Tiệm trà Puddifoot nổi tiếng có không gian rất nhỏ, lò sưởi trong phòng cháy rất lớn, cho nên sau khi đẩy cửa bước vào, Lai Ân phát hiện nơi này hơi bốc hơi nghi ngút. Đồng thời, toàn bộ tiệm trà đi theo phong cách dễ thương, đập vào mắt là mọi thứ đều được trang trí bằng những đường diềm xếp nếp hoặc nơ bướm.
Hơn nữa, vì hôm nay là ngày Lễ Tình Nhân, trong tiệm trà còn có những vật trang trí đặc biệt: phía trên mỗi chiếc bàn tròn nhỏ đều có những thiên thần nhỏ màu vàng bay lượn, thỉnh thoảng lại rắc những mảnh giấy hồng xuống những người bên dưới.
"Phong cách ở đây, ừm, hình như có chút không giống với những gì mình nghĩ." Hách Mẫn trông có vẻ hơi mơ hồ, quả thật nơi này có lẽ không quá phù hợp với phong cách của cô. Nghĩ lại thì, mấy chị khóa trên lúc đó chỉ giới thiệu cho Hách Mẫn một nơi thích hợp để đi vào ngày Lễ Tình Nhân, chứ không hề cân nhắc đến sở thích của cô.
"Vậy chúng ta đến quán Ba Cây Chổi đi." Lai Ân đề nghị, dù sao thì việc hẹn hò tốt nhất nên đến nơi mà mọi người đều có thể thư giãn. Cho nên trước khi bà Puddifoot có thân hình mập mạp, búi tóc đen bóng loáng len lỏi qua giữa hai chiếc bàn, họ vội vàng mở cửa bước ra khỏi tiệm trà này.
Lúc này ở cửa, mưa đã bắt đầu nặng hạt, hai người đội áo choàng lên đầu rồi nhanh chóng lao ra ngoài, chẳng mấy chốc đã chạy đến trước cửa quán Ba Cây Chổi. Sau khi gọi hai ly bia bơ hâm nóng, Lai Ân cầm ly đi đến bên một chiếc bàn tròn đặt ở góc tường.
"A, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều rồi. Cái tiệm lúc nãy thật sự khiến mình không thích nghi nổi." Hách Mẫn uống một ngụm lớn bia bơ ấm nóng rồi hài lòng nói, đột nhiên cô quay đầu nhìn về phía cửa ra vào. "Sao họ lại đến đây?"
"Ai cơ?" Lai Ân quay đầu nhìn về phía cửa. Kết quả là nhìn thấy một nữ phù thủy trẻ có mái tóc màu hồng như kẹo bông gòn đang dắt một nam phù thủy trung niên khác bước vào.
"Giáo sư Luppin, Tonks, ở đây này." Lai Ân và Hách Mẫn cùng lúc vẫy tay chào. Luppin và Tonks vừa mới vào cửa, nhìn thấy Lai Ân và Hách Mẫn liền đi tới. Sau khi họ đến gần, Lai Ân mới phát hiện Tonks đã chủ động nắm lấy tay Luppin. Xem ra tình cảm của họ bắt đầu sớm hơn so với tưởng tượng rồi.
"Rất vui được gặp hai em." Tonks nhiệt tình vẫy tay. Trong kỳ nghỉ hè, với tư cách là một trong số ít những phụ nữ trẻ trong Hội Phượng Hoàng, cô có mối quan hệ khá tốt với Ginny và Hách Mẫn. "Sao hai em lại ở đây, không đến tiệm trà của bà Puddifoot ngồi một chút sao?"
"Vừa mới đi xong, nhưng bầu không khí ở đó có chút không phù hợp với hai đứa." Lai Ân lộ ra vẻ mặt bất lực rồi nhún vai.
"A, cảm giác giống hệt mình năm đó, cảm giác bầu không khí ở đó khiến mình thấy vô cùng ngượng ngùng." Tonks cười ha hả.
"Luppin, dạo này anh đang làm gì thế?" Ngay khi Hách Mẫn và Tonks chụm đầu vào nhau thì thầm những câu chuyện của con gái, Lai Ân nhỏ giọng hỏi Luppin.
"Dạo này tôi đang liên lạc với một vài người sói." Luppin nhìn xung quanh không thấy ai chú ý đến đây rồi mới nói nhỏ. "Cảm ơn em và anh em nhà Weasley đã giúp đỡ, để một số người sói tương đối ôn hòa mà tôi quen biết tìm được một công việc tốt trong cửa tiệm của em. Họ hiện đang làm việc tại nông trại mà các em đã mua ở phía bắc Na Uy hồi trước, sản xuất một số nguyên liệu mà các em cần. Nơi đó thực sự rất tuyệt, tránh xa đám đông, chúng tôi không cần lo lắng về việc làm tổn thương những người vô tội. Hơn nữa cũng có thể cung cấp cho chúng tôi một cơ hội kiếm sống rất tốt."
"Đây là việc em nên làm thôi." Lai Ân nói. "Em cho rằng cách quan trọng nhất để ngăn cản người sói ngả về phía Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy chính là cung cấp cho họ một công việc bình thường, để họ có thể tự nuôi sống bản thân. Nếu không, những người sói đói rét tất yếu sẽ đi theo kẻ có thể cho họ một cuộc sống bình thường. Chưa kể đến việc luật pháp thế giới phép thuật nhắm vào người sói hiện nay cũng khó mà nói là công bằng."
"Em nói đúng." Luppin gật đầu đầy đồng cảm. "Thực sự mà nói, không phải tất cả người sói đều độc ác, thậm chí có thể nói phần lớn người sói cũng giống như người bình thường, chỉ hy vọng có thể sống một cuộc sống bình lặng, bình thường. Đáng tiếc là bộ luật chống người sói mà Umbridge soạn thảo hai năm trước đã buộc họ phải làm liều."
"Có thể hiểu được, dù sao cũng là vì sinh tồn." Lai Ân gật đầu một cách nghiêm túc. "Cho nên em thà giảm lợi nhuận cũng muốn xây dựng nông trại đó ở phía bắc Na Uy, chỉ cần nông trại có thêm một nhân viên, thì sẽ bớt đi một kẻ khủng bố ngả theo Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy."
Chủ đề này khiến bầu không khí giữa hai người trở nên trầm xuống, nhưng rất nhanh sau đó Luppin nghĩ đến một tin tức có thể khiến người ta phấn chấn hơn. "Em có biết không, dạo gần đây khi tôi làm việc với những người sói đó, tôi phát hiện ra mọi thứ nhẹ nhàng hơn nhiều so với cuộc chiến lần trước."
"Tại sao lại như vậy ạ?" Lai Ân tò mò hỏi, bởi vì rõ ràng Voldemort có thể tung ra nhiều con bài mặc cả hơn, hơn nữa phần lớn người sói vì bị kỳ thị lâu ngày nên tâm lý cũng khá tiêu cực. Trong tình huống này làm sao có thể lôi kéo dễ dàng hơn được.
"Em biết sự kiện người khổng lồ biến mất bí ẩn hồi trước chứ." Nhìn thấy Lai Ân gật đầu ra hiệu đã biết, Luppin nói tiếp. "Chuyện này cộng thêm vụ án diệt môn gia tộc Tepes xảy ra tại lâu đài Tepes lúc em bị bắt cóc hồi trước đã gây ảnh hưởng rất lớn đối với giới sinh vật bóng tối."
Nói đến đây, Luppin lại cảnh giác nhìn xung quanh một lần nữa, sau đó tiếp tục nói. "Hiện nay dù là người sói hay ma cà rồng, đều cho rằng Dumbledore đã thay đổi phong cách làm việc của ông ấy trong mấy chục năm qua. Họ truyền tai nhau rằng Dumbledore sẽ không còn nhân từ như trong cuộc chiến trước nữa, mà sẽ thanh trừng tất cả những sinh vật bóng tối ngả theo phe Voldemort. Cho nên trong tình huống này, không có mấy sinh vật bóng tối nào muốn mạo hiểm tính mạng to lớn để công khai ngả theo Voldemort."
"Thật sự mà nói, nếu tôi không hiểu rõ tính cách của Dumbledore thì tôi cũng sẽ cảm thấy rất sợ hãi. Lần trước giới phép thuật châu Âu giết hàng chục người cùng lúc như vậy đã là chuyện của mấy trăm năm trước rồi, chưa kể đến việc diệt môn trực tiếp một gia tộc ma cà rồng cổ xưa cộng thêm việc tiêu diệt gần như tất cả người khổng lồ ở châu Âu. Bây giờ trong miệng những sinh vật bóng tối đó, Dumbledore đã trở thành người còn đáng sợ hơn cả Voldemort."
"Làm sao họ chắc chắn là do Dumbledore làm ạ?" Lai Ân vừa nghe đã biết đây là vì nguyên nhân của mình, nhưng vì lý do an toàn, cậu vẫn hỏi tại sao nhóm sinh vật bóng tối đó lại khẳng định chuyện này là do Dumbledore làm.
"Thứ nhất, những ma cà rồng và người khổng lồ bị tiêu diệt đều đã đắc tội rõ ràng với Dumbledore, ví dụ như nhóm ma cà rồng đó đã bắt cóc học sinh Hogwarts, còn hợp tác với Voldemort. Mà nhóm người khổng lồ đó cũng chọn cách ngả theo Voldemort sau khi đuổi sứ giả của Dumbledore đi. Thứ hai, trên thế giới này người có thực lực làm được việc này trong thời gian cực ngắn, cũng chỉ có một mình Dumbledore thôi." Luppin trông cũng có vẻ hơi mơ hồ. "Nhưng vấn đề là thật sự không phải do Dumbledore làm, ít nhất là vào lúc nhóm ma cà rồng đó bị tiêu diệt, hiệu trưởng Dumbledore vẫn còn đang ở Hogwarts sắp xếp việc tìm người mà."
"Nhưng dù sao đi nữa, ít nhất tình huống hiện tại đang có lợi cho chúng ta." Lai Ân ngắt lời Luppin, "Dù là ai làm đi chăng nữa, chúng ta vẫn nên cố gắng coi đối phương là đồng minh. Bởi vì khi đối mặt với Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, chúng ta vốn dĩ đã ở thế yếu, thật sự không thể gánh nổi rủi ro khi phải tạo thêm một kẻ thù nữa."
"Em nói đúng." Luppin uống cạn ly bia bơ trước mặt. "Là do tôi nghĩ quá nhiều rồi, không phải chuyện gì cứ nghĩ càng nhiều thì càng tốt."
"Đúng rồi, Tonks thì sao ạ?" Lai Ân cười hỏi.
"Không phải dạo này bình thường tôi hay nghiên cứu sản phẩm mới ở căn phòng phía sau cửa tiệm của các em sao? Tonks thường xuyên đến thăm tôi, có đôi khi còn cùng tôi uống trà chiều, rồi chúng tôi trở nên thân thiết." Luppin nói đến đây có chút ngượng ngùng.
"Chỉ là thân thiết thôi sao ạ?" Lai Ân cười hỏi.
"Em biết tôi là người sói mà, có những thứ không phải là thứ tôi nên khao khát có được." Luppin cười khổ một tiếng. "Cô ấy nên tìm một Thần Sáng trẻ tuổi đẹp trai để kết hôn, chứ không phải là một người sói đã lớn tuổi như tôi."
Ngay lúc Luppin đang tự ti, đột nhiên nghe thấy Lai Ân nói một câu như thế này: "Này giáo sư Luppin, anh có nguyện ý phối hợp với em làm một thí nghiệm không, dạo này em muốn nghiên cứu kỹ về vấn đề người sói."