Tần Hoài gật đầu: "Chị Quyên, ở nhà chị còn ai không? Vừa hay tôi có chuyện muốn nói với chị."
Lâm Quyên lắc đầu: "Không có ai cả, tôi vốn định gọi con trai tối nay về nhà ăn cơm, nhưng nó bảo tối nay trên trường còn có tiết, từ trường về nhà xa quá đi lại không tiện."
"Chuyện mà Tần sư phụ muốn nói... có liên quan đến ông nội tôi sao?"
Tần Hoài mỉm cười gật đầu, không nói thêm gì nữa, ra hiệu cho Lâm Quyên cứ về nhà rồi hẵng hay.
Lâm Quyên dẫn Tần Hoài về nhà.
Căn hộ của Lâm Quyên nằm trong một khu tập thể cũ không có thang máy, diện tích không lớn, bài trí cũng rất đơn giản, trong nhà có khá nhiều đồ lặt vặt và thùng chứa đồ. Nhưng lộn xôn trong trật tự, nhà cửa được dọn đẹp rất sạch sẽ, góc nào cũng tràn ngập hơi thở của cuộc sống đời thường.
Lâm Quyên lấy dép lê cho Tần Hoài.
"Trong nhà nhiều đồ đạc quá, diện tích lại nhỏ, nhìn có thể hơi bừa bộn một chút, Tần sư phụ đừng để bụng nhé. Mấy hôm trước tôi còn đang bàn với chồng xem có nên gọi thợ mộc đến đóng thêm một dãy tủ sát tường để cất đồ cho gọn không."
"Phòng bếp nhà tôi cũng hơi bé, mấy nguyên liệu mà Tần sư phụ dặn, sáng nay tôi đã đi chợ mua đủ hết rồi."
Nhân lúc Lâm Quyên đang nói chuyện, Tần Hoài móc từ trong túi quần ra ba thỏi vàng được bọc trong một miếng vải.
Chiếc quần hôm nay hắn mặc có cái túi khá to, sức chứa khủng phết, nếu dùng hệ quy chiếu của Tần Lạc để đong đếm thì một cái túi dư sức nhét lọt hai cái bánh Jianbing.
Lâm Quyên đứng hình.
Cảm giác như Tần Hoài móc từ trong túi ra một cái bọc vải, mở ra thì bên trong là ba thỏi vàng chóe.
Không đúng, là ba thanh kim loại.
Cũng không đúng, là ba thanh kim loại trông rất giống thỏi vàng.
Vẫn không đúng, hình như chính là ba thỏi vàng thật.
Nhưng thế này có vẻ sai sai, sao lại có người lấy cái nùi giẻ này ra để gói vàng thỏi cơ chứ?
"Đây là thứ mà đêm qua An Du Du đào được từ dưới gốc cây trong sân căn nhà cũ ở quê nhà chị, là Lâm lão tiên sinh cố ý dặn dò An Du Du đi đào đấy."
Một câu nói của Tần Hoài làm cháy luôn CPU của Lâm Quyên.
Lâm Quyên: "... Hả?"
"Nếu nhỡ sau này mấy chú công an có check camera tra ra chúng tôi, phiền chị ra mặt giải thích giúp một câu nhé.”
"Lâm lão tiên sinh không phải vì bệnh tình trở nặng nên mới trốn khỏi viện dưỡng lão chạy về làng đâu, à tất nhiên cũng có thể là do bệnh nặng thật, nhưng mục đích chính của ông cụ vẫn là muốn về xem thử số vàng thỏi chôn dưới đất còn hay không."
"Chuyện này có thể hơi rắc rối một chút, chị nghe tôi giải thích đã."
"Nhưng có một điều này chị Quyên à, chị nhất định phải tin chúng tôi, chúng tôi thực sự không phải là quân lừa đảo chuyên nghiệp đâu."
"Nếu sau này Lâm lão tiên sinh mà khỏi bệnh, thỉnh thoảng có thực hiện mấy giao dịch chuyển khoản số tiền lớn, thì cũng xin chị hãy tin tưởng chúng tôi."
"Hả???”
Thừa dịp Lâm Quyên còn đang ngơ ngác, Tần Hoài không nói thêm lời nào, đi thẳng vào bếp bắt tay làm Điểm Tâm.
Nhân khẩu nhà Lâm Quyên khá đơn giản, hôm qua lúc Tần Hoài nhắn tin dặn cô ấy chuẩn bị nguyên liệu, hắn đã cố tình báo khẩu phần ăn cho tất cả mọi người trong nhà họ Lâm, tính luôn cả phần của gia đình cháu trai cháu gái cô ấy. Việc Hứa Thành đột ngột ghé qua ăn chực cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện hắn làm Điểm Tâm, mỗi nhà nhín ra hai cái Điểm Tâm cho Hứa Thành là đủ để ông ấy no ễnh bụng đến tận ngày mốt rồi.
Sức ăn của Hứa Thành đúng là kém thật sự.
Hôm qua Tần Hoài bảo sẽ trổ tài làm vài món Điểm Tâm tủ cho Lâm Quyên, và những món hắn định làm đúng chuẩn là món tủ thật.
Tần Hoài định làm ra mấy món đạt cấp bậc cao nhất, có kèm theo buff đàng hoàng.
Đứng mũi chịu sào đương nhiên phải là Bánh Bao Tửu Nhưỡng cấp S, tiếp đến là Bánh Bao Thịt Heo Gạch Cua và Tam Đinh Bao. Đang đúng mùa cua rộ, gạch cua béo ngậy nhất, tầm này mà được cắn một miếng Bánh Bao Thịt Heo Gạch Cua thì đúng là sướng rơn người.
Sủi Cảo Toàn Gia Phúc, Tần Hoài cũng có thể làm ra chất lượng cấp A+, nhưng hắn không định làm sủi cảo. Nếu chỉ đơn thuần chạy theo cái mác A+, thì thật ra hắn còn rất nhiều món Điểm Tâm khác có thể đạt được mức đánh giá đó. Chỉ ngặt nỗi mấy món Điểm Tâm đó không có công thức trong hệ thống nên không hiển thị cấp bậc mà thôi.
Tần Hoài vốn định làm Tứ Hỉ Thang Đoàn, nhưng ngặt nỗi nhân vừng đen và nhân đậu đỏ đều phải chuẩn bị từ trước, bên Vân Trung Thực Đường cũng hết sạch hàng tồn, không thể gửi hỏa tốc qua được, nên hắn đành đổi Tứ Hỉ Thang Đoàn sang món Bánh Gạo mà bản thân cũng khá thích, hơn nữa cách làm lại cực kỳ đơn giản.
Đồng thời Tần Hoài cũng đã nhắn tin WeChat hỏi qua khẩu vị của gia đình Lâm Quyên. Cô ấy thích Bánh Hoa Quế và Bánh Bao Chiên, chồng cô ấy là Giang Vĩnh tuy rất ít khi ăn Điểm Tâm, nhưng theo lời Lâm Quyên thì anh ta cực kỳ hảo ngọt, cứ cách một khoảng thời gian là lại nốc đồ ngọt như thể trả thù đời vậy.
Với cái nết hảo ngọt của Giang Vĩnh, Bánh Tam Giác Đường đáng lý ra là món Điểm Tâm chân ái nhất của anh ta, nhưng nhân của Bánh Tam Giác Đường cũng đòi hỏi phải chuẩn bị trước, nên Tần Hoài đành ngậm ngùi đổi sang món Lừa Lăn.
Đối với Tần Hoài, những món Điểm Tâm mà hắn thường xuyên làm thì cấp bậc chắc chắn sẽ không thấp đi đâu được.
LVQ8371