"Ồ." Phải mất hơn 20 giây sau Vương Căn Sinh mới đáp lại ngắnn gọn lời của Hứa Đồ Cường, ông liếc nhìn lọ dưa muối trên bàn, hỏi: "Bài thực bình của ông viết xong chưa?”
Vương Căn Sinh có cảm giác như mình được quay về thời cắp sách đến trường, biến thành một học sinh cá biệt ngày nào cũng không làm xong bài tập. Thế nhưng ngày xưa đi học ông đâu có phải học sinh cá biệt, ông là sinh viên đại học cực kỳ hiếm hoi của cái thời đại đó đấy, thuộc hàng hiếm có khó tìm luôn, thành tích học tập từ nhỏ đã luôn nằm trong top đầu rồi.
"Đương nhiên là xong rồi, tối qua tôi đã gửi cho Tiểu Tần sư phụ rồi." Hứa Đồ Cường tự hào ra mặt.
Vương Căn Sinh tiếp tục vắt óc suy nghĩ xem lát nữa phải giải thích với Tần Hoài thế nào về vụ bài thực bình này lại nặn không ra chữ, là nặn không ra thật chứ không phải ông cố tình ngâm giấm.
Bất quá thì đành tự xin rút khỏi bếp vậy, Vương Căn Sinh cảm thấy cứ cái đà này thì ông cũng chẳng còn mặt mũi nào mà chui rúc trong bếp nữa.
Hứa Đồ Cường thầm cảm thán trong lòng, cái dấu hiệu Alzheimer của Vương Lão Căn đúng là ngày càng rõ rệt, có cơ hội vẫn nên khuyên ông ấy đi bệnh viện khám thử xem sao, không chừng lần trước khám sót cũng nên, nghĩ đoạn ông lại cắm mặt vào ăn bánh cuốn tiếp.
Trước khi Vương Căn Sinh tới, Tần Hoài đã nhào bột xong xuôi, vừa tráng bánh cuốn, vừa lặng lẽ hóng hớt tình hình bên chiếc bàn nhỏ, gần như ngay lúc ông cụ vừa bước vào là hắn cũng bắt đầu làm mì thủ công luôn.
Hứa Đồ Cường xử lý xong đĩa bánh cuốn chưa đầy hai phút, 4 bát mì xì dầu của Tần Hoài đã ra lò. An Du Du và hắn bê thẳng mì ra bàn nhỏ, chuẩn bị ngồi xuống ăn cùng mọi người.
Dạo này sáng ra Tần Hoài cũng khá khoái món mì xì dầu.
Phản ứng đầu tiên của Vương Căn Sinh khi nhìn thấy bát mì xì dầu là cự tuyệt.
Bản thân ông vốn đã đang cắn rứt lương tâm vì không viết nổi thực bình, đang tự nhủ hôm nay phải cố gắng nhồi thêm mấy cái Thổ Đậu Giáo Tử để rặn ra một bài thật hay, thì sao có thể cam tâm để món mì xì đầu ngon lành này chiếm mất diện tích dạ dày được chứ.
Bữa đầu tiên trong ngày đã xơi món Điểm Tâm ngon nhức nách thế này, thì lát nữa làm sao nuốt trôi Thổ Đậu Giáo Tử, làm sao viết được thực bình hay ho đây?
Ngay lúc Vương Căn Sinh đang vắt óc tìm cớ chối từ thì Thạch Đại Đảm bước vào, ông liền mượn cớ nhường luôn bát mì xì dầu cho Thạch Đại Đảm, bảo là mình chưa đói, có thể đợi mẻ Thổ Đậu Giáo Tử đầu tiên ra lò rồi ăn cũng được.
Cái kỹ năng diễn xuất sượng trân của Vương Căn Sinh đến Âu Dương còn chẳng qua mặt nổi, thì làm sao mà qua mắt được Tần Hoài.
Tần Hoài chỉ liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm can Vương Căn Sinh, nếu là trước kia kiểu gì hắn cũng sẽ khuyên ông vài câu, bảo ông đừng gánh nặng tâm lý quá cứ ăn bát mì xì dầu trước đi. Nhưng bây giờ chẳng phải hắn đang muốn tăng thêm chút áp lực cho Vương đại gia sao, thế nên hắn cũng kệ luôn chẳng buồn khuyên nữa.
Trong tủ lạnh vẫn còn Thổ Đậu Giáo Tử làm từ hôm qua, chưa luộc cũng chưa đem bán, Tần Hoài bèn sai An Du Du luộc một bát.
Làm Thổ Đậu Giáo Tử ròng rã bao lâu nay, Tần Hoài thực sự chẳng biết còn cái phiên bản nào để làm nữa không.
Thổ Đậu Giáo Tử muốn đơn điệu thì có thể cực kỳ đơn điệu, muốn phong phú thì cũng có thể vô cùng phong phú. Dưới tình huống bình thường, làm một món Điểm Tâm là phải có phương hướng rõ ràng, nhưng ngặt nỗi món Thổ Đậu Giáo Tử của Vương Căn Sinh lại chẳng có lấy một định hướng nào, bởi vì ông đã quên béng mất rồi.
Trước đó Tần Hoài đã dùng phương pháp liệt kê, làm tất tần tật các phiên bản Thổ Đậu Giáo Tử mà hắn có thể tưởng tượng và sáng tạo ra. Bây giờ thực sự là cạn kiệt ý tưởng rồi, nếu cứ cố đấm ăn xôi sáng tạo tiếp thì chỉ có nước đi theo trường phái dị hợm, không thể chế cháo thêm được nữa.
Nếu không phải do thực sự mất phương hướng, Tần Hoài cũng chẳng dùng đến tuyệt chiêu cuối cùng này —— ép Vương Căn Sinh một vố, lỡ đâu ông lại nhớ ra thì sao?
Lỡ đâu Vương đại gia nhồi nhét Thổ Đậu Giáo Tử suốt một tháng trời, cơ thể không chịu nổi sự tra tấn tàn khốc này, bỗng nhiên bứt phá giới hạn, tìm lại được mảnh ký ức đã đánh rơi từ lâu thì sao?
Cơ thể con người kỳ diệu lắm, có đôi khi không tự dồn mình vào chân tường thì chẳng biết bản thân trâu bò cỡ nào đâu.
Đương nhiên, Tần Hoài cũng không thể nào thực sự bắt Vương Căn Sinh ròng rã một tháng trời chỉ ăn mỗi Thổ Đậu Giáo Tử, làm vậy hại người lắm, ông lớn tuổi thế rồi làm sao chịu nổi sự giày vò cỡ đó. Kiếp này có hy vọng Giác Tỉnh thì cố mà Giác Tỉnh, chứ nếu không Giác Tỉnh nổi thì cũng không thể ngỏm củ tỏi theo cái kiểu này được.
Tần Hoài bày tỏ hắn còn trẻ chán, chưa muốn vướng vào vòng lao lý với tội danh mưu sát đâu.
Trong lúc chờ sủi cảo chín, Hứa Đồ Cường nhiệt tình chia sẻ dưa muối với mọi người, vừa vặn nắp lọ vừa nói: "Lọ dưa muối này là tối qua lúc con gái qua nhà lấy Điểm Tâm tiện tay mang cho tôi đấy, tôi cũng chưa nếm thử, nhưng hàng nhà làm chắc mùi vị cũng không đến nỗi nào."
"Vợ tôi hồi trước cũng hay muối dưa, nhưng nhiều năm nay không làm nữa rồi. Tay nghề muối dưa của bà ấy đở tệ, mặn chát, cơ mà cũng tại hồi đó ăn uống mặn mòi, tôi nhớ dưa mẹ tôi muối năm xưa cũng mặn chát như thế."
Nói đoạn, Hứa Đồ Cường mở nắp lọ dưa muối, tự gắp cho mình một đũa trộn vào bát mì.
LVQ8371