"Thật ra cả ba kiếp Tiểu An đều không hề nghèo đâu." Thạch Đại Đảm lên tiếng: "Kiếp đầu tiên của cô nhóc chỉ là do đột tử thôi, chứ trước khi chết chắc chắn cô nhóc rất có tiền đấy."
"Lâm Thất chỉ được chia có tí ti di sản thôi mà đã vớ bẫm tận 6 đồng bạc đại dương rồi, chứng tỏ kiếp đầu tiên Tiểu An đã tích cóp được một khoản kha khá đấy."
"Kiếp thứ hai tuy cô nhóc không nói rõ, nhưng trước lúc nhắm mắt xuôi tay hẳn là vẫn có tiền rủng rỉnh, nếu không cô nhóc đã chẳng băn khoăn xem mình có chôn thỏi vàng nào không."
"Còn bây giờ... Chỉ cần La tiên sinh sang tên căn nhà cho cô nhóc, thì cô nhóc nghiễm nhiên trở thành đại gia rồi."
Tần Hoài lập tức bừng tỉnh, lại cảm thán thêm câu nữa: "Hình như là vậy thật, nhưng sao tôi cứ có cảm giác Du Du lúc nào cũng nghèo rớt mồng tơi thế nhỉ?"
"Chắc là vì tuy cô nhóc có tiền, nhưng lại chưa từng được sống sung sướng ngày nào."
Chẳng hạn như bây giờ, An Du Du vừa vớ được một bức tượng Tam Túc Kim Thiềm giá trị liên thành, nhưng phản ứng đầu tiên của cô nhóc không phải là đem bán lấy tiền mặt, mà lại là chưng ở tủ giày để ngắm.
Thạch Đại Đảm chốt hạ: "Có lẽ đây chính là bản sắc của Tam Túc Kim Thiềm đấy."
"Có tiền, nhưng lại không thích sống sung sướng."
Tần Hoài: "... Lão Thạch."
"Tôi phát hiện anh mặc dù lúc nào cũng mồm năm miệng mười bảo mình không thông minh, nhưng thực ra lại là kiểu đại trí giả ngu đấy, hơn nữa đôi lúc nói chuyện cũng phũ phết."
Thạch Đại Đảm nở nụ cười chất phác.
Sau khi Tần Hoài đáp xuống Cô Tô, đến khách sạn làm xong thủ tục nhận phòng liền đi thẳng đến Hoàng Kí.
Tần Hoài đến Hoàng Kí lúc vừa qua giờ phục vụ buổi trưa, trong sảnh vẫn còn vài bàn khách chưa ăn xong. Hắn liếc mắt một cái đã biết hiện tại việc buôn bán của Hoàng Kí chắc chắn kém xa trước kia, lúc Quả Nhi vừa lên tạp chí 《 Tri Vị 》, việc phòng bếp tan làm và nhà hàng ngừng phục vụ căn bản là hai chuyện khác nhau.
Khi đó khách ăn tại quán của Hoàng Kí thường ăn xong đợt cuối của bữa trưa vào khoảng 4 giờ, ngay sau đó 5 giờ rưỡi khách ăn bữa tối lại tiếp tục kéo đến. Trong lúc nhất thời thậm chí không phân biệt được là áp lực công việc của nhân viên phục vụ sảnh lớn cao hơn, hay là áp lực của đầu bếp bếp sau cao hơn, mỗi người đều làm việc xoay vòng không ngừng nghỉ, hận không thể mọc ra bốn chân tám tay.
Bây giờ thì khác rồi, hiện tại Hoàng An Nghiêu thậm chí có thể rất nhàn nhã ngồi ở chiếc bàn nhỏ bốn người trong sảnh để ăn cơm rang.
Tần Hoài nhìn thoáng qua từ xa, là cơm rang Dương Châu, vừa nhìn đã biết là do Hoàng Thắng Lợi rang. Đồ ăn kèm cực kỳ nhiều, màu sắc rõ ràng, từng hạt tơi xốp, nhìn rất thanh đạm, một chút cũng không có cảm giác béo ngậy của cơm rang bán ở quán nhỏ ven đường, tuyệt đối là một bát cơm rang có thể làm cho người ta thèm thuồng muốn ăn ngay.
Tần Hoài trực tiếp đặt mông ngồi xuống đối diện Hoàng An Nghiêu.
"Tần Hoài!" Hoàng An Nghiêu cực kỳ ngạc nhiên mừng rỡ, mấy hạt cơm vừa nhét vào miệng đã rơi ra mấy hạt cực kỳ mất hình tượng, thành công ngăn cản ý muốn ăn thử hai miếng cơm rang Dương Châu của Tần Hoài: "Hôm nay cậu tới rồi à! Chú Cung nói cậu phải ở lại Ma Đô thêm vài ngày, tôi còn tưởng tuần sau cậu mới tới."
"Chuyện ở Ma Đô xong xuôi rồi." Tần Hoài nói, "Gần đây việc buôn bán của Hoàng Kí thế nào?"
"Cũng được, không tốt không xấu, chắc chắn không lỗ." Hoàng An Nghiêu hưng phấn vừa nhét cơm rang vào miệng vừa nói: "Sổ sách tôi đều giữ lại cho cậu đấy, sổ sách mấy tháng nay đều ở đây cả, cậu mang về Sơn Thị mà đối chiếu nhét”
Tôi là cổ đông lớn nhất của Hoàng Kí chứ không phải người làm công số một của Hoàng Kí, hóa ra người anh em cậu không biết đối chiếu sổ sách, nên cứ chờ tôi về để nhờ ông Vương tính sổ giúp đúng không.
"Mẹ của anh Tuấn vừa phẫu thuật xong, hiện tại anh Tuấn vẫn đang ở bệnh viện dưới quê chăm sóc mẹ. Anh Tuấn bảo tôi gửi lời xin lỗi đến cậu, đợi mẹ anh ấy xuất viện thì anh ấy sẽ đến Vân Trung Thực Đường." Hoàng An Nghiêu nói tiếp.
"Chuyện này anh Tuấn đã sớm nói với tôi rồi, tôi cũng bảo anh ấy không cần gấp." Tần Hoài gật đầu.
Sau khi Tần Hoài trở thành cổ đông lớn nhất của Hoàng Kí, chuyện Vương Tuấn đến Vân Trung Thực Đường giao lưu dài hạn đã được đưa vào kế hoạch. Vốn dĩ bên Vương Tuấn đã thu dọn xong hành lý chuẩn bị xuất phát, kết quả lúc mẹ hắn đi khám sức khoẻ lại phát hiện ra một khối u cần cắt bỏ, nên Vương Tuấn đã xin nghỉ phép dài hạn về quê chăm sóc mẹ.
Đây thật ra chỉ là một chuyện nhỏ, chỉ là hơi khổ cho các khách hàng trung thành của Vân Trung Thực Đường. Nếu Vương Tuấn đến Vân Trung Thực Đường làm đầu bếp món mặn, khách hàng còn có thể ăn chút đồ ngon, ít nhất không phải ăn món thịt khâu nhục mai thái mặn chát như vậy.
Tần Hoài đến nay vẫn không nghĩ thông được, tại sao hai vị đầu bếp món mặn cần cù chăm chỉ, cẩn trọng, chưa từng lười biếng trốn việc của hắn nấu món thịt khâu nhục mai thái lại mặn đến thế.
Có lẽ đây chính là sự kiên trì của các đầu bếp nhà ăn khu phố chăng.
Giống như việc Tần Tòng Văn cứ kiên quyết gói sủi cảo mặn vậy.
Hoàng An Nghiêu và ba miếng đã ăn sạch cơm rang trong bát, hưng phấn kéo Tần Hoài chạy về phía phòng bếp. Đây là lần đầu tiên Tần Hoài đến Hoàng Kí sau khi trở thành cổ đông lớn nhất, nhưng đãi ngộ cũng không thay đổi quá nhiều, cho dù là cổ đông lớn nhất, không thay đồng phục làm việc thì vẫn không thể vào phòng bếp, Tần Hoài chỉ có thể đứng ở cửa tán gẫu với mọi người.
LVQ8371