Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1571 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
giáng sinh năm 1992

Nhật ký dấu yêu,

Trước đây mình chưa bao giờ thức khuya thế này. Đã một giờ sáng, khi mặt trời lên là lễ Giáng sinh. Đêm qua Taylor tới nhà mình và ở lại, giờ bạn ấy vẫn ở đây, ngủ say sưa trong phòng mình. Bố mẹ nói bạn ấy được ở lại lần cuối trước khi nhà mình chuyển đi; mình đã dọa sẽ cắt tóc ngắn hơn nếu họ không đồng ý. Nhà mình sẽ dọn đi vào ngày 27 tháng Mười hai để ngày tiếp đó bố có thể bắt đầu công việc mới. Mình sẽ lại làm quen với một ngôi trường mới nữa ở một đất nước hoàn toàn mới vào tháng Một, thậm chí họ còn chẳng biết đó là trường nào, sự quan tâm họ dành cho mình ít ỏi như thế đấy. Mẹ nói khi nhà mình đã ổn định ở Wales, Taylor có thể tới chơi. Lần này, mẹ nói mọi thứ sẽ khác hẳn. Mẹ là một KẺ DỐI TRÁ.

Suốt bữa tối, Taylor không nói gì nhiều và hầu như không ăn pizza. Đó là lỗi của mẹ vì mẹ mua pizza Hawaii, nghĩa là Taylor phải nhặt hết những mẩu dứa bé xíu ra trước khi ăn. Mẹ Taylor sẽ không bao giờ phạm sai lầm như thế, cô ấy biết hai đứa mình thích ăn gì. Giờ thì nhà mình hầu như chẳng còn đồng xu dính túi, kể cả những đồng xu trong hũ tích cóp ngày mưa của bà ngoại. Bố đang ở quán rượu. Bố có một người bạn tên Tab luôn bao đồ uống, mình nghe bố nói không cần trả lại chú ấy trước khi nhà mình dọn đi. Vì lý do nào đó, mẹ nổi điên về chuyện ấy, cho nên mẹ đặt pizza bằng thẻ tín dụng của bố vốn chỉ dùng trong những trường hợp ngặt nghèo và bảo mình không được kể cho bố. Có cảm giác như bọn mình ăn chiếc bánh pizza cứu đói vậy.

Mẹ đi ngủ sớm, mẹ nói mẹ đã kiệt sức rồi. Nếu lúc nào mẹ cũng mệt mỏi thế, mình không hiểu nổi tại sao mẹ lại uống thuốc ngủ hằng đêm, nhưng mình vui vì mẹ để bọn mình ở riêng với nhau. Taylor và mình cùng xem phim. Trước đây, mình đã xem bộ phim đó rồi nên mình ngắm Taylor xem phim trên chiếc ti vi lớn. Mình tắt hết đèn, giống như bố mẹ bạn ấy làm khi xem phim hôm nọ, gương mặt bạn ấy được chiếu sáng nhờ ánh sáng phát ra từ màn hình, trông như một thiên thần. Bạn ấy không cười khi xem những chi tiết buồn cười, dù mình cười vang, bạn ấy chỉ nhìn mình buồn bã rồi quay lại nhìn màn hình. Mình nắm tay bạn ấy vì mình muốn thế và bạn ấy cứ mặc kệ mình. Mình bóp chặt tay bạn ấy ba lần, sau một lúc, bạn ấy cũng bóp chặt ba lần đáp lại, có điều bạn ấy vẫn không chịu nhìn mình.

Hết phim, bọn mình đi lên phòng. Bọn mình trò chuyện một lúc, nhưng không lâu như mọi khi, chủ yếu vì Taylor cứ nói mãi những chuyện xảy ra mà mình không được tham gia. Bạn ấy đi chơi với một cô bạn tên là Nicola, họ cùng học múa ba lê ở hội trường nhà thờ. Mình không học múa ba lê vì nhà mình không có tiền. Có vẻ như Nicola rất vui tính và lúc nào cũng kể chuyện hài. Taylor nói mình vẫn là bạn thân nhất của bạn ấy, mình cũng không dám chắc nữa. Mình không biết vì sao bạn ấy lại cần những người bạn khác, mình không có bạn nào nữa và mình vẫn ổn.

Taylor kể bạn ấy thực sự mong tới ngày Giáng sinh. Cả gia đình sẽ tập trung ở nhà bạn ấy, Taylor nói mẹ bạn ấy đã mua con gà tây siêu to, to như một con chim đà điểu ấy. Bà Taylor, bạn ấy thường gọi là Ngoại, sẽ tới ở cùng họ, nghe thế mình thấy buồn vì nhớ bà mình, nên mình không nói gì trong hồi lâu mà chỉ lắng nghe thôi. Mình rất giỏi lắng nghe, người ta sẽ nói đủ thứ nếu bạn cứ để họ nói. Chính lúc ấy, Taylor nói rằng không muốn mình chuyển tới xứ Wales, lời bạn ấy nói khiến mình vui sướng bởi ý nghĩ về sự ra đi của mình khiến bạn ấy buồn đến thế. Vậy là mình hứa với bạn ấy rằng mình sẽ chẳng đi đâu cả, mình sẽ làm thế, mình luôn giữ lời hứa.

Bố say khướt lúc về nhà và gây ồn ào khi lên cầu thang. Mình thấy xấu hổ nhưng cũng hơi vui, khi đi uống rượu về bố ngủ say như chết, mấy viên thuốc ngủ của mẹ cũng rất có hiệu quả nên chẳng dễ gì đánh thức mẹ dậy được. Taylor cũng đang ngủ trên lầu. Tất cả đều ngủ.

Mình không được dùng diêm. Diêm cũng nằm cùng danh sách với kéo, nhưng mình có cả hộp đầy. Đến giờ mình đã sở hữu nó được một thời gian rồi. Mình đã lấy trộm ở trường từ hôm bọn mình học về đầu đốt Bunsen, ngày hôm đó mình đã học hỏi được nhiều điều. Mình đã quẹt diêm khi xuống cầu thang. Một phần mình muốn Taylor tỉnh giấc, để bọn mình làm việc này cùng nhau, nhưng bạn ấy chẳng động đậy gì cả nên mình để bạn ấy ngủ tiếp. Mình thích mùi diêm cháy lắm cho nên mình cứ để nó cháy tới phần nằm giữa những ngón tay mình. Mình muốn ngọn lửa tự tắt.

Mình nhồi những món đồ quan trọng vào chiếc ba lô vẫn dùng để đi học.

Ba thứ quan trọng nhất là:

1. Những cuốn sách yêu thích của mình (bao gồm Cô bé Matilda, Alice ở xứ sở diệu kỳ với cuốn Sư tử, phù thủy và tủ quần áo ).

2. Những cuốn nhật ký của mình.

3. Bạn thân nhất của mình, Taylor. Mình sẽ không bao giờ bỏ lại bạn ấy, bởi vì bọn mình là hai hạt đậu trong cùng vỏ quả.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »