Trước tiên, tôi xin cảm ơn người đại diện tuyệt vời của tôi, Jonny Geller, vì đã trao cho tôi cơ hội. Tôi cũng muốn cảm ơn Catherine Cho, Kate Cooper cùng những con người dễ mến tại Curtis Brown. Kari Stuart của ICM thực sự là một ân nhân và tôi mãi ghi tạc ơn nghĩa của chị!
Tôi cảm thấy hết sức may mắn khi Đôi lúc tôi nói dối tìm được “bà đỡ mát tay” là Nhà xuất bản HQ/HarperCollins ở Anh và Nhà xuất bản Flatiron/Macmillan ở Mỹ. Tôi có hai biên tập viên tài tình: Sally Williamson ở Anh, người đã đặt niềm tin tưởng sâu sắc ở cuốn sách này; và Amy Einhorn ở Mỹ, người thực sự là một thầy phù thủy ngôn từ.
Tiếp đó, tôi muốn nói đôi lời về người thầy tuyệt vời nhất của tôi: thầy Richard Skinner. Thầy đã dạy tôi biết bao điều hữu ích không thể nào kể hết, nhưng trên tất cả, thầy dạy tôi tin tưởng vào bản thân để không ngừng tiến bộ. Tôi mãi mãi mang ơn thầy.
Tôi cũng muốn cảm ơn những bạn đồng khóa tốt nghiệp vào mùa xuân 2016 tại Học viện Faber - các bạn là một phần trong hành trình viết lách của tôi, một số người đã trở thành bạn đồng hành trong cuộc đời tôi. Đặc biệt cảm ơn Kelly Allen, Dan Dalton, Giles Fraser, Alison Marlow, Trisha Sakhlecha và Helen Trevorrow vì các bạn là những độc giả đầu tiên tiếp cận bản thảo của tôi và đưa ra rất nhiều góp ý xuất sắc.
Xin cảm ơn đội ngũ y tế ở Bệnh viện Đại học Milton Keynes, đặc biệt là Maureen Peskett, Josie Warner và Amanda Wilson, đã cho phép tôi tiệm cận thế giới của các bạn và giải đáp rất, rất nhiều vấn đề thiết thực liên quan đến y khoa. Cũng xin cảm ơn Wayne Moulds bởi lời khuyên và những nghiên cứu hữu ích.
Cảm ơn bố mẹ đã động viên con đọc sách và yêu sách từ lúc còn bé - bạn không thể trở thành nhà văn nếu bạn không phải là độc giả. Xin nồng nhiệt cảm ơn những người thân, những người bạn bởi tình yêu và sự ủng hộ không ngừng. Đặc biệt cảm ơn chị Charlotte Essex, bạn văn lão làng nhất của tôi đã khuyến khích tôi theo văn nghiệp khi ở Bolivia nhiều năm trước và không ngừng động viên tôi làm những việc mà tôi vẫn luôn e dè từ bấy đến nay. Cảm ơn Jasmine Williams vì đã tin tưởng, cảm ơn các bạn thân Anna MacDonald và Alex Vanotti đã trêu tôi cười, an ủi tôi và luôn có mặt khi tôi cần họ.
Cuối cùng, tôi muốn cảm ơn chồng tôi, anh Daniel, nhà văn đồng hành cùng tôi và thấu hiểu hành trình này dài biết bao nhiêu. Trên hành trình ấy, tôi không muốn sóng bước cùng một ai khác. Độc giả đầu tiên, bạn tri kỷ, cả thế giới của tôi, quả thực tôi sẽ không đi được đến ngày nay nếu thiếu anh. Cảm ơn anh đã luôn khích lệ và yêu thương tôi!