Vương Căn Sinh cảm thấy bản thân thật có lỗi với những bữa ăn riêng mà Tần Hoài đã cất công chuẩn bị suốt mấy ngày qua. Hôm nay ông đã tự kiểm điểm bản thân vô cùng sâu sắc, tự nhủ rằng mnình không nên tu mê quên lối về trước sức cám dỗ của Giải Xác Hoàng, mì xì đầu, Bánh Bao Hòe Hoa, Tiểu Hoành Thánh Tiên Nhục và Tiểu Long Bao Giải Hoàng nữa.
Quả thực, mấy món Điểm Tâm đó ăn đứt Thổ Đậu Giáo Tử.
Thế nhưng Thổ Đậu Giáo Tử mới là trọng trách của ông.
Nghe Thạch Đại Đảm kể lại, hôm nay Vương Căn Sinh vừa ăn vừa lẩm bẩm một mình, toàn tuôn ra mấy câu kiểu "Vương Căn Sinh à Vương Căn Sinh, ông làm thế liệu có xứng với Tiểu Tần sư phụ không?", "Vương Căn Sinh, từ hôm nay trở đi ông chỉ được phép ăn Thổ Đậu Giáo Tử thôi, tuyệt đối không được ăn bất cứ thứ gì khác nữa, Bánh Bao Hòe Hoa có ngon đến mấy cũng cấm được đụng đũa."
Hứa Đồ Cường còn lén hỏi Thạch Đại Đảm xem có phải bệnh Alzheimer của Vương Căn Sinh lại tái phát rồi không, vụ chưa được chẩn đoán trước kia thực chất là do bác sĩ chẩn đoán nhầm.
Tần Hoài cảm thấy như vậy cũng rất tốt.
Mặc dù bên phía Chu Hổ mới là Gia Cấp Đan (đơn hàng cần làm gấp), nhiệm vụ bên phía Vương Căn Sinh không cần vội, nhưng tiến độ của Thổ Đậu Giáo Tử quả thực là... dậm chân tại chỗ.
Trước đây cùng lắm chỉ là bị kẹt tiến độ, còn Thổ Đậu Giáo Tử thì căn bản chẳng biết tiến độ đang trôi dạt về phương trời nào. Tần Hoài một là mù phương hướng, hai là chẳng thể chốt được công thức, bên phía Vương Căn Sinh cũng chẳng bòn mót được thông tin gì hữu ích. Vương đại gia không những viết thực bình dở tệ, mà trí nhớ cũng quả thực chẳng lấy gì làm minh mẫn cho cam.
Tần Hoài cảm thấy không phải Vương Căn Sinh không diễn đạt được hương vị của món Thổ Đậu Giáo Tử hồi trẻ ông từng ăn, mà là ông thực sự đã quên béng mất rồi, nếu không thì cũng chẳng đến mức cạy miệng cũng không nặn ra được nửa chữ như vậy.
Hắn chỉ có thể dựa vào việc Vương Căn Sinh không nhớ để suy đoán, khả năng cao Thổ Đậu Giáo Tử do Hứa Nặc làm cấp độ cũng chẳng cao siêu gì. Bởi vì nếu thực sự ngon nhức nách, Vương Căn Sinh đã chẳng đến mức quên sạch sành sanh như thế.
Nhiệm vụ này bị kẹt cứng ở trí nhớ của Vương Căn Sinh, cộng thêm việc bản thân Tần Hoài cũng chăng mặn mà gì với món Thổ Đậu Giáo Tử, nên nó mới cứ bị đóng băng mãi như vậy.
Bây giờ lôi Hứa Đồ Cường vào để tăng thêm chút áp lực cho Vương Căn Sinh, đốc thúc Vương đại gia mau chóng tìm lại mảnh ký ức đã đánh rơi, Tần Hoài cảm thấy bước đi này cũng rất ra gì và này nọ.
Vì nhiệm vụ đại cục, đành phải để Vương đại gia chịu khổ một chút vậy.
Do đó, ban đầu Tần Hoài vốn chỉ định cho Hứa Đồ Cường thỏa cơn nghiện, được đặc cách ngồi trong bếp ăn một ngày để trải nghiệm mùi vị VIP rồi tống về lại bàn số 9. Nhưng hiện tại, hắn lại thấy cho Hứa Đồ Cường ké thêm vài ngày trong bếp cũng chẳng sao.
Dù sao cũng chẳng ảnh hưởng hòa bình thế giới.
Hôm nay trước lúc tan làm, Tần Hoài đã trực tiếp mời Hứa Ðồ Cường ngày mai cứ tiếp tục vào bếp mà ngồi ăn. Ông cụ mừng rơn, vỗ ngực thề thốt tối nay dù có thức trắng đêm cũng phải nặn cho ra bài thực bình, nhiệt huyết sáng tác cứ gọi là dâng trào cuồn cuộn.
"Hứa Đồ Cường tiên sinh cũng vừa nhắn WeChat cho tôi, bảo là tôi nói cấm có sai, mua một lá bùa đổi vận là đủ rồi, mua lắm có khi chẳng đổi được vận mà lại còn bị nghiệp quật." Lúc xưng hô với khách hàng, Chu Hổ luôn giữ thái độ cực kỳ lịch sự, gọi đầy đủ cả họ tên lẫn danh xưng: "Vụ này tôi thực sự phải cảm ơn cậu đấy Tiểu Tần sư phụ à, trước đây tôi khuyên rát cả họng mà Hứa Đồ Cường tiên sinh có chịu nghe đâu."
"Nhiều lúc khách hàng cứ dở dở ương ương thế đấy, khuyên ít thì sợ họ không lọt tai, khuyên nhiều lại sợ phản tác dụng, họ lại chạy đi tìm mấy gã xưng danh đại sư khác thì bỏ xừ."
"À đúng rồi Tiểu Tần sư phụ, tôi cũng có một việc muốn hóng hớt từ cậu."
Tần Hoài làm động tác mời anh cứ nói, Chu Hổ liền chậm rãi cất lời: "Có phải La Quân tiên sinh sắp không trụ nổi nữa rồi không?"
Cửu Vĩ Hồ anh bị sao vậy hả?
Hóa ra anh mới là kẻ máu mặt nhất trong cái đám Tinh Quái này, chưa Giác Tỉnh mà đã dám công khai trù ẻo Tất Phương luôn rồi.
"Sao... sao anh lại nói vậy?" Tần Hoài hơi ngớ người, chẳng hiểu Chu Hổ moi đâu ra cái kết luận này, bộ ngộ ra từ kinh nghiệm nằm viện à?
Chu Hổ cố gắng uốn lưỡi lựa lời một phen, cực kỳ cẩn trọng đáp: "Tôi thấy mấy ngày nay tính khí và tâm trạng của La Quân tiên sinh... có vẻ khá tốt. Mấy phương án bên tôi đưa ra trước đó, từ việc bài trí linh đường, dựng rạp trong làng, cho đến mấy gánh hát tôi cất công lùng sục khắp nơi, La tiên sinh đều chê ỏng chê eo."
"Mà đâu chỉ chê sương sương, thái độ không hài lòng của ông ấy lồ lộ ra mặt luôn ấy chứ."
"Hồng tỷ cũng từng dặn dò tôi, bảo La tiên sinh tính khí nóng nảy, ăn nói chắng kiêng nể ai bao giờ, đợt này tôi cũng được lĩnh giáo tận mục sở thị rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng dễ hiểu thôi, La tiên sinh tuổi cao sức yếu, thời gian chăng còn bao nhiêu, chắc mẩm là muốn chuẩn bị cho mình một tang lễ thật hoành tráng. Cái nghề này của chúng tôi tuy ít khi làm việc trực tiếp với khách hàng, nhưng tôi cũng từng đụng độ vài vị rồi, yêu cầu của họ cực kỳ cao, soi mói đến từng chân tơ kẽ tóc."
"Và La tiên sinh chính là trùm cuối của sự khắt khe."
"Nên tôi mới muốn hóng hớt xem rốt cuộc La tiên sinh mắc bệnh gì? Phía bệnh viện đã hạ giấy báo tử rồi à?"
LVQ8371