"Cậu nghĩ Harry có thể tự kiểm soát được bản thân không?" Nhìn Harry kéo Ginny đi về phía bên kia phòng sinh hoạt chung, Hermione ghé sát vào hỏi Lai Ân.
"Rất khó." Lai Ân nhún vai. "Tớ tin là lúc nãy Harry nói xuất phát từ đáy lòng, nhưng hiện tại não bộ của cậu ấy đang kết nối với Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy, nên rốt cuộc cậu ấy có kiểm soát được hay không thì khó mà nói trước được."
"Chẳng phải nói Snape đang dạy cậu ấy Bế quan Bí thuật sao? Nghe nói Snape là một bậc thầy về Bế quan Bí thuật. Học vài lần như vậy chắc phải giúp cậu ấy ngắt kết nối với hắn ta chứ?"
"Hermione, cậu nghĩ mọi chuyện đơn giản quá rồi." Lai Ân dùng giọng điệu có chút bất lực nói. "Không phải ai cũng học nhanh như cậu đâu! Huống chi phương pháp luyện tập Bế quan Bí thuật chính là dùng Chiết tâm Trí thuật tấn công người học, ép họ phải tìm cách bật ngược lại luồng sức mạnh xâm nhập vào tư tưởng đó. Cậu thử nghĩ về mối quan hệ giữa Snape và Harry xem, trong khi liên tục bị Snape nhìn thấu những bí mật riêng tư, Harry làm sao có thể học được Bế quan Bí thuật cơ chứ."
"Thật đáng sợ." Hermione rùng mình một cái. Bị kẻ thù của chính mình lật xem những bí mật riêng tư trong tâm trí, chuyện này chỉ nghĩ thôi đã thấy đáng sợ rồi.
Người trở nên đáng sợ hơn chính là Hagrid. Sáng hôm sau khi đến Đại sảnh đường ăn cơm, Lai Ân phát hiện mặt Hagrid không hề khá hơn, thậm chí trên sống mũi còn có thêm một vết thương mới. Điều này không hề bình thường, dù độc dược tác dụng chậm trên người bán khổng lồ, nhưng với khả năng phục hồi của họ thì vết thương da thịt này đáng lẽ phải lành rồi mới đúng.
"Chào buổi sáng, Hagrid." Hermione vẫy tay chào Hagrid. "Mặt bác trông có vẻ bị thương nặng hơn rồi, không lẽ bác lại đang nuôi thứ gì nguy hiểm trong Rừng Cấm đấy chứ?" Vế sau Hermione hạ thấp giọng, đợi Hagrid cúi đầu xuống mới để ông nghe thấy.
"Không, tất nhiên là không, chỉ là ta vô tình trượt chân ngã thôi." Hagrid giả vờ vui vẻ nói, còn vung tay ra hiệu, suýt chút nữa đập trúng Giáo sư Vector đang hoảng sợ. "Các cháu biết đấy, gần đây ta rất bận, không chỉ phải soạn bài mà mấy nhóc tì kia cũng đang gây rắc rối cho ta. Ví dụ như đám Kỳ giông lửa chuẩn bị cho khối dưới bị nhiễm bệnh ngoài da, vảy rụng hết cả rồi. Hơn nữa gần đây ta còn bị quản chế khiến tâm trí không được yên ổn, nên mới xảy ra vài tình huống ngoài ý muốn, ví dụ như cái mặt của ta đây."
"Quản chế sao? Umbridge xem ra đang cố gắng thay thế tất cả giáo sư bằng người của Bộ Pháp thuật. Nên bà ta không thể chờ đợi thêm được nữa mà muốn đuổi hết những người mà bà ta ngứa mắt đi." Lai Ân có chút phẫn nộ nói. "Vậy nên gần đây bác cứ chuẩn bị các loài sinh vật huyền bí theo nội dung thi đi, tuyệt đối đừng để Umbridge nắm được thóp, nhất là khi kẻ đó còn là một tên phân biệt chủng tộc đáng ghê tởm."
"Được rồi, ta sẽ cố gắng. Nhưng ta thật sự— thôi bỏ đi." Ông thở dài một tiếng. "Nói mấy chuyện này với đám trẻ các cháu cũng chẳng ích gì, chỉ thêm phiền não, lẽ ra ta không nên nói với các cháu những điều này."
Nói xong, Hagrid đánh trống lảng: "Bây giờ ta phải đi bôi chút bột ớt cho đám Kỳ giông lửa, nếu không đuôi của chúng cũng rụng mất. Tạm biệt, Lai Ân, Hermione."
Nói xong, Hagrid bước đi nặng nề rời khỏi. Nhìn bóng lưng to lớn và cô độc của ông đi ra cửa trước, xuống bậc thềm, bước vào bãi đất ẩm ướt, Lai Ân cảm nhận được một sự tiêu điều khó tả.
"Tớ cảm thấy ông ấy có thể đang giấu chúng ta điều gì đó." Hermione đi đến bên cạnh Lai Ân nói. "Đặc biệt là trong việc nuôi thú, tiền án của ông ấy thật sự khiến người ta không thể tin tưởng được. Nhất là cái mặt của ông ấy, nhìn vào là biết ngay bị thứ gì đó đánh. Với thân phận bán khổng lồ của ông ấy, thứ có thể đánh ông ấy ra nông nỗi này không nhiều đâu."
"Để rảnh rỗi tớ sẽ đi hỏi Wolfram xem, quanh đây nơi có thể giấu được động vật lớn cũng chỉ có Rừng Cấm mà thôi. Wolfram và đám Nhân mã suốt ngày ở trong rừng, nếu là động vật lớn thì chắc họ phải biết." Lai Ân an ủi. Xem ra Hagrid đã mang em trai của ông ấy tới rồi, đây không phải là một chuyện đáng vui mừng gì cho cam.
Xét thấy Umbridge lại tiếp tục phá vỡ giới hạn khi sử dụng vật phẩm Hắc ma thuật để tra tấn học sinh, Lai Ân quyết định phản kích một lần nữa. Chỉ có điều lần này không phải là tung tin đồn, mà là đào bới bí mật của một người. Những thứ mà Umbridge luôn muốn che giấu.
Rất nhanh, thông qua anh em nhà Weasley, cậu đã mang bức thư này qua lối đi bí mật tới Hogsmeade. Dự đoán số tháng sau của tờ "Kẻ Lý Sự" sẽ đăng bài viết này. Hy vọng Umbridge có thể giữ được sự bình tĩnh như hiện tại khi bị phơi bày bộ mặt thật.
Sau kỳ nghỉ Giáng sinh, sự điên cuồng của Umbridge lại tăng thêm một cấp độ. Có lẽ bà ta cảm thấy tiến độ vài tháng qua không lớn, nên quyết tâm muốn tiến thêm một bước, muốn kiểm soát cuộc sống tại Hogwarts trong lòng bàn tay mình. Trong tình huống này, sa thải một người chính là cách thể hiện quyền lực rõ ràng nhất, và gần đây bà ta chỉ đang phân vân giữa Trelawney và Hagrid.
Bây giờ mỗi tiết Tiên tri và Chăm sóc Sinh vật Huyền bí đều diễn ra dưới sự giám sát của Umbridge và tấm bảng viết của bà ta, điều này khiến cả hai giáo sư đều có vẻ sắp suy sụp. Trong đó tình trạng của Trelawney còn tệ hơn một chút, Lai Ân đã từng vài lần nhìn thấy bà ta với vẻ mặt hoảng sợ, người nồng nặc mùi rượu, đi lại một mình trên hành lang, thỉnh thoảng còn hoảng hốt ngoái đầu nhìn lại.
Dù là một giáo sư thì Trelawney không được tính là xứng đáng, nhưng việc Umbridge ép một người bình thường đến mức có vấn đề về tinh thần thì đúng là quá đáng. Huống chi Trelawney tuy trình độ giảng dạy bình thường, lại thích nói những lời không mấy dễ nghe, nhưng bà ta chưa bao giờ có ý xấu hại người. Nếu nói trong tòa lâu đài này cần sa thải một giáo sư, Lai Ân cảm thấy thực ra Umbridge mới là người cần bị sa thải nhất.
Thật không may, Umbridge đang nắm quyền bây giờ sẽ không tự sa thải chính mình. Đồng thời, có lẽ vì Voldemort đã phát hiện ra sự kết nối với Harry cộng thêm việc Harry không có tiến triển gì trong Bế quan Bí thuật, mỗi đêm cậu gần như đều mơ thấy mình đang đi trên hành lang tiến về phía Sở Bảo mật, cuối cùng luôn khao khát đứng trước cánh cửa đen đó.
Nghe Ginny kể lại tình trạng của Harry, Hermione cảm thấy đây không phải là chuyện tốt lành gì. Còn Lai Ân thì nói thẳng với Ginny rằng phương pháp dạy thô bạo của Snape thực tế đang phá hủy sự phòng ngự linh hồn của Harry. Sự phòng ngự linh hồn này là thứ mà mỗi sinh vật có trí tuệ đều sở hữu, nhưng việc Chiết tâm Trí thuật vài lần mỗi ngày sẽ phá hủy sự phòng ngự vốn đã yếu ớt hơn người thường của Harry, khiến tình trạng của cậu ấy trượt dài theo hướng tồi tệ hơn.
"Tớ nghĩ Harry vẫn nên tìm Dumbledore để nói chuyện này, nếu không cứ như thế này thì kết quả cuối cùng rất có thể là điều mà không ai trong chúng ta mong muốn." Lai Ân kết luận.
"Tớ đã nói rồi, nhưng Harry kiên quyết không đi, tớ thật sự không còn cách nào khác." Nói đến đây, Ginny lo lắng đến mức sắp khóc. Hermione với tư cách là bạn của Ginny đã khuyên nhủ cô rất lâu mới khiến tâm trạng của cô khá hơn.
"Cậu nói xem giấc mơ của Harry đại diện cho điều gì?" Nhìn Ginny đi xa rồi, Hermione hỏi. "Mặc dù tớ không coi trọng việc giải mộng của Trelawney, nhưng tớ cũng biết một giấc mơ rất cụ thể mà lặp đi lặp lại thì chắc chắn là đại diện cho việc phía sau có thứ gì đó."
Voldemort quả nhiên vẫn còn tơ tưởng đến nội dung lời tiên tri năm xưa của Trelawney. Lai Ân vừa nghe đã đoán ra cánh cửa đen ở Sở Bảo mật trong giấc mơ của Harry đại diện cho điều gì, điều này cũng chứng tỏ có một số thứ vẫn chưa thay đổi. Cậu cảm thấy mình vừa vặn có thể nhân cơ hội này để sắp đặt một vài thứ, dù sao theo hiệu ứng cánh bướm, những cơ hội có thể phán đoán chính xác hành động của Voldemort như thế này về sau sẽ càng ít đi.
Ít nhất phải tiêu diệt vài tên Tử thần Thực tử, Lai Ân đã hạ quyết tâm.
"Cậu đang nghĩ gì thế?" Ngay lúc Lai Ân bắt đầu tính toán xem mình nên chuẩn bị gì cho trận chiến có thể bùng nổ đó, cậu cảm thấy có người lay mình. Cậu hoàn hồn lại mới thấy Hermione đang nhìn mình đầy quan tâm.
"Sao cậu lại mất tập trung thế? Có phải gần đây bận rộn mệt mỏi quá nên không khỏe không?" Cô dùng giọng điệu quan tâm nói với Lai Ân.
"Ồ, không có." Lai Ân cười với Hermione một cái. "Chỉ là đang nghĩ về điều cậu vừa nói, tớ thấy giấc mơ của Harry rất có thể là thứ mà Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy muốn đang được giấu sau cánh cửa đen đó."
"Đó sẽ là gì nhỉ? Bùa chú, đạo cụ ma thuật, hay là—" Hermione bắt đầu suy đoán.
"Hội Phượng Hoàng biết những điều này, nên họ mới phái người canh gác ở đó. Chúng ta không cần phải lo lắng vô ích ở đây làm gì." Lai Ân kết luận cuối cùng.