Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1547 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
thứ sáu, ngày 30 tháng mười hai năm 2016

Ban đầu tôi lơ lửng trên không, phải mất một lúc tôi mới nhớ ra rằng mình đang ở trong bệnh viện. Tôi vẫn không thể cựa động hoặc mở mắt ra, nhưng tôi có thể thấy ánh sáng đang thay đổi ở bên trên, giống như tôi đang đi qua một đường hầm. Những thay đổi tinh tế từ sáng đến tối. Sau đó tối đến sáng.

Tôi nhận ra mình đang mắc kẹt trên giường và họ đang đưa tôi đi đâu đó. Tôi thực sự không biết đã xảy ra chuyện gì, tôi ước ai đó giải thích cho tôi. Trong đầu xuất hiện nhiều câu hỏi nhưng chẳng có lời đáp:

Có phải tôi được chuyển tới buồng bệnh không?

Tình trạng của tôi đã khá hơn?

Tôi đã chết chưa?

Tôi không thể rũ bỏ ý nghĩ cuối cùng khỏi tâm trí. Có lẽ cái chết mang lại cảm giác thế này đây.

Tôi không biết mình đang đi đâu nhưng chỗ này yên tĩnh hơn lúc trước. Chiếc giường ngừng di chuyển.

“Đến nơi rồi. Giờ đã hết ca trực của tôi, nhưng một lúc nữa sẽ có người tới đón,” một người lạ nói. Cậu ta nói với tôi như thể tôi là đứa trẻ. Dù vậy, tôi vẫn chẳng lấy làm phiền. Những lời ấy đồng nghĩa với việc hẳn tôi vẫn còn sống.

Cảm ơn.

Cậu ta để tôi lại, không gian thật im ắng. Quá sức im ắng, hẳn đã thiếu mất thứ gì đó.

Chiếc máy thở.

Họ đã rút khỏi người tôi, chiếc ống trong họng tôi cũng đã biến mất. Tôi hoảng hốt cho tới khi nhận ra mình đang thở mà không cần máy. Miệng tôi ngậm chặt nhưng ngực tôi vẫn hít ôxy vào. Tôi đang tự thở. Tôi đang khỏe hơn.

Tôi nghe tiếng bước chân, rồi những bàn tay đặt trên cơ thể mình, tôi lại sợ hãi... Họ đang nhấc tôi khỏi giường, tôi sợ mình bị ngã xuống, sợ họ làm rơi tôi xuống. Họ đặt tôi nằm trên thứ gì đó lạnh ngắt. Mặt phẳng đó gây ớn lạnh cho làn da tôi qua lớp vải áo choàng. Tôi đang nằm ngửa, hai tay xuôi bên thân, nhìn vô định, chẳng thể cảm nhận được gì ngoài bản thân mình. Họ để tôi nằm như thế và đó là khoảng vắng lặng nhất từng có. Trong một lúc lâu.

Thứ gì đó mà tôi đang nằm lên nhấc người tôi lên, đưa về sau, phần đầu trước rồi phủ lấy cả người tôi. Sự yên tĩnh bị gián đoạn bởi một âm thanh sắc nét, giống như một tiếng thét robot bị bóp nghẹt. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng dù đó là gì, tôi cũng muốn nó kết thúc. Chuỗi âm thanh đó to dần, lạ thường và dường như đang dội gần hơn. Cuối cùng, nó ngừng lại.

Khi cơ thể tôi được đưa ra vùng sáng nhạt nhòa, tôi hầu như không nhận thấy. Những tiếng la hét cơ học đã biến thành âm thanh của một đứa bé khóc, âm thanh ấy tệ hơn nhiều. Tôi cảm thấy ướt và nhận ra mình đã tè dầm. Không có chiếc túi nào gắn sẵn để gom thứ chất lỏng đáng xấu hổ của tôi, mùi khai bao lấy người tôi và tôi thôi không nghĩ ngợi nữa.

Tiếng huýt sáo đưa tôi trở lại một nơi nào đó ít tối tăm hơn một chút. Tôi ghét tiếng huýt sáo. Tôi lại nằm trên giường và ai đó đang đẩy phần chân tôi đi trước qua dãy hành lang dài vô tận. Bóng tối vươn lên và rơi trên đầu một lần nữa như thể tôi đang lăn lộn bên dưới một băng chuyền ánh sáng. Chiếc giường dừng lại, chuyển hướng và dừng lại nhiều lần. Tôi cảm thấy như thể mình đang trở thành một chiếc máy hút bụi, di chuyển qua lại, cố gắng gom hết bụi bẩn của mình. Chúng tôi đến một điểm dừng đột ngột và giai điệu huýt sáo cũng kết thúc cùng lúc.

“Tôi xin lỗi đã làm phiền, cậu có thể chỉ cho tôi lối ra ở đâu không, lúc nào tới chỗ này tôi cũng bị lạc,” giọng một phụ nữ lớn tuổi cất lên.

“Cô đừng lo, chuyện này vẫn diễn ra thường xuyên ấy mà, chỗ này đường ngang ngõ tắt rối nùi. Cô quay trở lại chỗ ban nãy, rẽ phải ở lối đầu tiên, đó là lối ra chính dẫn tới khu vực đỗ xe dành cho khách,” một giọng nói mà tôi không muốn nghe thấy đáp lại. Tôi tự nhủ đó không phải là gã, chỉ là tôi đang tưởng tượng mà thôi.

“Cảm ơn cậu.”

“Không có gì ạ.”

Chính là gã. Giọng của gã đàn ông tiêm thuốc khiến tôi trôi vào giấc ngủ triền miên. Tôi dám chắc như thế.

Gã lại huýt sáo, âm thanh đó gợi nhắc một điều, mở ra một ký ức bị quên lãng. Khi chúng tôi còn là sinh viên, gã lúc nào cũng huýt sáo. Lúc đó, tiếng huýt sáo khiến tôi bực bội, còn lúc này nó làm tôi sợ hãi. Tôi thầm nhủ rằng mình chỉ đang nhầm lẫn, bối rối, nhưng bất kỳ nghi ngờ nào còn sót lại cho tôi chút hy vọng giờ đã sụp đổ. Người đàn ông giữ tôi ở đây là Edward. Giờ thì tôi đã biết. Tôi chỉ không biết tại sao gã lại làm thế.

Chúng tôi lại tiếp tục đi và tôi hoảng hốt, băn khoăn không biết gã đưa tôi đi đâu. Chắc chắn phải có ai đó ngăn lại, nhưng rồi tôi nhớ ra gã làm việc ở đây. Sẽ không ai đặt nghi vấn khi một nhân viên y tế đẩy bệnh nhân đi khắp bệnh viện. Tôi cảm thấy phát bệnh thêm. Bác sĩ vốn dĩ đi cứu người, không phải làm tổn thương người khác.

Sao gã lại làm thế này với tôi?

Chiếc giường trên bánh xe cuối cùng cũng dừng lại, tiếng huýt sáo được thay thế bởi thứ gì đó khủng khiếp hơn. Tôi nghe tiếng cửa khép lại.

“Đến nơi rồi, giờ chỉ còn hai chúng ta. Cuối cùng cũng chỉ còn hai ta.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »