"Chuyện bình thường mà ông, ngày xưa muối dưa chủ yếu là để bảo quản được lâu và đưa cơm, trong hoàn cảnh chẳng có thức ăn mặn mà chỉ có độc món dưa muối, thì dưa phải mặn chát mới dễ trôi cơm chứ." Tần Hoài nói, cũng gắp một đũa dưa muối bỏ vào bát, hoàn toàn không để ý đến động tác ăn mì đang khựng lại của Hứa Đồ Cường.
"Tiểu Tần sư phụ, đừng..." Đợi đến lúc Hứa Đồ Cường định cản thì đã không kịp nữa rồi.
Tần Hoài đã nếm trọn hương vị của lọ dưa muối này.
Biết diễn tả sao nhỉ, đúng như tên gọi, đây đích thị là món dưa muối kiểu cũ chuẩn không cần chỉnh.
Vừa dở vừa mặn, cực kỳ mặn, cực kỳ dở, cái kiểu mà cắn một miếng dưa muối là đánh bay cả bát cơm ấy.
Động tác ăn mì của Tần Hoài cũng khựng lại luôn.
Thạch Đại Đảm không hiểu mô tê gì, trực tiếp gắp một chút nếm thử, đánh giá: "Cũng mặn phết."
Hứa Đồ Cường thấy Thạch Đại Đảm mặt tỉnh bơ như vậy, tò mò hỏi: "Tiểu Thạch cậu ăn quen à?"
"Ngày xưa tôi ăn suốt." Thạch Đại Đảm đáp, "Hồi đó nghèo rớt mồng tơi, dưa muối đưa cơm lắm, cơm chan nước lã rồi nhón thêm tí dưa muối, có tí vị mặn mặn là xong bữa, kén chọn gì đâu."
Hứa Đồ Cường không ngờ Thạch Đại Đảm trẻ hơn ông nhiều thế mà cũng từng nếm trải cảnh nghèo khổ này, vừa định lên tiếng cảm thán thì Vương Căn Sinh đã cướp lời.
"Nhớ năm xưa lúc tôi làm kế toán ở Cô Tô cũng toàn ăn uống kiểu này, dạo đó tem gạo với tem thức ăn trong xưởng phát riêng, để tiết kiệm tiền cứ hai ngày tôi mới dám ăn thức ăn mặn một lần, thời gian còn lại toàn ăn cơm chan nước lã kèm dưa muối."
"Hồi học đại học còn khổ hơn, ba ngày mới được ăn đồ mặn một bữa, gần như bữa nào cũng phải táng dưa muối với cơm, có đợt không có tiền ăn cơm độn thì đành gặm khoai lang, dưa muối ăn kèm khoai lang cũng ngon phết."
"Dạo đó dưa muối tôi ăn toàn là mẹ tôi đích thân gửi lên cho, bà biết tôi lôi dưa muối ra ăn thay thức ăn mặn, nên muối mặn chát, lại còn hào phóng cho thêm tí mỡ nữa, cái hương vị đó đúng là..."
Hứa Đồ Cường không ngờ Vương Căn Sinh nhìn lọ dưa muối cũng có thể lôi chuyện ngày xửa ngày xưa ra ôn lại, tuy nội dung có mới mẻ đôi chút, nhưng nghe nhạt toẹt chẳng có gì thú vị.
Mấu chốt là trong 5 người đang ăn cơm, An Du Du thì ngồi ôm nồi vừa húp mì vừa canh sủi cảo, 4 người ngồi trên bàn trừ Vương Căn Sinh ra thì ai cũng nếm thử cái thứ dưa muối dở tệ này rồi, ông cứ thao thao bất tuyệt ôn lại chuyện xưa mà chẳng thèm đụng đũa, rõ ràng là đang mượn cớ nói nhảm để trốn việc ăn dưa muối đây mà.
"Vương Lão Căn ông có ăn không thế?" Hứa Đồ Cường ngắt lời ôn nghèo kể khổ của Vương Căn Sinh, "Nếu ông thích lọ dưa muối này thì lát nữa bê cả về mà ăn cho bố thèm.”
Nghe Hứa Đồ Cường nói vậy, Vương Căn Sinh mới chịu cầm đũa nhón một tí tẹo dưa muối nếm thử, rồi lại tiếp tục bài ca ôn nghèo kể khổ: "Nhớ năm xưa lúc tôi mới làm kế toán ở Cô Tô, ngày nào cũng ăn cơm chan nước lã kèm tí dưa muối thế này đây..."
Hứa Đồ Cường: ... Vương Căn Sinh ông hết văn rồi à? Ăn được miếng dưa muối lại phải tua lại từ đầu một lượt sao.
Hứa Đồ Cường mặt không biến sắc nghe Vương Căn Sinh kể lại một lượt những năm tháng gian khổ phấn đấu chỉ có dưa muối để ăn năm xưa, trong lúc đó chỉ có Thạch Đại Đảm tò mò hỏi một câu là hũ dưa muối trước mặt này mặn, hay là dưa muối năm đó mặn, Vương Căn Sinh đáp vẫn là dưa muối năm đó mặn hơn.
Mẹ ông ấy khá mạnh tay bỏ muối, hơn nữa bà cũng không tự ăn, nên cho nhiều một chút cũng chẳng xót xa gì.
Đợi Vương Căn Sinh ôn nghèo kể khổ xong, Tần Hoài có chút tò mò hỏi một câu: "Vương đại gia, điều kiện gia đình của ông không tốt sao? Tại sao tốt nghiệp đại học được phân phối công việc vào xưởng rồi mà ngày nào ông cũng chỉ có thể ăn dưa muối vậy?”
Tần Hoài nhớ Vương Căn Sinh là hộ đền bù giải tỏa, lúc đi làm chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, sau khi về hưu cũng chẳng có đồng nào, mãi đến hai năm sau khi về hưu, nhà bị giải tỏa đền bù cho mười mấy căn hộ nên mới phất lên trong một đêm.
Tần Hoài từng xem qua ký ức của Vương Căn Sinh lúc mới vào xưởng. Xưởng dệt bông khi đó là nhà máy lớn tầm cỡ nhất nhì ở Cô Tô, phúc lợi nhân viên cực kỳ tốt, chưa kể đến việc phân phối ký túc xá mà còn có thể ứng trước tiền lương.
Lúc đó Thạch Đại Đảm làm tài xế ở xưởng dệt bông, tiền lương mỗi tháng ngoài việc ăn uống ra thì vẫn còn dư dả không ít để đưa cho Hứa Nặc. Đương nhiên, cũng có thể do lương tài xế khá cao, nhưng Vương Căn Sinh là sinh viên đại học được phân phối tới, mức lương khởi điểm chắc chắn không hề thấp. Không đến mức làm việc trong cùng một xưởng mà Thạch Đại Đảm lại rủng rỉnh như vậy, còn hắn lại nghèo rớt mồng tơi.
Vương Căn Sinh rất ít khi thấy có người nghiêm túc lắng nghe mình ôn lại chuyện xưa như vậy, lại còn đặt câu hỏi nữa, nên hắn có chút không quen, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Anh chị em của tôi đông lắm, hơn nữa lúc đó trong nhà chỉ có tôi và bố tôi là có công việc chính thức."
"Anh cả của tôi là công nhân thời vụ, chị dâu cả cũng vậy, lúc đó họ đã sinh ba đứa con rồi, anh hai và chị cả đều về nông thôn nên cần được trợ cấp. Năm đó tôi được đi học đại học là nhờ đững cảm cứu bốn đứa trẻ đuổi nước, cộng thêm thành tích học tập tốt nên mới được tiến cử. Sau này lúc phân công công tác, tôi chọn đến xưởng đệt bông ở Cô Tô cũng vì chỗ đó trả lương cao nhất."
LVQ8371