, cảm giác như giây tiếp theo cô sẽ phải chạy tới bệnh viện tăng ca luôn vậy.
Cuối cùng vẫn là La Quân lên tiếng: "Cậu thấy có vấn đề thì cứ hỏi, mồm sinh ra là để nói cơ mà."
"Ngày mai cũng khỏi cần tới nhà tôi mở tiệc trà. Mấy người coi nhà tôi là cái gì hả? Ngày nào cũng cả đám kéo tới ùn ùn, tôi không cần xem TV chắc? Tự cậu đi mà hỏi, hỏi rõ rồi thì báo lại vào trong nhóm một tiếng."
"Hay là chúng ta chọn một ngày tổ chức tiệc chào mừng cho Du Du đi." Trần Huệ Hồng lên tiếng, "Con bé Du Du này cũng thảm thật, kiếp đầu làm ăn mày chẳng được ăn món gì ngon, kiếp này điều kiện gia đình cũng chả khá khẩm hơn, ngày nào cũng làm việc rõ lâu mà lương thì lại thấp lè tè."
"Theo chị thấy thì tiệc chào mừng đừng tổ chức ở nhà La Quân nữa, tìm quán nào ngon ngon mời Du Du một bữa ra trò đi."
"Hồng tỷ, tôi thấy ý kiến này hay đấy." Khuất Tĩnh giơ hai tay tán thành.
LVQ8371