Tiểu Cửu tưởng An Du Du chê hai đồng đại dương là quá ít: "Đại ca, hai đồng đại đương là nhiều lắm rồi, bây giờ đâu thể so với ngày xưa. Bọn khuân vác bến tàu bây giờ cày cuốc cả tháng khéo còn chăng dư nổi nửa đồng đại dương, đã thế vác bao còn vắt kiệt sức lực, không được ăn no thì đăm ba tháng là kiệt sức mà chết."
"Kéo xe kéo thì phải thuê xe, mà bây giờ bọn mình đào đâu ra tiền mà mướn."
"Hiện tại cũng không giống hồi trước, lúc không xin được cơm thì còn có thể đi làm việc vặt kiếm tiền, bây giờ các tiệm đều không tuyển chân chạy việc nữa, chẳng còn mấy tiệm mở cửa đâu."
"Cái gì?!" An Du Du cả kinh, "Lúc đi ăn xin tụi mày không lo ăn xin đàng hoàng, mà dám lén tao đi làm lặt vặt, không lo làm việc chính đáng hả?! Tụi mày đi làm lặt vặt từ bao giờ, bắt đầu từ lúc nào?"
Tiểu Cửu không ngờ mình lại lỡ miệng, lộ vẻ mặt ảo não, đành phải cắn răng nói thật: "Hai năm trước ạ!"
“Hai năm trước? Cái lúc tao vẫn còn 13 đứa đàn em, tựi mày đã lén lút đi làm lặt vặt sau lưng tao rồi hả?” An Du Du chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ, cô nhóc không thể ngờ đứa đàn em mà mình coi trọng nhất lại sớm ruồng bỏ cái nghề ăn mày vinh quang này.
"Đại... Đại ca, đại ca nghe em giải thích đã." Tiểu Cửu sợ đến mức giọng run lẩy bẩy, "Chủ... chủ yếu là, từ hai năm trước bọn em đã chẳng xin được miếng cơm nào rồi."
"Đám ăn mày khác toàn đi trộm cắp với cướp giật, lại còn lừa đảo chớp nhoáng, đại ca thấy tụi em đánh không lại người ta, sợ tụi em làm mấy trò đó sẽ bị đánh chết, nên trước giờ không bao giờ cho tụi em làm vậy."
"Nhưng thời buổi này mà chỉ đi ăn xin, thì thật sự chẳng xin được cái gì bỏ vào bụng."
"Bọn em cũng hết cách rồi, không muốn để đại ca một mình đi ăn xin nuôi cả đám. Cũng không muốn anh Mười Ba phải vất vả như vậy, lúc đầu anh Mười Ba bảo mỗi tháng góp hai đồng đại dương làm tiền nhà với tiền ăn, nhưng mấy năm nay tiền công hàng tháng của anh ấy đều đắp hết lên người bọn em, bọn em cũng không muốn ăn bám ở không."
"Đúng đó đúng đó." Tiểu Nhất gật đầu lia lịa, "Đại ca, đại ca với anh Mười Ba nuôi bọn em bao nhiêu năm nay, bọn em cũng muốn kiếm chút tiền."
An Du Du đau đớn tột cùng hỏi: "Cho nên tụi mày đi làm lặt vặt hả?"
Tiểu Thất thấy không giấu được nữa, đành khai sạch sành sanh: "Thật ra cũng không chỉ làm lặt vặt đâu, làm lặt vặt không ổn định, ai có sức thì ra bến tàu vác bao. Năm kia anh Cửu may mắn cực kỳ, được nhà máy nhận vào làm, tiếc là mới làm được ba tháng nhà máy đã phá sản, thế nên em mới nghĩ đợt tuyển công nhân ở Hán Khẩu lần này khéo anh Cửu cũng đi được."
"Đại ca... thật ra mấy năm nay bọn em vẫn luôn lén làm việc khác, chứ chả đi ăn xin mấy."
An Du Du hít sâu một hơi, cố gắng kiềm chế cảm xúc và nhịp thở của mình, sợ sơ sẩy một chút là tức đến mức lăn đùng ra ngất.
Đúng lúc này, Tiểu Cửu —- đứa mà An Du Du coi trọng nhất - lại bồi thêm cho cô nhóc một đòn chí mạng: "Đại ca, thật ra anh Mười Ba nói không sai đâu, nghề ăn xin thật sự bấp bênh lắm."
"Bây giờ đến đại ca cũng chẳng xin được cơm nữa rồi, tụi em đều thấy công việc thu ngân ở Kim Lăng kia rất tốt, hay là đại ca đi Kim Lăng đi."
"Đại ca yên tâm, tụi em mãi mãi là đàn em của đại ca. Tụi em ở Ma Đô sẽ cố gắng tìm việc để sống, mỗi tháng có tiền dư sẽ gửi qua cho đại ca."
An Du Du lại hít sâu một hơi.
Cô nhóc rất muốn chửi thề, nhưng lại chẳng thốt nên lời. Trong thâm tâm cô nhóc vẫn khăng khăng cho rằng đi ăn xin là công việc tuyệt nhất trên thế giới này, nhưng đám đàn em của cô nhóc dường như không nghĩ vậy. Hơn nữa hiện tại cô nhóc cũng chẳng thể mạnh miệng nói thế được nữa, bởi vì cô nhóc thực sự không có cách nào dựa vào việc xin ăn để nuôi sống đám đàn em, mà bọn chúng cũng đã sớm chẳng còn sống dựa vào nghề ăn xin nữa rồi.
Bọn chúng đều lén lút giấu cô nhóc ra ngoài tìm việc làm
Sao có thể lén lút tìm việc làm chứ? Rõ ràng đi ăn xin mới là công việc tuyệt nhất trên thế giới này mà!
Tần Hoài nhìn nét mặt của An Du Du là có thể nhận ra, đối với cô nhóc bây giờ không chỉ là trời sập, mà toàn bộ thế giới của cô nhóc đều đã sụp đổ rồi.
An Du Du đứng dậy, bình tĩnh buông một câu: "Trong nhà ngột ngạt quá, tao ra ngoài đi dạo chút."
"Đại ca." Tiểu Cửu lo lắng muốn đi theo, nhưng bị An Du Du cản lại.
Tần Hoài đi theo sau An Du Dư, theo cô nhóc đến chỗ bờ sông mà ngày nào đi ăn xin về cô nhóc cũng ra đó rửa bùn trên mặt. Nhìn An Du Du ngồi bên bờ sông hoài nghi nhân sinh, hắn có cảm giác giây tiếp theo cô nhóc sẽ học theo Văn Diêu Ngư nghĩ quẩn mà nhảy sông tự tử.
Mà phải công nhận, địa điểm cũng gần giống thật.
Trong lúc An Du Du đang hoài nghi nhân sinh, bên kia sông có mấy tên xã hội đen ném vài cái bao tải xuống nước, làm dăm ba cái trò vặt vãnh như giết người vứt xác.
An Du Du vô cùng bình thản chứng kiến toàn bộ quá trình, màn đêm là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất của cô nhóc, cô nhóc cứ lặng lẽ hoài nghi nhân sinh như vậy.
Cho đến khi Giang Vệ Quốc mò tới tìm cô nhóc.
"Đám Tiểu Cửu tìm đại ca sắp phát điên rồi đấy." Giang Vệ Quốc hoàn toàn không biết bên kia sông vừa xảy ra chuyện đặc sắc đến vậy, "Tôi bảo bọn nó đêm hôm khuya khoắt lảng vảng bên ngoài không an toàn nên bắt về nhà đợi hết rồi, Tiểu Cửu kể hết với tôi rồi."
LVQ8371