Người được hưởng chung số phận hẩm hiu với con trai Lâm Nhất là con gái của Lâm Nhĩ. Còn cậu con trai của Lâm Nhĩ do đến hơi muộn, muộn hơn cả Hứa Thành và Giang Vĩnh, lúc cậu ta đến thì Bánh Bao Tửu Nhưỡng cũng sắp ra lò, chưa kịp tham gia bàn bạc vụ chia chác vàng thỏi hay bày tỏ thái độ gì, thế là trong cái rủi có cái may, được ăn luôn.
Hôm nay Tần Hoài đến đây chỉ đơn thuần là để làm Điểm Tâm. Chuyên mục An Du Du tìm đàn em - phần Lâm Thất coi như đã khép lại, nếu không có gì bất ngờ thì ngày mai nhóm ba người Tần Hoài sẽ lên đường đến Cô Tô để mở khóa phần Hứa Thành Cương.
Thế rồi bất ngờ ập đến thật.
Hứa Thành bám chặt lấy cửa phòng bếp, vừa gặm Bánh Bao Tửu Nhưỡng vừa không thể tin nổi hỏi Tần Hoài, cậu thật sự không định lên 《Tri Vị》 nữa sao? Tránh ra lúc trước cậu mới chân ướt chân ráo vào nghề chưa trải sự đời, không biết đến đại danh của Hứa Thành tôi và 《Tri Vị》 thì thôi đi, bây giờ cậu đã có chút tiếng tăm rồi, nghiễm nhiên là vầng thái dương chói lọi đang lên trong giới Bạch Án mà sao vẫn giữ cái nết này thế?
Không đúng, còn quá đáng hơn cả trước kia!
Trước kia cậu còn chịu lên Tri Vị) , bây giờ thì cạch mặt luồn
Cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng này chẳng lẽ không đỉnh hơn món Quả Nhi trên số báo đặc biệt đầu năm sao?
Hứa Thành cắn miếng Bánh Bao Tửu Nhưỡng đầu tiên là thấy kinh ngạc, miếng thứ hai vẫn kinh ngạc, miếng thứ ba, thứ tư... cho đến tận miếng bây giờ vẫn là kinh ngạc, thuần túy là kinh ngạc.
Bánh Bao cấp S- không dám nói là độc nhất vô nhị, nhưng tóm lại là trước đây Hứa Thành chưa từng được ăn.
Thậm chí lúc Hứa Thành cắn miếng đầu tiên còn chẳng thấy kinh ngạc cho lắm, bởi vì hắn thật sự ít khi ăn Bánh Bao, không có sự so sánh thì làm sao thấy được độ đỉnh cao. Mãi về sau khi lần lượt nếm thử mấy món Điểm Tâm khác, hắn mới dần thẩm thấu được cái tầm cỡ của Bánh Bao Tửu Nhưỡng.
Đương nhiên cũng có thể do một lúc nốc quá nhiều món có buff, buff đồn lại chồng chất lên nhau khiến Bánh Bao Tửu Nhưỡng càng trở nên bá đạo hơn.
Đôi khi Bánh Bao phải ăn kèm với những thứ đậm đà hương vị khác thì mới bật lên được độ ngon của nó.
Hứa Thành cảm thấy Tần Hoài đang bị hụt hẫng. Lần trước món Quả Nhi được chễm chệ trên trang bìa số đặc biệt đầu năm, lần này Bánh Bao Tửu Nhưỡng mà chỉ được lên bìa số bình thường thì có vẻ hơi khó coi thật.
Hứa Thành quay đầu hỏi Giang Vĩnh: "Giang tổng biên tập, bản thảo cho kỳ tiếp theo của 《Tri Vị》 đã đủ chưa?"
Giang Vĩnh: "... Hứa tổng, anh chịu viết thì mới đủ."
Tiện thể nói luôn, trước đây Tri Vị) vốn là nguyệt san, năm nay chẳng hiểu sao, chắc do Hứa Thành bận tối mắt tối mũi không có thời gian viết bài, nên từ nguyệt san đã bị hô biến thành hai tháng một kỳ.
Hứa Thành đưa mắt nhìn Tần Hoài vẫn đang nhào bột trong bếp, rồi lại nhìn Bánh Bao Tửu Nhưỡng trên tay, hạ quyết tâm: "Thế này đi, tháng sau không xuất bản nữa, tạm ngưng vài tháng cứ bảo là tạp chí đang điều chỉnh. Số đặc biệt đầu năm sẽ làm bản dày cộp, Bánh Bao Tửu Nhưỡng của Tần sư phụ cậu vẫn sẽ chễm chệ trên trang bìa số đặc biệt đầu năm, mà còn là bản đặc biệt dày nữa cơ."
"Cơ mà chuyên mục thì không thể chỉ viết mỗi về Bánh Bao Tửu Nhưỡng được, phải viết thêm vài món Điểm Tâm nữa, cậu thấy sao?"
"《Tri Vị》 có thể đặc biệt chú thích thêm Vân Trung Thực Đường cho cậu. Lần trước làm món Quả Nhi, vì muốn cảm ơn sự dìu dắt của Hoàng sư phụ nên cậu đã để tên là Hoàng Ký, trọng tâm bài viết cũng dồn hết vào Hoàng sư phụ. Cậu lại khá kín tiếng, chẳng bao giờ chịu PR cho quán nhà mình, đến tận bây giờ trong giới vẫn có khối người tưởng cậu là đầu bếp Bạch Án của Hoàng Ký đấy. Dạo trước còn có người nhắn WeChat hỏi tôi xem có phải cậu nhảy việc rồi không, sao lâu lắm chẳng thấy Hoàng Ký ra món Điểm Tâm mới."
Hứa Thành cảm thấy mình đúng là quá sức tinh tế. Nếu Tần Hoài không phải là vầng thái dương đang lên của giới Bạch Án thì hắn cũng chẳng rảnh mà tâm lý đến thế. Với tư cách là một nhà phê bình ẩm thực có tiếng, Hứa Thành tự thấy mình cũng rất có giá đấy nhé.
Bình thường toàn là mấy đầu bếp có tiếng nghiên cứu ra món mới, lóc cóc nhắn tin mời hắn đến nếm thử, với hy vọng mỏng manh là được lên Tri Vị) .
Tuy Tần Hoài có hơi không biết điều, nhưng Hứa Thành vẫn rộng lượng tha thứ cho cậu. Người trẻ mà, có chút ngạo khí cũng là lẽ thường tình, Hứa Thành tỏ vẻ mình cũng từng có một thời tuổi trẻ bồng bột nên hắn hiểu.
Tuổi trẻ không ngông cuồng thì uổng phí cả thanh xuân, nhất là với những thiên tài đắc ý từ thuở thiếu thời. Hứa Thành chỉ hận không thể có thêm vài thiên tài kiêu ngạo như Tần Hoài trong giới ẩm thực, để sau này hắn còn có thêm mấy quán ruột mà ăn chực.
Tần Hoài bị những lời của Hứa Thành dọa cho giật thót, run cả tay.
Bình thường việc buôn bán của Vân Trung Thực Đường đã đủ khấm khá rồi, tốt đến mức mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ nhận được phần thưởng kéo khách, Tần Hoài đều thấy rùng mình. Chẳng biết hắn đã lén lút cầu xin hệ thống trò chơi bao nhiêu lần, xin đừng ban phát cái phần thưởng rách việc này nữa.
Thật sự không thể lôi kéo thêm khách được nữa, Vân Trung Thực Đường của chúng tôi thậm chí còn chưa thèm lên app review ẩm thực đâu đấy!
Nếu mà bị 《Tri Vị》 quảng cáo cho nữa thì...
Tần Hoài cảm thấy có khi hắn sẽ phải đi đầu thai sớm hơn cả La Quân mất, làm việc đến đột tử luôn chứ đùa.
LVQ8371