"Cái thằng ôn con Hứa Nặc này, đến cả họ hàng hang hốc nhà mình mà nó cũng lừa. Hứa Mặc làm ở đội xe mỗi tháng lương thưởng tem phiếu cao như thế, ngoài khoản tự Ío ăn mặc ra, còn lại bị Hứa Nặc lừa sạch sành sanh. Có người tốt bụng nhắc nhở, cậu ta còn cười hề hề bảo là Hứa Nặc đang giữ tiền hộ mình, đúng là hết thuốc chữa.”
"Nhưng vụ này thì dính dáng gì đến Tiểu Vương?"
Người đồng nghiệp lén lút chỉ tay về phía Vương Căn Sinh: "Tôi bắt gặp mấy lần rồi, Hứa Nặc đến tận khu ký túc xá tìm Tiểu Vương, lần nào đi ra túi quần cũng cộm lên như giấu thứ gì đó. Chắc là xưởng ưu ái sắp xếp cho Tiểu Vương cái phòng đơn nên bị Hứa Nặc nhắm trúng rồi, tiền bạc tem phiếu bị nó lừa đi hết sạch chứ sao."
"Hả? Sinh viên đại học như Tiểu Vương mà cũng bị lừa á? Xưởng trưởng Hứa không quản sao."
"Quản kiểu gì? Tôi nghe bảo mẹ của xưởng trưởng Hứa bênh Hứa Nặc chằm chặp như bảo vệ con ngươi của mình ấy, vợ xưởng trưởng cũng cưng chiều thằng con út này lên tận trời, đánh không được mà mắng cũng chẳng xong, cơ bản là bất lực."
“Haizz, đúng là con hư tại mẹ.”
Chẳng hiểu sao Tần Hoài đột nhiên lại thấy hơi đồng cảm với Hứa Nặc. Người ta chỉ là không đi làm, thích ăn ngon một chút, bản thân lại có tay nghề nấu nướng, đâu đến mức bị mang tiếng ác như vậy chứ.
Không ngờ lại bị đồn đại đến mức thanh danh thối nát thế này.
Hai ông tướng phòng tài vụ này mà buôn dưa lê thêm lúc nữa, khéo biến Hứa Nặc thành đại phản diện trong mấy bộ tiểu thuyết niên đại luôn cũng nên.
Buôn xong chuyện của Hứa Nặc, hai người lại chuyển sang hóng hớt mấy cái Bát Quái khác trong xưởng.
Nào là nhà ai khát con trai mà đẻ tì tì 5 mụn con gái, bà mẹ chồng ác độc định đem cháu gái đi bán thì bị con dâu phát hiện, hai bên lao vào đánh nhau sứt đầu mẻ trán, cuối cùng vì ảnh hưởng quá tồi tệ nên bị xướng tên bêu rếu trước toàn xưởng.
Rồi thì tháng trước chủ nhiệm nhà ăn bị nặc danh tố cáo ăn bớt bột mì trắng và trứng gà, lý do là có người ngửi thấy nhà ông ta dăm bữa nửa tháng lại nấu mì trứng, mùi thơm bay ra ngửi cái là biết ngay làm từ bột mì trắng tinh 100%.
Hôm qua ở quán ăn quốc doanh xảy ra một vụ ẩu đả, nhân viên phục vụ tay không tấc sắt 1 chấp 5, chiến tích vang dội.
Tần Hoài cũng hóng hớt Bát Quái say sưa đến mức quên lối về. Mãi đến lúc tan làm, hắn mới chợt nhận ra hai cái ông này nãy giờ toàn trốn việc, chưa làm được một phút nào nên hồn. So với hai người bọn họ, Triệu Thành An và Đàm Duy An còn được tính là yêu nghề kính nghiệp, dư sức ẵm giải chiến sĩ thi đua luôn ấy chứ.
Đương nhiên, vị chiến sĩ thi đua hàng real thì vẫn đang cắm mặt cày cuốc miệt mài trước bàn làm việc kia kìa.
"Tiểu Vương, tan làm rồi đi ăn cơm thôi, ra muộn là bị múc ít đi đấy." Đồng nghiệp cầm hộp cơm, nhiệt tình rủ rê Vương Căn Sinh đi ăn cùng, "Mấy hôm nữa là Tết rồi nên được cải thiện bữa ăn đấy, hôm nay nhà ăn kiểu gì cũng có thịt!”
"Không chừng còn có cả thịt thái lát nữa cơ!"
Vương Căn Sinh không thèm ngẩng đầu lên, tay vẫn gảy bàn tính lạch cạch: "Anh Trương, anh Lý, em tính xong chỗ này rồi đi."
Hai người cười hì hì rời đi, vừa đi vừa rôm rả: "Đúng là có Tiểu Vương đến làm cùng sướng thật, bọn mình chẳng phải động tay vào việc gì. Ngày mai anh có đi làm không?"
"Đi thì chắc chắn là phải đi rồi, hai anh em mình sao so được thâm niên với Trưởng khoa và anh Tưởng. Nhưng chắc ngày mai tôi chỉ đến điểm danh một cái rồi chuồn thôi, còn phải tạt qua cửa hàng lương thực tranh mua bột mì Phú Cường nữa."
Hai người vưi vẻ tan làm, để lại Vương Căn Sinh một mình tăng ca. Ước chừng hơn nửa tiếng sau, hắn mới làm xong toàn bộ công việc, cầm hộp cơm, phiếu cơm cùng một lọ dưa muối nhỏ chậm rãi đi về phía nhà ăn.
Giờ này người ở xưởng dệt bông đã không còn nhiều, sắp đến Tết, đồ ăn ở nhà ăn ngon hơn, rất nhiều người có gia đình đều lấy cơm mang về nhà ăn, để người nhà cũng được nếm chút đồ mặn.
Lúc Vương Căn Sinh đến nhà ăn lấy cơm thì bên trong chẳng còn mấy người, Tần Hoài liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thạch Đại Đảm lúc này vẫn mang tên Hứa Mặc.
Trước mặt Thạch Đại Đảm bày ba hộp cơm, hai hộp cơm trắng một hộp thức ăn, trong đó một hộp cơm đã bị hắn ăn sạch chỉ còn sót lại vài hạt gạo, thức ăn cũng vơi đi quá nửa.
Tần Hoài đi tới nhìn thoáng qua đồ ăn, phát hiện đồ ăn rất ngon, cải trắng xào mỡ lợn, đậu tương luộc, rau cần xào thịt, mà thịt là thịt thái lát chứ không phải thịt băm. Trên hạt đậu tương có nổi váng mỡ, không giống như bị dính từ món khác sang, chắc hẳn lúc nấu đã cho không ít dầu.
Vương Căn Sinh đi đến cửa sổ lấy cơm, chị gái múc cơm cười đơm cho hắn đầy ắp một hộp, nói: "Vương kế toán, sắp đến Tết rồi mà phòng tài vụ các cậu còn bận tăng ca đến giờ này cơ à. Nếu không phải chị nghĩ cậu chưa đến ăn, thì chị đã dọn hết chỗ cơm này rồi."
Vương Căn Sinh đáp: "Đúng là hơi bận chút ạ."
Mã tỷ bày ra vẻ mặt "chị hiểu mà", liếc nhìn lọ dưa muối trên tay Vương Căn Sinh, liền biết hôm nay hắn lại ăn cơm chan nước lã với dưa muối, bèn nói: "Hôm nay còn thừa chút rau cần xào thịt, chị vừa mới cố ý xin chủ nhiệm rồi. Chủ nhiệm bảo mấy ngày nữa là đến Tết, có khó khăn mấy cũng phải ăn chút đồ ngon, đưa hộp cơm đây cho chị."
"Mã... Mã tỷ, như vậy không hay lắm đâu ạ." Vương Căn Sinh có chút ngại ngùng.
LVQ8371