Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1523 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước kia
thứ ba, ngày 24 tháng mười năm 1991

Nhật ký dấu yêu,

Vậy là Taylor, cô bạn ngồi cạnh mình trong lớp, muốn kết bạn với mình. Bạn ấy không nói ra, nhưng mình đoán được. Đó lại là chuyện đau đầu đấy. Bạn ấy rất tốt bụng, có vẻ không được lòng nhiều người cho lắm, nhưng đó không phải điều khiến mình bận tâm. Chiều lòng tất cả ư, mọi người mong đợi quá nhiều từ bạn rồi đấy. Sẽ tốt hơn rất nhiều khi hòa vào đám đông, theo cách đó, khi bạn tỏa sáng, mọi người sẽ chú ý.

Một trong những thần tượng có lắm đứa thích đã cư xử ác ý với Taylor trong phòng thay đồ trước trận khúc côn cầu ngày hôm nay. Kelly O’Neil, nhỏ có làn da bánh mật vì gia đình nó hay đi nghỉ hè, không phải là một đứa dễ mến. Nó gọi Taylor là ngực lép, điều đó thật ngốc nghếch, tất cả bọn mình đều phẳng - bọn mình chỉ mới mười tuổi đầu chứ mấy. Mọi người đều cười cợt, không phải vì chuyện buồn cười, mà vì bọn họ sợ Kelly, điều này cũng thật ngốc nghếch làm sao. Nó quả là một đứa hư đốn. Đôi má của Taylor lên nhưng bạn ấy đã rất kiên cường khi gạt nước mắt đi. Bà đã từng bảo nếu ta không để nước mắt rơi, chúng có thể biến thành chất độc. Mẹ nói rằng chỉ có trẻ sơ sinh mới khóc và nước mắt là dấu hiệu của sự yếu đuối. Mình nghĩ hẳn cũng tùy loại nước mắt vì mình bắt gặp mẹ khóc hoài.

Có ba điều khiến mình khóc dạo gần đây khi không ai để mắt đến:

1. Bà sắp qua đời.

2. Cây bút mực của mình chảy khắp cuốn Những phụ nữ nhỏ bé.

3. Đi ngủ khi chưa được ăn tối, bụng mình cứ sôi ùng ục khiến mình không chợp mắt được.

Môn khúc côn cầu vừa nhạt vừa chán. Được nửa trận thì trời đổ mưa nhưng bọn mình vẫn tiếp tục chơi. Giáo viên thể dục nói mưa nhỏ cũng chẳng hại ai. Trông bộ dạng của cô ấy giống như thể cô cũng là một phần của trận cầu luôn. Cô nói cỏ trên sân trơ trụi ở những chỗ bị sử dụng quá mức và không được chăm sóc, vì vậy bọn mình cố gắng không chạy trên những mảng hói, hy vọng làm thế sẽ hữu ích. Mình đang chạy tìm quả bóng trên bãi cỏ ướt thì trượt chân. Mình đưa hai tay ra trước để khỏi ngã và buông gậy. Chỉ khi đứng dậy sau đó, mình mới thấy chuyện gì đã xảy ra. Gậy của mình đã bay trong không trung và đập vào mặt Kelly O’Neil. Mũi nó chảy máu, văng tứ tung. Đó là một tai nạn, vì vậy mình không cảm thấy quá cắn rứt về chuyện đó. Bà từng nói rằng không có cái gọi là tai nạn và mọi thứ xảy ra đều có lý do. Mình không biết giải thích sao về điều này. Đôi khi mọi thứ xảy ra mà mình không hề cố ý và chỉ vì không ai tin tưởng hết, thế nên điều đó không có nghĩa là mình đã cố ý.

Mình nghe tiếng đĩa vỡ ở tầng dưới. Mình lắng tai nghe một lúc. Bố hét lên rằng chiếc đĩa suýt đập vào đầu ông. Đĩa sẽ không tự bay trong không trung, vì vậy mình đoán mẹ đã ném vào bố. Mọi người đập vỡ đĩa để mua vui ở một đất nước có tên là Hy Lạp. Mình đã nghe Kelly O’Neil kể với mọi người về điều đó trong phòng thay đồ trước khi chơi khúc côn cầu. Nó đã đến Hy Lạp vào kỳ nghỉ. Hai lần. Mình chưa bao giờ ra nước ngoài, nhưng mình đã đến Brighton. Nhà mình đã đến đó một lần vào dịp cuối tuần, mình, mẹ và bố. Mình nghĩ rằng khi đó bố mẹ đã rất hạnh phúc. Nhưng chắc chắn bây giờ cơm chẳng lành canh chẳng ngọt. Mình không thể nhớ nổi bố trông như thế nào khi cười. Mẹ lúc nào cũng buồn buồn và to béo hơn xưa. Mẹ bắt đầu mặc quần legging có dây thắt lưng co giãn thay vì quần jeans. Có lẽ đó là lý do khiến bố luôn không vừa mắt. Mình có nghe bố nói rằng mẹ đã buông thả bản thân, có nghĩa là trông không được như trước và kém hấp dẫn.

Mình đã khóa cửa phòng mà vẫn nghe tiếng họ ì xèo. Giờ mình đang mang cái chặn cửa của bà lên giường, vì rõ ràng nó chẳng còn có tác dụng gì nữa cả. Mình thích cảm giác mà nó mang lại, một thanh kim loại nặng màu nâu, có hình dáng giống một chú chim cổ đỏ. Nó từng là một trong số món đồ bà yêu thích nhất và giờ là món đồ yêu thích của mình. Điều tuyệt vời nhất khi làm chim chính là lúc nào muốn là bay đi ngay được. Dù vậy, chú chim này lại không bay được, nó phải ở lại đây với mình, trong căn phòng này. Nó không thể tung cánh, không thể líu lo hay làm tổ...

Mình sẽ phải bóp trán nghĩ kĩ xem có nên kết bạn với Taylor không. Bà hay bảo rằng, đi ngủ với điều mình canh cánh trong lòng cũng đáng lắm đấy, nghĩa là nếu bạn nghĩ về điều mình lo lắng khi đi ngủ thì bạn sẽ mơ thấy nó và hy vọng lúc tỉnh dậy thì trong đầu mình đã có sẵn câu trả lời rồi. Mình lại thường quên béng những giấc mơ ngay khi vừa tỉnh dậy, chúng chẳng bao giờ cho mình đáp án về điều gì cả.

« Lùi
Tiến »