Xét trên một phương diện nào đó, tính cách của Tần Hoài và Hoàng Thắng Lợi thực ra khá giống nhau. Cái lưng đau của Hoàng Thắng Lợi chính là di chứng từ việc bào sức quá đà lúc còn trẻ. Hoàng Ký làm ăn quá phát đạt, khách đông nườm nượp, Hoàng Thắng Lợi không nỡ để khách khứa cất công xếp hàng rõ lâu mà lại phải ôm bụng đói ra về, thế là ông cứ hết lần này đến lần khác kéo dài thời gian mở cửa, làm việc quá tải triền miên.
Tần Hoài cũng y chang vậy.
Nếu việc làm ăn của Vân Trung Thực Đường thật sự bùng nổ đến mức có khách lục đục đến xếp hàng từ 1-2 giờ sáng chỉ để mua hai cái Bánh Bao, Tần Hoài mà nhìn thấy cảnh khách khứa đứng trân trân chờ đợi bên ngoài thì hắn sẽ không kìm được lòng mà tăng thời gian bán hàng, rồi ôm chăn ngủ lăn lóc trong bếp luôn cho xem.
Để tránh viễn cảnh đó xảy ra, Tần Hoài quyết định dập tắt luôn cơ hội làm ăn phát đạt của Vân Trung Thực Đường.
Hoặc là khuất mắt trông coi.
"Hứa tiên sinh, thật sự không cần đâu ạ." Tần Hoài kiên quyết từ chối: "Tôi rất thích đọc Tri Vị) , thậm chí hàng xóm láng giềng xung quanh tôi cũng mê tít Tri Vị. Tri VịỀ năm nay tôi có thể võ ngực tự hào là chưa sót một kỳ nào, tôi cũng rất thích những bài viết của ngài."
"Nhưng tôi thật sự không muốn lên 《Tri Vị》 nữa đâu."
"Thực không giấu gì ngài, tôi sắp được thừa kế một khối tài sản khổng lồ lên đến 10 con số."
Giang Vĩnh: ??? Mấy con số cơ?
Trên mặt Tần Hoài viết rành rành mấy chữ "Tôi không diễn nữa, tôi thừa nhận, tôi chính là người thừa kế tài sản": "Tôi không thiếu tiền, Vân Trung Thực Đường của chúng tôi cũng không thiếu khách, tôi cũng chẳng có ý định bán Điểm Tâm với cái giá cắt cổ để vơ vét một mẻ lớn."
"Làm Điểm Tâm chỉ là đam mê của tôi thôi, tôi từng đọc mấy kỳ đầu của Tri Vị) . Hồi đó những quán ăn được lên Tri Vị) đâu chỉ có đầu bếp của mấy nhà hàng lớn, mà còn có vô số những tiệm nhỏ, gánh hàng rong ẩn mình khắp các quốc gia ít người biết đến."
"Mấy quán nhỏ đó nhờ lên 《Tri Vị》 mà nổi đình nổi đám, khách kéo đến nườm nượp. Có quán ông chủ mệt rã rời đành dứt khoát đóng cửa mấy tháng, chờ qua đợt hot hit rồi mới mở lại. Cũng có đầu bếp từng lên 《Tri Vị》 một lần, vì làm ăn khấm khá quá không muốn kiệt sức nên đã thẳng thừng từ chối lên 《Tri Vị》 lần thứ hai. Thật ra tôi cũng giống vậy thôi."
Hứa Thành bị Tần Hoài nói cho sững sờ.
Tình huống mà Tần Hoài nói quả thật từng xảy ra, nhưng đó đều là chuyện của rất nhiều năm về trước, khi đó Hứa Thành còn chưa phải là nhà phê bình ẩm thực uy tín nhất. Lúc ấy hắn vẫn còn đam mê vác ba lô đi du lịch khắp thế giới, thưởng thức mỹ thực các nơi. Hồi tạp chí 《Tri Vị》 mới ra mắt cũng chẳng nổi tiếng gì cho cam, những đầu bếp và chủ quán được lên 《Tri Vị》 cũng có rất nhiều người chỉ là đầu bếp bình thường, mở quán ăn nhỏ bình thường.
Có thể nói, 《Tri Vị》 thời đó còn lâu mới đẳng cấp như bây giờ.
Hứa Thành rất muốn hỏi Tần Hoài xem hắn có biết tình huống khi đó khác với bây giờ hay không.
Cậu có biết việc Điểm Tâm do mình làm liên tục hai năm được lên trang bìa số đặc biệt đầu năm của 《Tri Vị》 có ý nghĩa thế nào không?
Nếu không phải vì cậu là một đầu bếp trẻ tuổi, nếu không phải vì cậu là vầng thái dương hiếm có khó tìm của giới Bạch Án, thì cái cơ hội quý giá này làm sao có thể...
Nhưng Hứa Thành không nói ra.
Bởi vì Tần Hoài sắp được thừa kế một khối tài sản khổng lồ lên đến 10 con số, quá nhiều tiền rồi, nên những gì Tần Hoài nói Hứa Thành đều hiểu, thậm chí hắn còn vô cùng đồng cảm.
Năm xưa hắn cũng vì nhà quá có điều kiện nên mới có thể tha hồ làm những chuyện mình muốn, vác ba lô đi , 4 .ư chơi khắp thế giới.
Đúng là người cùng chí hướng.
Trong ánh mắt Hứa Thành nhìn Tần Hoài lại có thêm một phần thấu hiểu.
"Nếu Tần sư phụ cậu đã không muốn thì thôi vậy." Hứa Thành thở dài một hơi, hắn cũng không phải là người thích ép buộc người khác, dù sao hắn cũng đâu phải là không được ăn nữa, hắn biết Vân Trung Thực Đường ở đâu mà.
Tần Hoài không muốn lên 《Tri Vị》, thì Hứa Thành đích thân đến Vân Trung Thực Đường, chẳng lẽ hắn lại dám không tiếp đãi sao?
"Ngày mai tôi phải đi Bắc Bình làm chút việc, số Điểm Tâm hôm nay Tần sư phụ cậu làm có thể chia cho tôi một nửa để tôi đóng gói mang đến Bắc Bình được không? Tôi thấy cậu cũng làm không ít bán thành phẩm đấy."
Giang Vĩnh: ??? Không phải chứ Sếp, anh đến ăn chực thì thôi đi, sao lại còn ăn xong vác về thế này?
Giang tổng biên tập - người am hiểu sâu sắc đạo lý chốn công sở - lựa chọn im lặng.
"Đương nhiên là được rồi." Tần Hoài cười nói, nhìn về phía Giang Vĩnh: "Giang tổng biên tập, anh có ngại ngày mai tôi lại đến nhà anh làm Điểm Tâm không? Tôi muốn làm nhiều một chút, như vậy cũng tiện cho chị Quyên mỗi ngày mang Điểm Tâm đến viện dưỡng lão cho Lâm lão tiên sinh."
Giang Vĩnh: !
Trong lòng Giang Vĩnh vưi như mở cờ, nhưng ngoài mặt lại không hề biểu lộ ra, hắn cực kỳ điềm tĩnh đáp: "Đương nhiên là được rồi, thật sự vất vả cho Tần sư phụ quá.”
Ngày hôm sau, Tần Hoài vẫn đến nhà Giang Vĩnh làm Điểm Tâm, Lâm Quyên hỏi Tần Hoài xem hắn có thể nán lại Ma Đô thêm vài ngày không. Tối hôm qua mọi người nhà họ Lâm đã nhắn tin bàn bạc trong group gia đình cả đêm, quyết định nhận lấy ba thỏi vàng, nhưng sẽ tặng lại cho An Du Du một món quà tạ lễ, và món quà đó cần vài ngày để chuẩn bị.
LVQ8371