"Là tôi khuyên bọn nó đấy, đi ăn xin chỉ là kế tạm thời chứ không phải chuyện lâu dài, đại ca cũng đừng trách bọn nó, đều do tôi khuyên cả."
An Du Du vô cùng sầu não: "Nhưng đi ăn xin chẳng phải là công việc tuyệt nhất thiên hạ sao? Tại sao tụi nó còn phải đứng núi này trông núi nọ, thấy sắc nảy lòng tham, thấy lợi quên nghĩa, bắt cá hai tay, ăn trong bát nhìn trong nồi, chạy đi tìm công việc khác chứ?"
Giang Vệ Quốc: "... Trần Thuận dạy đại ca thành ngữ để dùng thế này đấy à?"
Mặc dù Giang Vệ Quốc nói vậy, nhưng trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì hắn đã nhìn ra, đại ca của hắn vẫn cứ có vấn đề về đầu óc y như trước đây.
"Có lẽ bởi vì... đi ăn xin không phải là công việc tuyệt nhất trên thế giới này." Giang Vệ Quốc hiện tại cũng to gan rồi, dám ở ngay trước mặt đại ca đạp đổ hình tượng thần thánh của nghề ăn xin.
An Du Du rất muốn nhảy cẵng lên chửi Giang Vệ Quốc, nhưng nghĩ lại đành nhịn xuống, bực bội hỏi: "Vậy mày nói xem cái gì mới là công việc tốt nhất thế giới?"
"Nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ chọn làm đầu bếp."
"Nói xàm, đầu bếp thì tốt cái rắm. Đầu bếp ngoài việc công việc ổn định một chút, thu nhập cao một chút, bao ăn, bình thường ở bếp còn có thể ăn vụng, có thể mang đồ ăn thừa về ra... thì có cái gì tốt chứ?" An Du Du nói đến đoạn sau giọng cũng yếu xìu, "Dù sao cũng không tốt bằng đi ăn xin."
"Nhưng tôi có thể làm đầu bếp cả đời, còn đại ca đâu thể đi ăn xin cả đời được." Giang Vệ Quốc nói, "Đám Tiểu Cửu trước kia còn nhỏ tuổi, nếu không đi ăn xin thì không sống nổi. Bây giờ bọn nó đều lớn cả rồi, đã có thể làm việc khác, đương nhiên không thể cứ đi ăn xin như trước được nữa."
"Nói xàm." An Du Du vẫn theo bản năng phản bác, "Đều tại mày làm hư đàn em của tao, trước khi nhặt mày về, đứa đàn em nào cũng ngoan ngoãn đi ăn xin với tao, chẳng có đứa nào nghĩ tới chuyện đi... làm tạp vụ, hay vào nhà máy cả."
Giang Vệ Quốc: "Có khi nào là do trước khi đại ca nhặt tôi về, đám đàn em đó đều chưa lớn, toàn là trẻ con nên chỉ có thể đi ăn xin không."
An Du Du nghẹn họng không thốt nên lời, cô nhóc chỉ đành hung hăng lườm Giang Vệ Quốc một cái, sau đó bực bội gắt: "Giang Vệ Quốc, bây giờ mày nói chuyện còn khó nghe hơn cả Trần Thuận nữa!"
"Đại ca, sao tự dưng lại gọi cả tên tôi ra thế?"
"Đừng gọi tao là đại ca, tao thì làm đại ca cái nỗi gì? Tao đến đàn em còn chẳng nuôi nổi, vốn dĩ có thể nuôi 13 đứa, hiện tại rơi rụng bớt cũng chẳng dám nhặt thêm. Đàn em của tao toàn là do mày nuôi, tao không làm đại ca nữa đâu, mày bảo đám Tiểu Cửu gọi mày là đại ca đi. Dù sao bọn nó cũng toàn học theo mày, học cái thói không làm việc đàng hoàng, bỏ bê nghề ăn xin để chạy đi tìm việc làm rồi."
An Du Du càng nói càng tức, hận không thể đè Giang Vệ Quốc xuống đất tẩn cho một trận ngay bây giờ. Nhưng liếc nhìn vóc dáng của Giang Vệ Quốc, cô nhóc lại cảm thấy hắn là một đối thủ đáng gờm, tốt nhất là không nên mạo hiểm.
Kẻo lỡ đánh không lại Giang Vệ Quốc, thì không chỉ đàn em của cô nhóc phải gọi hắn là đại ca, mà đến cô nhóc cũng phải gọi hắn là đại ca mất.
An Du Du bực tức xong, dường như đã hạ quyết tâm, cứ thế tự mình đi về.
Đám đàn em trong nhà chẳng đứa nào ngủ, Tiểu Cửu lại càng háo hức đứng chầu chực ở cổng viện chờ An Du Du về. Thấy cô nhóc về cậu nhóc cũng chẳng dám ho he nửa lời, chỉ biết ngoan ngoãn đứng chờ ở bên cạnh.
Tiểu Cửu rót cho An Du Du một bát nước.
An Du Du uống một hơi cạn sạch bát nước, hắng giọng, buồn bực hỏi: "Tối nay ăn gì?"
Giang Vệ Quốc hết sức bất đắc dĩ lấy Bạch Đường Cao trong tay nải đưa cho An Du Du. Thấy hôm nay tiêu chuẩn bữa ăn được nâng cấp, thế mà lại có Bạch Đường Cao để ăn, cô nhóc có chút vui vẻ, nhưng lại không muốn để lộ nét mặt hớn hở, đành phải hung hăng cắn một miếng bánh.
"Lần trước được ăn Bạch Đường Cao đã là chuyện từ hồi Tết rồi." An Du Du rầu rĩ nói, "Xem ra đi theo tao ăn xin quả thực chẳng có tiền đồ gì."
Tiểu Cửu cuống cuồng biện bạch: "Đại ca, không phải thế đâu, đi theo đại ca..."
Giang Vệ Quốc cản Tiểu Cửu lại, bảo cậu nhóc khoan hãy lên tiếng, cứ nghe An Du Du nói hết đã.
"Tao đi ăn xin cũng không nuôi nổi tụi mày nữa, tao bây giờ đi ăn xin còn sắp chẳng nuôi nổi bản thân rồi." An Du Du lại bực tức cắn thêm một miếng Bạch Đường Cao, "Có lẽ đi ăn xin quả thực không phải là công việc tuyệt nhất trên thế giới này."
Câu này vừa thốt ra, toàn bộ đám đàn em bao gồm cả Giang Vệ Quốc đều sững sờ. Bọn chúng căn bản không thể ngờ được có một ngày lời này lại phát ra từ chính miệng An Du Du.
"Nhưng công việc tốt nhất trên thế giới này chắc chắn không phải là đầu bếp." An Du Du nhìn Giang Vệ Quốc, "Càng không thể là thu ngân."
"Nhất định phải có công việc khác tốt hơn."
"Công việc thu ngân ở Kim Lăng kia một tháng được bao nhiêu tiền công nhỉ?"
"Ba đồng đại dương, làm tốt có thể được tăng lương, còn bao ăn bao ở nữa." Giang Vệ Quốc đáp.
An Du Du bĩu môi, lại quay sang hỏi Tiểu Thất: "Cái nhà máy ở Hán Khẩu kia thật sự bao ăn bao ở, một tháng còn phát hai đồng đại dương tiền công sao?”
Tiểu Thất gật đầu lia lịa: "Thật ạ, chỉ là yêu cầu hơi cao một chút, họ tuyển người biết chữ."
"Tụi mày thật sự đã lén đi làm tạp vụ sau lưng tao từ hai năm trước rồi hả?"
Đám đàn em thi nhau cúi gằm mặt sám hối.
LVQ8371