Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1568 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
thứ hai, ngày 21 tháng mười hai năm 1992

Nhật ký dấu yêu,

Hôm nay bố mình dựng cây thông Noel. Đó không phải cây thật mà là cây bằng nhựa, và cũng không hẳn là cây của nhà mình mà là cây của ông bà, nhưng mình nghĩ ông bà sẽ không thấy phiền lòng. Màu xanh lá của cái cây khá là buồn cười, đã bị phai bớt và ngả xám. Mình được phép trang trí cây. Đèn không sáng và không có món quà nào dưới gốc cây, nhưng mình vẫn thích nó. Khi mình làm xong, Jo bảo trông cái cây đẹp phết. Mình khá thích việc có cô bạn ở cùng mình.

Bố đã có công việc mới, đáng lẽ đây là tin tốt, nhưng hóa ra không phải. Công việc mới của bố ở Wales, nơi chẳng hề gần chỗ này. Wales xa đến nỗi nó như thuộc một xứ sở khác hẳn. Ở đó người ta thậm chí có thứ ngôn ngữ riêng nghe như thể nói ngược, bố từng cho mình nghe cát xét. Taylor kể với mình trước đây bạn ấy từng tới đó trong một lần đi nghỉ mát, mọi người nói cả tiếng Anh lẫn tiếng Wales, nhưng mình vẫn không muốn chuyển tới đó sống.

Có ba lý do chủ yếu cho thấy nhà mình không nên chuyển tới Wales:

Mình sẽ phải chuyển trường, một lần nữa.

Mình sẽ nhớ Taylor da diết.

Bà sẽ không có ở đó.

Bà cũng không có ở đây, nhưng vì mọi thứ đồ đạc của bà còn đây nên thật dễ vờ coi như bà vẫn ở đâu đây.

Bố đang đóng gói ghém các đồ dùng của cả nhà vào thùng. Những thứ linh tinh của gia đình được xếp chồng lên nhau khắp ngôi nhà, một mê cung của những thứ cũ đã bị lãng quên mà bố con mình không cần thu gọn và đóng gói cẩn thận như thể chúng rất quý giá. Nhà mình vẫn giữ những chiếc thùng cũ trên gác xép từ đợt chuyển nhà lần trước, đó là lúc bố tìm thấy cái cây thông. Bố bảo mẹ giúp một tay đóng gói nhưng mẹ không khỏe lắm, vì vậy bố đã làm một mình. Mẹ thậm chí còn không thay quần áo nữa, chỉ đi loanh quanh trong bộ đồ ngủ. Bác sĩ đã kê cho mẹ một ít thuốc ngủ, đối với mình điều này có vẻ hơi kỳ quặc vì mẹ đã nằm cả ngày trên giường rồi.

Bố nói lần này mình đã đủ lớn, có thể tự đóng gói đồ đạc của mình. Bố dán băng keo dày màu nâu ở đáy của hai chiếc thùng và để chúng trong phòng mình, sau đó bố bảo mình bỏ đồ vào đầy thùng trước giờ ăn tối. Bố tìm được một tờ 10 bảng Anh ở một trong các ngăn kéo nhà bếp và nói rằng sẽ đãi món cá và khoai tây chiên, chỉ riêng cho hai bố con. Mình rất vui vì bố tìm được tờ tiền, mình nghĩ nhà mình đã sắp hết sạch tiền. Hôm qua, một người đàn ông đến cửa hỏi chuyện bố, mình nghe ông ấy nói rằng nhà mình chưa thanh toán tiền nước. Mình đã kiểm tra các vòi trong nhà bếp, phòng tắm và chúng vẫn hoạt động. Bố nói rằng nếu có ai khác đến, nhà mình phải giả vờ không có nhà và trốn dưới cửa sổ để họ không thể nhìn thấy có người.

Mình đã cố gắng nhét đầy các chiếc thùng trong phòng của mình, nhưng bắt tay vào làm thì quả là khó hơn nói. Mình đặt một ít sách vào một chiếc thùng, nhưng cảm thấy không ổn, thế là mình lấy chúng ra và đặt lại trên giá. Mình không nghĩ những cuốn sách của mình muốn rời khỏi ngôi nhà này, đó là nhà của chúng và chúng phải được phép ở lại đây bao lâu chúng muốn. Thay vào đó, mình cất quần áo của mình vào trong thùng. Dù sao thì mình cũng không cần nhiều quần áo, mình đã mặc cùng một bộ trang phục được hai ngày rồi và không vấn đề gì cả. Mình cũng không tắm nữa để tiết kiệm nước do nhà mình không trả tiền nhưng dường như chẳng ai để ý. Mình dùng băng keo màu nâu niêm phong một trong các thùng, sau đó để cuộn băng keo lủng lẳng trên thùng, mình không được phép dùng kéo trong phòng của mình.

Món cá và khoai tây chiên đúng là ngon tuyệt cú mèo! Mình cho thêm muối, giấm và tương cà vào phần của mình, mình đã no nhưng vẫn xử sạch sành sanh. Mình nghĩ bố cũng thích suất của bố. Bố con mình đã có khoảng thời gian vui vẻ, chỉ có hai người, thế rồi bố bắt đầu uống rượu vang đỏ trong hộp giấy và hơi sầu muộn. Mình hỏi bố vì sao rượu lại được đóng trong hộp giấy chứ không phải trong chai, bố quát mình hỏi lắm thế và bảo mình im đi. Mình không nghĩ bố nên uống nhiều thế, ruợu khiến bố biến thành người không được tử tế cho lắm. Bố đã vờ tử tế với cây Giáng sinh, món cá và khoai tây chiên, nhưng thực sự bố không hề thích mình. Sau khi ăn tối, mình lén nhìn bố một lúc khi bố đang xem chiếc ti vi to. Có ít đồ ăn dính trên râu của bố, môi bố có những mẩu da khô đã chuyển sang màu tím vì rượu. Mình không nghĩ mình trông giống bố, thậm chí mình còn không dám chắc mình tin rằng ông ấy là bố mình. Mình ghét bố khi bố uống nhiều rượu. CỰC GHÉT.

Mình nhìn thấy chiếc kéo khi tự đi rót cho mình một ly nước trong bếp. Mình biết mình không được phép đụng đến kéo, nhưng giờ mình đã mười một tuổi rồi. Mình quyết định sẽ dùng băng dính dán mấy chiếc thùng trong phòng mình thật hẳn hoi. Nhưng rồi một ý tưởng lý thú lóe lên trong đầu khi mình lên cầu thang. Đôi chân mình nảy ra một kế hoạch khác và hướng mình bước vào phòng tắm mà không hề báo trước. Mình bật đèn lên, Jo đang đứng trong bồn tắm, bạn ấy hoảng hốt nhìn mình. Bạn ấy bảo mình đóng cửa phòng tắm lại, mình bèn làm theo. Thế rồi mình nhìn vào gương để thấy được việc mình đang làm.

Khi mình làm xong, trên sàn phòng tắm đầy những tóc là tóc của mình. Cắt tóc ngắn là ý tưởng của Jo. Mình liếc mắt vào gương, mình có thể vờ như Taylor đang nhìn mình, điều này khiến mình thấy vui vẻ. Mình mỉm cười và bạn ấy cũng cười đáp lại. Mình hỏi Jo nghĩ sao, bạn ấy bảo mình đã làm một việc khôn khéo, vì miễn ở Wales có gương, mình sẽ đưa được Taylor đi cùng mình.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »