Tôi cố mường tượng khung cảnh xung quanh. Tôi không nằm trong một buồng bệnh chung, ở đây quá yên ắng. Tôi không nằm trong nhà xác; tôi vẫn cảm nhận được bản thân đang hít thở, cảm giác nhoi nhói ở lồng ngực mỗi khi phổi cố sức hít phồng ôxy. Thứ duy nhất tôi nghe được là tiếng nghèn nghẹt của một cỗ máy bíp bíp buồn tẻ cạnh bên. Âm thanh ấy an ủi tôi một cách lạ thường; người bạn đồng hành duy nhất của tôi trong một vũ trụ vô hình. Tôi bắt đầu đếm những tiếng bíp, gom nhặt chúng trong đầu, chỉ sợ chúng sẽ kết thúc và không biết điều gì sắp đến.
Tôi cả quyết rằng mình đang ở trong một phòng riêng. Mường tượng bản thân bị giam cầm trong phòng bệnh của chính mình, thời gian chậm rãi chảy xuống bốn bức tường, tạo thành những vũng bùn nhớp nháp từ từ dâng lên nhấn chìm mọi thứ. Cho tới lúc đó, tôi vẫn đang tồn tại trong một không gian vô định nơi ảo tưởng quyện với thực tại. Những gì tôi đang làm ngay lúc này là yên lặng và chờ đợi, để làm gì ư, tôi không biết nữa. Tôi đã trở về trạng thái ban đầu của mình, với tư cách là một con người suy nghĩ, thay vì một con người hành động. Bên ngoài những bức tường vô hình kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, nhưng tôi vẫn bất động, lặng im và ngẫm ngợi.
Nỗi đau thể chất hiện hữu và riết róng đòi được cảm nhận. Tôi tự hỏi mình bị thương nặng đến ngần nào. Một vòng kẹp như chiếc ê tô bọc quanh sọ tôi, rung lên cùng lúc với nhịp tim. Tôi bắt đầu đánh giá cơ thể mình từ trên xuống dưới, tuyệt vọng tìm cách chẩn đoán nghe chừng có lý. Miệng tôi đang há ra, cảm nhận có một vật lạ đang kẹp giữa đôi môi, răng, đẩy qua lưỡi và trượt xuống cổ họng mình. Cơ thể của tôi có vẻ như thuộc về một người khác, nhưng tất cả mọi thứ đều vẫn được tôi nhận biết, kể cả bàn chân và các ngón chân mình. Tôi có thể cảm nhận được cả mười ngón chân, điều này mang lại cảm giác thật nhẹ nhõm. Tôi hiện hữu ở đây, cả về thể xác lẫn tinh thần, chỉ cần ai đó kéo tôi trở lại.
Tôi băn khoăn không biết người ngợm trông thế nào, liệu có ai đó chải tóc hay lau mặt giúp không nữa. Tôi không phải là kẻ phù phiếm, tôi thích thuyết phục người khác bằng tai hơn bằng mắt, tình thực tôi không được chú ý chút nào. Tôi chẳng hề đặc biệt, tôi không giống cô ta. Thực ra tôi giống một cái bóng hơn. Một vết nhỏ bẩn thỉu.
Mặc dù tôi rất sợ hãi, nhưng bản năng nguyên thủy nào đó mách bảo tôi sẽ vượt qua được chuyện này. Tôi sẽ ổn, bởi vì tôi buộc phải như vậy. Và cũng vì tôi luôn như vậy.
Tôi nghe thấy cửa mở ra, tiếng bước chân hướng tới chiếc giường. Tôi nhìn thấy cái bóng dịch chuyển mờ mờ đằng sau tầm nhìn bị che khuất của mình. Họ có hai người. Tôi ngửi thấy mùi nước hoa và keo xịt tóc rẻ tiền thoảng lại. Họ đang trò chuyện, nhưng tôi vẫn chưa thể cắt nghĩa được, vẫn chưa. Hiện tại, đó chỉ là tiếng ồn, giống như một bộ phim nước ngoài không có phụ đề. Một trong hai người nắm lấy cánh tay trái của tôi ở bên dưới tấm chăn. Một thứ cảm giác tò mò, giống như khi ta chạm vào chân tay mềm nhũn khi còn nhỏ. Nội tâm xao động khi tôi cảm nhận được những đầu ngón tay của cô ta trên làn da mình. Tôi không thích bị người lạ chạm vào người. Tôi không thích bất cứ ai chạm vào mình, kể cả anh ta, tôi không thích nữa.
Cô ta quấn gì đó quanh phần trên cánh tay trái của tôi, có lẽ đó là một vết thắt ga rô vì nó thít chặt vào da thịt. Cô ta nhẹ nhàng đặt cánh tay tôi xuống rồi bước vòng sang phía bên kia. Người y tá thứ hai, tôi cho rằng họ là y tá, đang đứng phía cuối giường. Tôi nghe tiếng giấy bị những ngón tay tò mò lật giở, mường tượng rằng cô ta đang đọc tiểu thuyết hay hồ sơ bệnh án của tôi. Những âm thanh nghe sắc nhọn.
“Ca cuối cần bàn giao, sau đó chị có thể lượn rồi. Ca này sao vậy, chị?” Người phụ nữ gần tôi hơn cất tiếng hỏi.
“Mới vào đêm qua. Bị tai nạn sao đó,” cô kia đáp, vừa nói vừa tiến lại. “Nếu không thể xốc tinh thần lên chút nữa, sao ta không để chút ánh nắng tràn vào đây xem sao?” Tôi nghe thấy tiếng rèm cửa kèn kẹt miễn cưỡng bị kéo lại và thấy mình được bao bọc trong một bóng râm sáng sủa hơn. Sau đó, không chút cảnh báo, một cái gì đó sắc nhọn đâm vào cánh tay tôi. Đó là một cảm giác lạ lẫm và cơn đau kéo tôi vào trong bản thân mình. Tôi cảm thấy một cái gì đó mát mẻ bơi dưới da mình, trườn vào cơ thể tôi cho đến khi nó trở thành một phần của chính tôi. Tiếng nói của họ mang tôi trở lại.
“Đã báo cho người nhà chưa?” Giọng người lớn tuổi hơn hỏi.
“Cô ấy có chồng. Đã thử báo vài lần, để lại lời nhắn ở hộp thư thoại,” người kia đáp. “Chị nghĩ xem anh ta có để tâm việc vợ mình biến mất trong ngày Giáng sinh không?”
Ngày Giáng sinh.
Tôi lần giở thư viện trí nhớ, nhưng có quá nhiều chiếc giá trống rỗng. Tôi chẳng nhớ nổi bất cứ điều gì về Giáng sinh cả. Chúng ta thường trải qua Giáng sinh cùng với gia đình.
Sao chẳng có ai ở cạnh tôi vậy?
Tôi nhận ra miệng mình khô khốc, thử nếm thấy vị máu nhạt nhẽo. Tôi muốn đánh đổi bất cứ thứ gì để lấy chút ít nước lọc và tự nhủ làm cách nào gây chú ý cho họ được. Tôi dành toàn bộ sức lực vào phần miệng, để tạo khẩu hình làm nên một cử động dù rất nhỏ giữa khoảng không gian lặng câm, nhưng chẳng có gì phát ra cả. Tôi là một bóng ma bị mắc kẹt trong chính thân thể mình.
“Tốt rồi, nếu em không thấy phiền thì chị về đây.”
“Hẹn gặp lại chị. Cho em gửi lời chào Jeff nhé.”
Cánh cửa mở ra, tôi nghe âm thanh radio từ đằng xa vẳng lại. Một giọng nói quen thuộc vọng vào.
“Mà này, cô ấy công tác ở Cà Phê Sáng , khi đưa cô ấy vào đây họ thấy thẻ nhân viên trong túi xách,” cô y tá đang rời đi nói.
“Giờ cô ấy vẫn làm ở đó à? Em chưa từng nghe luôn.”
Tôi vẫn nghe cô nói đấy nhé!
Cánh cửa khép lại, khoảng lặng lại ngự trị và rồi tôi biến đi, tôi không còn ở đó nữa, tôi lặng lẽ thét gào giữa bóng tối đã nuốt chửng lấy mình.
Chuyện gì xảy ra với tôi thế này?
Dù cho bên trong tôi thét gào, bên ngoài tôi hoàn toàn nín lặng, bất động. Bấy lâu, tôi được trả lương để bán nước bọt trên đài, ấy thế mà giờ đây tôi câm nín, giờ đây tôi chẳng là gì cả. Bóng tối khuấy động những ý nghĩ của tôi cho tới khi tiếng cửa mở lần nữa khiến mọi thứ ngừng lại. Tôi cho rằng cô y tá thứ hai cũng sẽ bỏ đi, tôi muốn hét lên, muốn nài nỉ cô ấy ở lại, để giải thích rằng chỉ là tôi bị sảy chân xuống hố và cần ai đó giúp đưa lên. Nhưng cô ấy không rời đi. Có ai đó bước vào phòng. Tôi cảm nhận hơi hướng anh ta, tôi nghe thấy anh ta thổn thức, tôi cảm nhận được anh ta hãi hùng khi nhìn thấy tôi.
“Anh rất tiếc, Amber. Giờ có anh ở đây rồi.”
Anh ta nắm bàn tay tôi thật chặt. Tôi là người duy nhất đánh mất bản thân, anh ta đã mất tôi từ nhiều năm nay rồi, giờ tôi sẽ chẳng được tìm thấy nữa. Người y tá kia rời đi, nhường khoảng riêng tư cho chúng tôi, hoặc có lẽ chỉ vì cô ấy cảm thấy tình hình không được thoải mái cho lắm, rằng có gì đó vốn dĩ không được như lẽ thường. Tôi không muốn cô ấy đi, tôi không muốn cô ấy bỏ tôi lại với anh ta, nhưng tôi không biết vì sao.
“Em nghe được anh nói không? Em hãy tỉnh lại đi,” anh ta nói đi nói lại.
Tâm trí tôi nẩy bật trở lại khi nghe tiếng anh ta. Chiếc ê tô như siết chặt hộp sọ của tôi một lần nữa, như thể vô số ngón tay đang bóp vào thái dương mình. Tôi không thể nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi biết chắc như đinh đóng cột rằng người đàn ông này, chồng của tôi, có liên quan.