Trong mấy đoạn ký ức trước của An Du Du, thím Trần không còn trẻ nữa, nhưng lại béo lên không ít. Có thể ở trong căn nhà ngói gạch xanh ngay sát Ma Đô, lại còn có thể cho Trần Thuận đến trường đi học, có thể thấy nhà họ Trần tương đối khá giả, không phải lo cái ăn cái mặc. Thím Trần lúc đó vóc dáng bình thường, so với thời đại này thì đã coi là mập mạp rồi, sắc mặt hồng hào, cơ thể khỏe mạnh.
Còn thím Trần của hiện tại...
Tần Hoài nhìn mà cũng không kìm được phải hít sâu một ngụm khí lạnh.
Đã không thể dùng cụm từ 'gầy như que củi' đơn giản để hình dung nữa. Cả khuôn mặt bà ấy tràn ngập vẻ ốm yếu thì chớ, tinh thần cũng hoàn toàn cạn kiệt, người trông chẳng khác nào một bộ xương khô biết đi, da bọc chặt lấy xương, trên người không nhìn thấy một chút thịt nào, hai má hóp sâu khiến đôi mắt trông có vẻ to dị thường. Mạch máu trên cổ nổi rõ mồn một, mới nhìn qua hệt như một con búp bê đầu to vậy.
Suy dinh dưỡng nặng vô cùng rõ ràng.
Người cũng tiều tụy già nua đến mức không nhận ra, ngay cả mái tóc cũng đã bạc hoa râm.
Thím Trần cố nặn ra một nụ cười với An Du Du: "Đại Đại, cảm ơn cháu."
An Du Du xua tay: "Chuyện nhỏ, trước khi Trần Thuận rời đi đã dặn cháu phải chiếu cố thím nhiều hơn. Thím Trần, tối nay Mười Ba nấu cháo, cháu bảo nó mang sang cho thím hai bát, thím ăn nhiều một chút, cùng lắm thì đợi Trần Thuận về cháu bắt nó trả tiền cháo cả vốn lẫn lời cho cháu là được."
"Thím gầy quá rồi đấy, cháu có cảm giác ngày nào thím cũng nhịn đói, từ sau trận ốm hồi mùa đông thím gần như chẳng ăn uống gì cả. Thím cứ tiếp tục thế này thì sẽ tự bỏ đói mình đến chết mất."
"Mấy tên ăn mày chết đói trên phố vào mùa đông cũng thảm hại y như thím bây giờ vậy."
An Du Du ăn nói bộc trực, nhưng đó lại là những lời nói thật lòng đầy quan tâm.
Thím Trần biết An Du Du đang quan tâm mình, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: "Sức ăn của thím nhỏ, ăn hai miếng là no rồi. Trận cảm lạnh hồi mùa đông bốc thuốc tốn không ít tiền, ăn ít đi một chút vừa hay có thể tiết kiệm chút lương thực. A Thuận một thân một mình làm thuê ở Kim Lăng chẳng dễ dàng gì, hiện tại cả nhà đều dựa vào một mình nó chống đỡ, thím cũng chỉ có thể nhận giặt giũ quần áo cho người ta để kiếm thêm chút tiền."
"Vốn dĩ còn có thể thêu thùa, nhưng giờ mắt hoa rồi, tay cũng phế rồi, ăn ít đi một chút sẽ đỡ tạo gánh nặng cho A Thuận."
An Du Du nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Nấu ăn thì có gì tốt chứ, đứa nào đứa nấy đều đâm đầu đi làm đầu bếp. Đã bảo đi ăn mày theo cháu mới có tiền đồ, sao chẳng ai chịu tin cháu vậy."
"Đại Đại, cháu nói gì cơ?" Thím Trần không nghe rõ An Du Du lẩm bẩm, bèn lên tiếng hỏi.
"Không có gì đâu, buổi tối gió lớn, thím Trần mau về phòng đi. Đợi Mười Ba về nấu cháo xong, cháu sẽ bảo Tiểu Cửu mang sang cho thím.”
Nói xong An Du Du cũng quay về phòng.
Căn phòng của An Du Du cũng có sự khác biệt rất lớn so với trước đây.
Trước kia An Du Du ở phòng đơn một mình, trong phòng có giường, có tủ, còn có một số đồ đạc nhỏ, hiện tại những thứ này đều không còn, chỉ sót lại đúng một cái giường.
Đương nhiên, căn phòng cũng không trống trải, bởi vì trên mặt đất trải kín chiếu trúc, chăn đệm và rơm rạ. Sau khi An Du Du về phòng, cô nhóc tìm một chỗ rơm rạ sạch sẽ mềm mại nhất, ngồi bệt xuống rồi bắt đầu đếm tiền.
So với tình hình kinh tế mấy lần trước, hiện tại An Du Du quả thực là nghèo đến mức khiến người ta phải rớt nước mắt.
Toàn bộ gia tài thế mà chỉ có đúng một đồng đại dương lẻ sáu mươi ba đồng xu, cùng với một ít pháp tệ lẻ tẻ. Từ thái độ của An Du Du đối với những tờ pháp tệ này, không khó để nhận ra pháp tệ chẳng có giá trị gì.
Đếm tiền xong, An Du Du buồn bã nằm lăn ra đống cỏ, cất tiếng than thở: "Sao mình lại nghèo thế này chứ."
"Đàn em ngày càng ít, tiền cũng ngày càng vơi, cứ vật vờ thế này thì làm sao có mặt mũi nào mà về? Cùng lắm thì đến chỗ bọn xã hội đen cướp hai khẩu súng, chiếm núi làm vua cho xong, nhưng quanh đây đào đâu ra núi cho mình chiếm cơ chứ?"
An Du Du cảm thấy sầu não vì sự nghiệp giậm chân tại chỗ của mình.
Trong lúc An Du Du đang đau buồn, Tần Hoài đi dạo một vòng trong căn nhà ngói gạch xanh, phát hiện nhà họ Trần có lẽ đã sa sút rồi. Vốn đĩ bốn căn phòng ở tầng một đều do An Du Du thuê, bây giờ chỉ có căn phòng hắn đang ở là thuộc về cô nhóc, sát vách là gia đình thím Trần, hai căn phòng còn lại thì có hai hộ gia đình khác nhau chuyển vào ở.
Trên lầu cũng vậy, mỗi căn phòng đều ở rất đông người, chỉ là phòng của An Du Du lại đặc biệt chật chội hơn cả.
Tần Hoài đếm số lượng chăn đệm, trên mặt đất có sáu bộ, cho dù đàn em có hai đứa đắp chung một cái, thì với diện tích căn phòng này, nằm tám chín người trên sàn đã là giới hạn rồi.
Mà An Du Du vốn có tận mười ba đứa đàn em.
Đám đàn em còn sót lại kết hợp với những lời An Du Du vừa nói...
Tần Hoài chỉ có thể nói cuộc sống có lẽ thực sự rất khó khăn, An Du Du đã nghèo đến mức chăng còn tiền mà nhặt thêm đàn em mới nữa.
An Du Du cứ thế buồn bã nằm trên rơm rạ ngẩn người, nằm mãi cho đến khi đám đàn em lần lượt đi xin ăn trở về.
Tần Hoài nhìn mặt nhận người, những đứa đàn em hiện tại còn ở đây lần lượt là Tiểu Nhất, Tiểu Tam, Tiểu Thất, Tiểu Cửu và Tiểu Thập, một bộ chăn đệm khác hẳn là của Giang Vệ Quốc.
LVQ8371