La Quân nổi trận lôi đình: "Trần Huệ Hồng, cô có ý gì hả? Thế nào gọi là tìm quán ngon ăn một bữa ra trò? Bình thường cô ở nhà tôi vừa ăn vừa mang về còn chưa đủ ngon sao? Cô có ý kiến gì với đồ nhà tôi à? Cô còn đang cắn hạt dưa nhà tôi đấy, đừng có ăn nữa!"
Trần Huệ Hồng lại cắn hạt dưa nhanh hơn, cười he he bảo: "Ây da, La Quân ông đừng giận mà. Đến lúc ra quán thì để ông trả tiền là được chứ gì."
"Trần Huệ Hồng, cô có ý gì hả? Cô không muốn bỏ tiền thì cứ nói thẳng ra, bắt tôi trả tiền mà tôi còn phải cảm ơn cô chắc?"
"Không cần cảm ơn đâu. Đến lúc đó nhớ gọi món trứng hấp nấm truffle đen nhé, Tuệ Tuệ nhà tôi thích ăn món đó lắm, tôi sẽ gói đem về cho con bé."
Khuất Tĩnh đề nghị: "Hồng tỷ, hay là chị dắt luôn Tuệ Tuệ theo đi."
Trần Huệ Hồng xua tay: "Ây da, thế không hay đâu. Tuệ Tuệ tuy còn nhỏ nhưng cũng nghe hiểu chúng ta nói gì, đến lúc đó lỡ mồm nói hớ thì khó giải thích lắm."
"Cung Lương, Trần Công, hai người thích ăn món gì để tôi còn đặt bàn?"
"Tôi thế nào cũng được, miễn đừng cay quá là ổn." Trần Công đáp.
"Dạo này khẩu vị của tôi hơi đậm đà một chút." Cung Lương cười ha hả nói.
La Quân càng điên tiết hơn: "Mấy người có ý gì hả? Kẻ tung người hứng bàn bạc khí thế, tôi đã đồng ý chưa?!"
“Một người không ăn cay quá, một người lại thích đậm đà đúng không? Được, Tĩnh Tĩnh, cô có món nào đặc biệt muốn ăn không?"
"Trần Huệ Hồng, bây giờ cô coi lời tôi nói như đánh rắm, giả vờ điếc không nghe thấy đúng không?"
"À này Tiểu Tần, em có biết khẩu vị của Du Du thế nào không? Không biết cũng không sao, dù gì mai Du Du cũng tỉnh rồi. Ngày mai lúc hai người nói chuyện, nhớ hỏi giúp chị xem con bé có đặc biệt muốn ăn món gì không nhé, để chị còn đặt nhà hàng."
"Vâng Hồng tỷ, ngày mai em nhất định sẽ hỏi." Tần Hoài vội vàng gật đầu.
(╯‵□′)╯︵┻━┻
Ngày hôm sau Tần Hoài dậy từ rất sớm, ba rưỡi đã tỉnh, đội sao đội trăng lặn lội tới Vân Trưng Thực Đường làm Bạch Đường Cao.
Tối hôm trước khi đi ngủ, hắn đã xem lướt qua video hướng dẫn làm Bạch Đường Cao một lần, chẳng có bất kỳ điểm nào đáng để học hỏi cả.
Chỉ có phần ăn bớt nguyên liệu là cần phải đặc biệt lưu ý. Thân là người thừa kế tiệm Bạch Đường Cao trăm tuổi, tay nghề của Trương Nhất hơi thẹn với biển hiệu nhà bọn họ, nhưng trình độ rút ruột công trình lại cực kỳ đáng nể.
Trong cuốn "Nam Châu Phong Vật Chí" thời Minh đã có ghi chép về Bạch Đường Cao thế này: 'Trà liêu bán vòng tuyết, bột nếp quấn ba vòng'. Từ ghi chép này có thể thấy bột nếp quan trọng với Bạch Đường Cao đến mức nào. Trong tình huống bình thường, Bạch Đường Cao phải dùng trừng diện (bột mì tinh) và bột nếp trộn đều nhào thành khối, thêm đường và mỡ heo, dùng nước sôi chần bột rồi nặn thành hình vòng, chiên ngập dầu định hình xong thì lăn qua đường là được.
Độ khó không cao lắm.
Lúc Tần Hoài đọc chỉ tiết món ăn, hắn còn tưởng Trương Nhất ăn bớt nguyên liệu bằng cách bọc ít đường, lúc nhào bột cho ít đường và mỡ heo.
Đây là cực hạn trong trí tưởng tượng của Tần Hoài, chứ không phải cực hạn của Trương Nhất.
Trương Nhất đã đạt đến cảnh giới ăn bớt nguyên liệu trên mọi phương diện. Trừng diện thực chất là đem khối bột mì nhúng vào nước rửa đi rửa lại, rửa trôi hết protein, chỉ giữ lại tinh bột lúa mì. Dân gian hay gọi là rửa sạch lớp gân trong khối bột. Trừng diện thường được dùng để làm há cảo thủy tinh, vỏ bánh làm từ loại bột này sau khi hấp chín sẽ có độ trong suốt mờ ảo.
Nhưng trừng diện của Trương Nhất lại là hàng bị rút ruột, hắn tiếc công không nỡ rửa quá sạch, chỉ vò đại hai nước đã coi như xong.
Đến lúc nhào bột, lượng bột nếp cũng chả đúng. Chắc tại bột nếp đắt quá nên hắn cho ít đi. Mà cho ít bột nếp thì phải lấy thứ khác đắp vào. Thực ra trừng diện cũng khá đắt, nó là bột mì trắng tinh cơ mà, thế là Trương Nhất quyết định dùng bột ngô rẻ tiền để làm hàng fake thay thế.
Bạch Đường Cao làm bằng bột ngô, đúng là cao thủ trong dân gian.
Xét theo một khía cạnh nào đó, miếng Bạch Đường Cao mà An Du Du ăn hôm ấy đã chẳng còn là Bạch Đường Cao nữa rồi. Nó là một hỗn hợp kỳ quái giữa bột ngô, trừng diện và bột nếp, lúc chiên thì làm qua loa chiếu lệ, lúc lăn đường cũng chỉ dính được chút đỉnh, mỡ heo lại càng giống như thêm vào cho có lệ. Tóm lại, đây là một món Điểm Tâm hoàn toàn mới lạ.
Một món Điểm Tâm mới toanh thế này mà vẫn đạt cấp D... Ê đừng đùa, khéo tay nghề của Trương Nhất cũng ra gì phết, không hề phụ lòng cái danh thừa kế tiệm Bạch Đường Cao trăm tuổi của nhà bọn họ đâu.
Tần Hoài cẩn thận tỉ mỉ đứng trong bếp phục chế lại y xì đúc tỷ lệ 1:1.
Hắn mới xem video hướng dẫn đúng một lần, muốn làm giống y hệt thì chắc chắn là bất khả thi rồi, cứ làm bừa là chuẩn bài. Lỡ tay phát huy xuất sắc quá thì kiểu gì cũng vượt mốc cấp D. Nhưng vấn đề không lớn, trong phần nhắc nhở đâu có bắt buộc phải làm ra Bạch Đường Cao cấp D. Hắn tin tưởng nhân viên ưu tú An Du Du của mình vẫn có những yêu cầu cơ bản nhất đối với ẩm thực, đồ ăn ngon hơn chút thì chắc chắn em ấy sẽ dễ dàng đón nhận hơn.
Lúc Tần Hoài đang nhào bột thì An Du Du đã có mặt trong bếp. Thân là nhân viên ưu tú của hắn, An Du Dư lúc nào cũng đi làm sớm như vậy.
"Chào buổi sáng Tiểu Tần sư phụ." Hiện tại An Du Du đã có thể quen với việc thỉnh thoảng Tần Hoài đến sớm hơn cô nhóc. Cô nhóc sẽ không còn nơm nớp lo sợ mỗi khi thấy hắn đến sớm như trước kia nữa, không còn sợ mất luôn chén cơm.
LVQ8371