Nhưng lúc đó Giang Vệ Quốc vẫn nhen nhóm chút hy vọng vào 4 cậu cháu nội và 2 cô cháu gái, ông ấy nghĩ con cái không làm nên trò trống gì cũng chắng sao, cháu chắt làm rạng danh gia tộc cũng được, đằng nào sức khỏe ông ấy vẫn còn tráng kiện, thừa thời gian để rèn giữa đám cháu nội thành tài.
Nào ngờ đám cháu đứa này nối tiếp đứa kia giở trò lươn lẹo, càng bị bắt học nấu ăn thì thành tích học văn hóa lại càng xuất sắc, rèn giũa bao nhiêu năm trời mà chỉ có mỗi cậu cháu út là nắm vững được nền tảng cơ bản, giờ lại nằng nặc đòi về đi học cấp ba để thi đại học, Giang Vệ Quốc hoàn toàn tuyệt vọng.
Còn truyền thừa tay nghề cái nỗi gì nữa, thôi cứ an phận ở quê chăn lợn cho lành.
Đứng trước một người trẻ tuổi như Tần Hoài, Giang Vệ Quốc không kìm được mà cảm thán, thời thế quả nhiên thay đổi rồi. Năm xưa ông ấy chẳng có quyền lựa chọn, có tay nghề gia truyền thì đương nhiên phải theo nghề gia truyền, dù ở thời buổi loạn lạc thì làm đầu bếp cũng là một cái nghề vô cùng danh giá.
Bây giờ thì khác, bọn trẻ thời nay đều có quyền lựa chọn, có thể học nghề, cũng có thể đi học, được quyền chọn làm những gì mình thích. Giang Vệ Quốc không hẳn là một người lớn tuổi có tư tưởng cởi mở, nhưng ông ấy cũng chẳng muốn ép uổng con cháu phải cắm đầu vào học nấu ăn, bởi Giang Vệ Quốc thừa hiểu ép buộc thì chẳng làm nên trò trống gì, nên ông ấy đành phải "bị ép" cởi mở.
Vì trong lòng vẫn còn ấm ức, nên ngày thường Giang Vệ Quốc cấm tiệt con cháu về quê ăn chực, chỉ đến dịp lễ Tết ông ấy mới đích thân xuống bếp nấu một bữa ngon thiết đãi đám quỷ đòi nợ này, cốt để cho bọn chúng biết cái giá của việc không chịu kế thừa tay nghề gia truyền mà chỉ biết há miệng chờ ăn là thế nào.
Tần Hoài rất muốn an ủi Giang Vệ Quốc rằng đây thực ra không phải là nỗi khổ của riêng ông ấy, mà là tình trạng chung của rất nhiều bậc thầy ẩm thực hiện nay. Lấy Đàm Duy An làm ví dụ, ông cố của Đàm Duy An năm xưa cũng là một đại sư Điểm Tâm khét tiếng vùng Giang Nam, chỉ dựa vào việc bán công thức thôi cũng đủ phất lên làm giàu.
Ông nội Đàm Duy An kế thừa tay nghề của cụ cố, cũng được coi là một đại sư bạch án, thu nhận bao nhiêu đệ tử dưới trướng một nền tảng lớn như đệ nhất tửu lâu bạch án Tri Vị Cư, thế mà cũng chẳng vớt được hạt giống nào thực sự xuất chúng.
Trong đám con trai con gái lại càng chẳng có ai chịu nối nghiệp ông, nếu không nhờ lòi ra một cậu cháu nội là Đàm Duy An, thì tay nghề của nhà họ Đàm coi như tuyệt tự.
Dù rằng Đàm Duy An cũng chẳng kế thừa được là bao.
Nhưng với cái tình cảnh này của nhà họ Đàm, ở Tri Vị Cư đã được coi là khá khẩm lắm rồi. Sư phụ Chu tuy thu nhận được đồ đệ giỏi, nhưng trong số con cháu lại chắng có mống nào theo nghề. Rất nhiều đại sư phụ ở Tri Vị Cư mỗi khi nhắc đến Đàm đại sư quá cố đều tỏ vẻ ngưỡng mộ, họ cảm thấy Đàm Duy An tuy có hơi lười biếng, nhưng thiên phú không hề tệ, nếu chịu khó cần cù khổ luyện, giả dụ một ngày nào đó cậu ta luyện thành tài, thì tay nghề của nhà họ Đàm vẫn có khả năng được Đàm Duy An làm rạng danh.
Đó là tình hình bên mảng bạch án.
Tình hình bên mảng bếp nóng thì không rõ lắm, nhưng nếu lấy Hoàng Thắng Lợi làm ví dụ, thì Hoàng An Nghiêu đừng nói đến chuyện kế thừa tay nghề, chỉ nội việc duy trì kinh doanh nhà hàng thôi đã hụt hơi rồi.
Cái kiểu con cháu đều từng được rèn giũa, lại còn có một đứa con trai chịu kế thừa tay nghề như Giang Vệ Quốc thực ra đã là rất khá rồi. Ông ấy chủ yếu bị thiệt thòi vì sống ở thành phố nhỏ, không làm việc ở tửu lâu danh tiếng, không tạo được tiếng vang, không thu nhận thêm đồ đệ nào, lại càng không có tên trên Danh Trù Lục.
Tần Hoài cảm thấy với trình độ nấu các món thịt lợn của Giang Vệ Quốc, việc chen chân vào top 50 trên Danh Trù Lục là chuyện dễ như trở bàn tay.
Cái này phải trách Hứa Thành làm việc thiếu sót rồi.
Nhưng dù sao thì Giang Vệ Quốc cũng chẳng màng đến mấy thứ này, hiện tại ông ấy đang bận hoài nghi nhân sinh vì chuyện cậu cháu út Giang Phong từ bỏ việc học nấu ăn để theo đuổi con đường học vấn, đến mức bỏ hẳn chuyện nhận nấu cỗ để chuyên tâm ở nhà chăn lợn.
Tâm trạng cực kỳ tồi tệ.
Đây cũng là lý do vì sao lúc ba người Tần Hoài đến nhà lại bị chặn ngoài cửa tận 10 phút đồng hồ, nếu tâm trạng Giang Vệ Quốc mà tốt, ít ra ba người cũng được bước vào sân nói chuyện xong xuôi rồi mới bị đuổi ra ngoài.
Mặc dù tâm trạng không tốt, Giang Vệ Quốc vẫn đích thân tiễn ba người ra tận bến xe khách trên thị trấn, trở thành tên đàn em duy nhất đưa lão đại ra tận bến xe.
Không sống trong viện dưỡng lão có cái lợi thế đấy, tự do đi lại thoải mái.
"Lần sau trước khi mổ lợn ông sẽ gọi điện thoại báo cho cháu, muốn lấy phần thịt nào thì cứ nói trước." Lời dặn dò lúc chia tay của Giang Vệ Quốc cũng thực tế y như con người ông ấy, "Thịt viên chiên giòn để được nhiều nhất là nửa tháng thôi, để lâu ăn mất ngon."
"Cháu biết rồi thưa ông Giang, cháu về sẽ ăn hết đống thịt viên ngay ạ." Sau khi diện kiến toàn bộ các cậu con trai của Giang Vệ Quốc, thái độ của An Du Du đối với ông ấy phải gọi là vô cùng cung kính và lễ phép.
Giang Vệ Quốc lại nhìn sang Tần Hoài: "Có chỗ nào không hiểu thì cứ gọi điện thoại hỏi ông."
LVQ8371