"Bà nội cháu là một người rất lợi hại." Trong lời nói của Hứa Thành Cương tràn ngập sự tự hào, "Mặc dù bà ấy là ăn mày, nhưng chỉ xin cơm chứ chưa bao giờ đi lừa lọc ai cả.”
"Bà ấy rất thông minh, nhìn qua là không bao giờ quên, nghe được thành ngữ nào là nhớ kỹ thành ngữ đó, dù chưa từng đi học ngày nào nhưng đã có thể xuất khẩu thành chương rồi."
"Bà ấy biết chữ, biết viết, biết gảy bàn tính, còn biết đánh nhau nữa, năm đó lúc đi xin ăn một mình bà ấy có thể đánh gục năm người đàn ông trưởng thành."
"Bà ấy còn rất lương thiện, những tên ăn mày khác thu nhận đàn em đều chọn những người trẻ tuổi khỏe mạnh. Chỉ có bà ấy là chuyên đi nhặt những đứa trẻ không thể sống nổi như chúng tôi, mùa đông thì sắp chết cóng ở đầu đường, hoặc là những đứa trẻ ăn mày bị bệnh nằm chờ chết trên phố."
"Chúng tôi xin không được cơm bà ấy cũng không đánh mắng, chúng tôi bị bệnh bà ấy cho dù có vét sạch tiền tiết kiệm cũng phải chữa bệnh cho chúng tôi."
"Cho đù sau này không đi ăn xin nữa, đến Kim Lăng làm kế toán cũng rất lợi hại. Năm đó lúc tôi nhận được tin bà nội cháu mất còn không dám tin, mãi đến lúc tới Việt Tỉnh nhìn thấy thi thể mới nhận ra đó lại là sự thật."
"Bà nội cháu vẫn luôn muốn tích cóp đủ tiền để về Ma Đô tập hợp đám đàn em chúng tôi lại với nhau, cho nên bà ấy vẫn luôn tằn tiện bớt ăn bớt mặc, mới có thể vì tiết kiệm tiền mà ăn phải đồ ăn không sạch sẽ ở Việt Tỉnh rồi sinh bệnh qua đời."
"Lúc bà ấy mất đã tích cóp được rất nhiều tiền rồi, hơn 500 đồng bạc trắng ở thời đại đó tuyệt đối là một khoản tiền khổng lồ."
"Bà ấy là một người rất tốt, rất lương thiện, rất có năng lực, rất vĩ đại, rất vô tư."
An Du Du nghe Hứa Thành Cương nói mà ngây ngốc, cô suýt nữa buột miệng hỏi Hứa Thành Cương: Người ông nói là tôi sao?
An Du Du không ngờ trong lòng đám đàn em, cô ấy lại có hình tượng vĩ đại như vậy, ngay cả chuyện vì keo kiệt mà bị kiết ly chết, cái kiểu chết nghe có vẻ hơi mất mặt này, từ miệng Tiểu Cửu nói ra lại trở nên vô cùng cảm động.
Dường như được phủ lên một tầng hào quang thánh thiện.
"Hôm qua lúc Tiểu Cung nói với tôi là cháu cất công đến Cô Tô tìm tôi, tôi đã đoán chắc là trong nhà gặp khó khăn."
"Năm đó lão đại qua đời, mua quan tài, khắc bia mộ và làm lễ tang tốn hơn 100 đồng bạc trắng, Tiểu Thất... Lâm Thất hẳn là không biết con số cụ thể, tuổi của cậu ấy nhỏ nhất, sự việc xảy ra đột ngột, lúc chúng tôi chia tiền thực ra cũng không bàn bạc gì nhiều với cậu ấy."
"Phần di sản còn lại Trần Thuận chia hơn phân nửa, tôi được chia 60 đồng bạc trắng, anh Thập Tam được chia 80 đồng bạc trắng."
"Tôi nghỉ hưu sớm, hiện tại một ông lão như tôi trên tay cũng chẳng có bao nhiêu tiền tiết kiệm, chỉ có hơn 400 ngàn tệ.”
"Nhưng trong tay tôi có một món đồ tốt, là năm đó con trai út của tôi đi khắp nơi mày mò mua được. Bút tích thật những năm đầu của Trương Đại Thiên, rộng khoảng hai thước vuông, đem đi đổi tiền chắc là có thể giải quyết được nhu cầu cấp bách."
Nói xong, Hứa Thành Cương đứng dậy đi lấy tranh cho An Du Du.
Mấy người Tần Hoài nghe mà ngây ngốc.
An Du Du hơi mờ mịt nhìn về phía Tần Hoài, nhỏ giọng hỏi: "Trương Đại Thiên là ai?"
“Hai thước vuông nghĩa là gì?”
Tần Hoài: ... Sau khi An Du Du tỉnh lại, tuy rằng có văn hóa hơn trước, nhưng vẫn cần phải học hỏi thêm.
"Đáng tiền hơn đồ Lâm Thất cho." Tần Hoài nói ngắn gọn súc tích.
Cô ấy biết ngay mà, Tiểu Cửu mới là đàn em thân yêu nhất của cô ấy!
Hứa Thành Cương lấy từ trong ngăn tủ đang khóa ra một ống đựng tranh, lấy một bức tranh đã được đóng khung hoàn chỉnh từ trong ống ra đặt lên bàn rồi từ từ trải rộng, đám người Tần Hoài chưa từng trải sự đời cũng nhao nhao tiến lên vây xem.
Ừm... Tranh đẹp.
Thật sự là tranh đẹp.
Cụ thể đẹp ở chỗ nào thì xem không hiểu, dù sao cũng là tranh đẹp.
Tròng mắt An Du Du sắp trợn lồi ra ngoài, cũng không nhìn ra bức tranh này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ sau khi nhìn chằm chằm đủ 5 phút đồng hồ mới hỏi một câu: "Bức tranh này phải luôn cuộn lại để trong cái ống này hay là có thể treo lên tường?"
Hứa Thành Cương: "... Tranh đương nhiên là có thể treo lên tường rồi."
An Du Du đã hiểu, hài lòng gật gật đầu, quyết định lúc về sẽ treo bức tranh này ở phía sau Tam Túc Kim Thiềm, làm phông nền cho mình.
He he, trông rất oai.
Cung Lương không nhịn được nói một câu: "Năm đó chỉ nghe nói Hứa Nặc lén lút làm chút buôn bán nhỏ, không ngờ làm ăn lớn như vậy, có thể đổi được cả tranh của Trương Đại Thiên."
"Tiểu Nặc cũng là do cơ duyên xảo hợp mới đổi được, chúng tôi đều không hiểu về tranh, ngay từ đầu cũng không biết bức tranh này là thật hay giả. Vì bức tranh này là di vật do Tiểu Nặc để lại, cho nên bao nhiêu năm nay chuyển nhà mấy lần cũng không nỡ vứt đi, mãi đến mấy năm trước lúc ở Ma Đô, có một lần tôi mang bức tranh này đi làm sạch, người bảo dưỡng nói với tôi hình như là bút tích thật, bảo tôi đem đi giám định, sau khi giám định mới xác định là hàng thật."
"Cụ thể trị giá bao nhiêu tiền tôi cũng không rõ lắm, trước đó có người ra giá hơn ba triệu tệ muốn mua, một ông già như tôi cũng không thiếu tiền nên không bán, hiện tại giá cả tăng hay giảm tôi cũng không biết."
An Du Du vốn định sờ thử bức tranh một chút, tay liền lập tức rụt về, nhìn Hứa Thành Cương cuộn bức tranh lại, chậm rãi cất đi.
"Tiểu... Tiểu An." Hứa Thành Cương rót cho An Du Du một ly trà: "Mấy năm nay Tiểu Thất sống thế nào?"
LVQ8371