Giang Vệ Quốc đưa mắt nhìn về phía vợ của Giang Kiến Khang là Vương Tú Liên, Vương Tú Liên lập tức cười cầu tài: "Bố, con vừa mới thấy mẹ hình như đang rửa rau, con đi phụ mẹ rửa rau đây!"
Nói xong Vương Tú Liên liền chuồn thẳng, bỏ lại cậu con trai ruột Giang Phong đứng bơ vơ tại chỗ run lẩy bẩy.
Giang Phong: ...
Giang Phong chỉ đành cắn răng lí nhí gọi: "Ông nội, cháu... cháu làm gì ạ?"
"Mày làm gì à? Không phải học hành bận rộn không có thời gian học nấu ăn sao? Đương nhiên là mày phải quay về học bài rồi."
"Ông nội... bố xin nghỉ học cho cháu tận ba ngày lận."
Giang Vệ Quốc nghiêm mặt: "Ra băm thịt đi."
Giang Phong cũng co giò bỏ chạy, tướng chạy trông hệt như Giang Kiến Khang.
Mắng mỏ con trai và cháu trai xong, lúc Giang Vệ Quốc đưa mắt nhìn sang An Du Du thì nét mặt đã hòa hoãn hơn rất nhiều, ông nói: "Hôm nay chúng ta làm cỗ toàn lợn."
"Vâng vâng." An Du Du vội vàng gật đầu, sau đó lại hơi khó hiểu hỏi: "Cỗ toàn lợn là gì vậy ạ?"
"Là mâm cỗ của Thái Phong Lâu ngày trước, món lạnh, món nóng, canh và món chính cộng lại tổng cộng có 36 món. Nhưng tay nghề của ông chưa tới nơi tới chốn, không làm nổi 36 món, chỉ có thể làm bản rút gọn 18 món thôi. Năm xưa lúc ông và bà nội cháu đi ăn xin cùng nhau, bà nội cháu bảo đợi ngày nào đó phát tài, đến Tết sẽ mua nguyên một con lợn về cho mọi người cùng ăn.”
"Lúc đó ông đã nghĩ, nếu thật sự có ngày đó, đến Tết ông sẽ làm một mâm cỗ toàn lợn cho mọi người ăn."
"Bây giờ cháu đến rồi, cháu hãy thay mặt bà nội ăn một bữa đi."
An Du Du không ngờ Giang Vệ Quốc lại thật sự nhớ rõ câu nói năm xưa của mình, cô ấy liếc nhìn hai thùng sữa mình vừa mua, chợt thấy hơi hối hận vì lúc nãy tiếc tiền nên không mua loại đắt nhất.
Thập Tam có lòng như vậy, biết thế cô ấy đã mua hai thùng sữa hữu cơ kia rồi.
"Trong 18 món của cỗ toàn lợn có món chân giò và thịt kho tàu không ạ?” An Du Du mang vẻ mặt đầy mong đợi hỏi.
Giang Vệ Quốc nghe An Du Du nói vậy cũng sửng sốt, chắc hẳn ông không ngờ khẩu vị của An Du Du lại giống hệt lão đại, vừa mở miệng đã hỏi trúng ngay những món bắt buộc phải có trong bữa cơm tất niên của lão đại.
"Có." Giang Vệ Quốc gật đầu cái rụp, "Nếu cháu muốn ăn, hôm nay ông có thể làm luôn 4 món chân giò."
"Nhưng cháu đừng có nghe thằng ba nhà ông lừa phỉnh, chân giò pha lê là món nó muốn ăn chứ ông không thạo làm món đó lắm, ông có thể làm hai đĩa chân giò Đông Pha, hai đĩa móng lợn Phong Kính."
"Khâu xử lý thịt lợn còn tốn nhiều thời gian lắm, ngoài sân sau sặc mùi máu tanh, các cháu cứ lên nhà trên xem tivi đi. Người nhà đều đang bận rộn không có thời gian pha trà cho các cháu đâu, muốn uống trà thì tự cắm nước mà pha, trong phòng có ấm điện đấy, trà để trong tủ, lạc, hạt dưa với mấy món đồ ăn vặt cũng ở trong tủ, muốn ăn gì thì cứ tự nhiên lấy."
Nói xong Giang Vệ Quốc liền đi ra sân sau xử lý thịt lợn, tác phong vẫn quyết đoán dứt khoát như xưa, chẳng nói thêm nửa lời thừa thãi.
Ba người Tần Hoài đành phải ngoan ngoãn lên nhà trên ngồi xem tivi, vừa cắn hạt dưa vừa xì xầm to nhỏ.
"Tần Hoài, tôi thấy lúc nãy cậu cứ nhìn chằm chằm vào cái cậu Giang Phong kia mãi, có chuyện gì sao?" Thạch Đại Đảm vừa ngồi xuống đã lên tiếng hỏi.
"Hả? Tôi á?" Tần Hoài sững người, chính hắn cũng chẳng hề nhận ra điều đó.
"Có đấy." An Du Du gật đầu, "Anh vừa xuống xe đã chằm chằm nhìn người ta rồi, nhìn bèo nhất cũng phải một hai phút ấy chứ."
"Ồ." Tần Hoài lục tìm trà trong tủ, chất lượng trà trong này đều rất tốt, giá cả chắc chắn không rẻ, hắn cũng ngại không dám uống loại xịn quá, lục lọi một hồi bèn chọn một gói hồng trà, "Tôi cảm thấy cậu ấy có nét hơi giống Giang Thừa Đức.”
"Giang Thừa Đức?" Thạch Đại Đảm hoàn toàn mù tịt với cái tên này, hắn chẳng kịp nảy số xem đó là ai.
"Là bố của Giang lão gia tử đấy, tính ra chắc là cụ cố của Giang Phong." Tần Hoài nói, "Tôi từng thấy ông ấy trong ký ức của Triệu Thành An rồi. Nói thật nhé, bất kể là sư phụ Tỉnh, Giang Vệ Minh, hay là Giang lão gia tử hồi còn trẻ, bao gồm cả sư phụ Giang Kiến Khang chúng ta gặp hôm nay đều không giống Giang Thừa Đức cho lắm, chỉ có mỗi Giang Phong là giống đặc biệt."
"Ít nhất cũng phải giống đến 7 phần, nếu cậu ấy mà đô con hơn chút nữa thì chắc phải được 8 phần."
"Chẳng hiểu sao, nhìn khuôn mặt cậu ấy, tôi cứ thấy cậu ấy không đi học nấu ăn mà lại cắm đầu vào học văn hóa thì hơi phí."
"Mọi người phải biết là, trong cuốn bách khoa toàn thư ẩm thực tôi xem được, món Bánh Bao Hoa Hòe do Giang Thừa Đức làm bừa để dỗ trẻ con cũng đã đạt cấp S rồi. Tôi nhìn mặt Giang Phong là thấy toát lên vẻ của một người cực kỳ có khiếu nấu ăn, nên chắc không kìm được mới nhìn thêm vài lần."
"Trông thân thiết lạ kỳ."
An Du Du tỏ vẻ không thể nào ngấm nổi cái khái niệm gọi là khuôn mặt toát lên vẻ biết nấu ăn.
Thạch Đại Đảm bắt đầu cắn hạt dưa, lặng thinh không nói lời nào.
Mấy người Tần Hoài ngồi xem tivi ở nhà trên mãi cho đến hơn 10 giờ, bà Giang (Triệu Lan Hoa) và Vương Tú Liên làm xong việc mới sang tiếp khách.
Vì tay nghề nấu nướng của hai người họ chỉ dừng ở mức bà nội trợ bình thường, nên chỉ có thể phụ giúp xử lý vài nguyên liệu đơn giản. Trọng tâm của cô toàn lợn là thịt lợn, khâu xử lý thịt lợn có độ khó tương đối cao, không phải việc hai người có thể kham nổi, so với làm phụ bếp thì họ hợp với vai trò ngồi buôn dưa lê tiếp khách hơn.
LVQ8371