An Du Du bị thương nhìn lướt qua chiếc giường yêu quý của mình, cô nhóc biết đây là lần cuối cùng bản thân được ngủ trên giường, những ngày sắp tới có lẽ đến rơm rạ sạch sẽ cũng chẳng có mà nằm.
"Vậy thì dọn dẹp đồ đạc đi." An Du Du lên tiếng, "Mặc dù cũng chẳng có gì để dọn, Tiểu Cửu, từ ngày mai mày đừng đi ăn xin nữa, đằng nào cũng có xin được cái gì đâu."
"Mày với Tiểu Thập ra ngoại ô tìm chỗ nào có thể tá túc, tốt nhất là tránh được mưa."
"Tiểu Nhất, Tiểu Tam, Tiểu Thất, tụi mày vào trong thành tìm. Trong lúc tìm chỗ tá túc thì tiện thể xem xem rễ cỏ ở đâu ngọt một chút, vỏ cây thì bỏ đi, thật sự là nuốt không trôi nổi."
"Vâng, thưa đại ca." Năm đứa đàn em đồng thanh đáp, tỏ vẻ cho dù có ngủ miếu hoang ăn rễ cỏ thì cũng phải theo đại ca tới cùng.
"Tôi chỉ nói là Phúc Ký sắp đóng cửa, chứ không bảo là tôi thất nghiệp." Giang Vệ Quốc hơi bất đắc đĩ nói, "Đinh sư phụ đã tìm được chỗ làm mới rồi, ông ấy bảo có thể dẫn tôi theo, chỉ là phải làm từ chân tạp vụ."
"Bao ăn ở, ngủ lại trong tiệm, tiền công mỗi tháng là một đồng đại dương."
An Du Du nghe là hiểu ngay: "Cho nên Mười Ba, mày định ra làm riêng đúng không?"
Giang Vệ Quốc: "... Đại ca, tôi tổng cộng cũng chỉ đi ăn xin có nửa năm, trước giờ vẫn luôn làm một mình mà."
"Lúc nãy tôi bảo Trần Thuận có gửi cho tôi một bức thư, trong thư anh ấy nói, bên Kim Lăng có cửa hàng gạo đang tuyển thu ngân, thu ngân nữ."
"Nghe nói vì bà chủ cửa hàng gạo là nữ, thư ngân cần phải theo bà chủ ra ngoài làm việc, nam nữ thụ thụ bất thân, tuyển thu ngân nam sợ ảnh hưởng đến danh tiếng, nên đặc biệt yêu cầu chỉ tuyển nữ. Yêu cầu biết chữ, biết tính toán, ăn nói lưu loát, Trần Thuận cảm thấy đại ca rất phù hợp, nên hỏi chị có muốn đến Kim Lăng không.”
"Tao đến Kim Lăng làm thu ngân á?" An Du Du ngớ người, tự chỉ vào mình, "Tao á?"
"Tao là ăn mày đấy, đứa đi xin ăn chính hiệu, sao có thể không lo làm việc đàng hoàng mà đi làm thu ngân được chứ?"
Có thể thấy đã bao nhiêu năm trôi qua, Giang Vệ Quốc vẫn chưa từng từ bỏ việc tẩy não đại ca, muốn đại ca đừng u mê làm ăn mày nữa mà hãy tìm một công việc đàng hoàng.
"Đại ca." Giang Vệ Quốc hết lời khuyên nhủ, "Đi ăn xin suy cho cùng cũng không phải là kế lâu dài."
"Tôi rất biết ơn đại ca năm xưa đã nhặt tôi về, nhận tôi làm đàn em, cho tôi miếng cơm ăn, cứu sống mạng tôi. Những năm thời buổi khấm khá, đi ăn xin còn có thể lay lắt qua ngày, hai năm nay thời thế khó khăn, đại ca cũng tự cảm nhận được mà, nếu đi ăn xin mà sống nổi thì ngoài đường đầy rẫy trẻ ăn mày như thế đại ca đã chẳng bỏ mặc không nhặt."
"Đại ca biết chữ, biết tính toán, trí nhớ lại tốt, sức khỏe cũng hơn người, ở cái thời buổi này làm nghề gì mà chẳng sống được, cần gì phải trói buộc mình vào cái nghề ăn xin để rồi tự dồn bản thân vào chỗ chết."
"Đại ca không thể đi ăn xin cả đời được, đám Tiểu Cửu cũng vậy."
"Kết cục của kẻ đi ăn xin... là rồi sẽ có một ngày trở thành cái xác khô ngã gục bên vệ đường, điểm khác biệt duy nhất chỉ là ăn mày già hay ăn mày trẻ mà thôi."
"Đại ca vẫn nên tìm một công việc đàng hoàng đi."
"Nói bậy, ăn xin chính là nghề tuyệt nhất trên thế giới..." An Du Du theo bản năng định lên tiếng phản bác, nhưng lại nghẹn họng không thốt nên lời.
An Du Du trầm mặc.
Tần Hoài có thể nhìn ra, vị đại ca này đã dao động rồi.
Quả nhiên là thời thế gian nan, ép cho Tam Túc Kim Thiềm cũng không thiết đi ăn xin nữa, mà muốn tìm một công việc đàng hoàng rồi.
Mặc dù An Du Du có động lòng trước đề nghị của Giang Vệ Quốc, nhưng cuối cùng sự theo đuổi đối với nghề ăn mày vẫn chiến thắng khát vọng về nguồn tiền ổn định, cô nhóc không đồng ý, cũng không từ chối, chỉ vờ như mình rất buồn ngủ, ăn xong cái bánh bột ngô hấp, nốc cạn bát nước lạnh rồi leo lên giường ngủ.
Đại ca muốn đi ngủ, đám đàn em đương nhiên không đám làm phiền, vội vàng rúc vào trong chăn ngủ.
Chỉ có Tần Hoài – một kẻ ngoài cuộc – là có thể mượn ánh trăng mờ ảo rọi qua khung cửa sổ mà lờ mờ nhìn rõ, An Du Du căn bản không hề ngủ, cô nhóc gần như đã mở trừng trừng mắt cho đến tận lúc trời sáng.
Hậu quả của việc thức trắng đêm là ngày hôm sau vô cùng uể oải, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ công việc.
An Du Du vào thời kỳ giàu có, sáng nào cũng có cháo kê để húp, mà không phải chỉ được húp một bát, là cái kiểu húp đến no căng bụng mới thôi. Còn cô nhóc ở thời kỳ nghèo rớt mồng tơi này thì làm gì có đãi ngộ tốt như vậy, ở đó mà mơ húp cháo kê, nốc bát nước lạnh lót dạ là may rồi, mà nước lạnh cũng chỉ được uống hai bát.
Căn nhà ngói gạch xanh giờ đã có thêm rất nhiều hộ gia đình chuyển vào ở, nước sông thì không sạch bằng nước giếng, bao nhiêu hộ ngày ngày đều trông cậy vào nước giếng để sinh hoạt, ai múc thừa ra hai thùng thôi cũng sẽ bị người ta chỉ thẳng vào mặt mắng chửi rồi cãi vã ầm ĩ.
Tần Hoài nhìn An Du Du mệt mỏi ừng ực nốc cạn hai bát nước lạnh, sau đó gõ cửa phòng sát vách để xác nhận thím Trần chưa chết đói, ngay tiếp đó đặn dò con trai bà ấy, bảo cậu nhóc phải giám sát mẹ mình hôm nay nhất định phải ăn ít nhất hai miếng cơm, đặn xong xuôi mới xách bị gậy ra cửa đi xin ăn.
Thời buổi hiện giờ thật sự quá khó khăn.
LVQ8371