Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1577 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
thứ năm, ngày 7 tháng một năm 1993

Nhật ký dấu yêu,

Hôm nay là ngày tổ chức lễ tang. Thật lạ vì không có mấy người dự, không giống những đám tang mà bạn vẫn thấy trên ti vi. Dì Madeline được mời nhưng không tới. Dì là người thân duy nhất còn lại trong gia đình nhưng mình thậm chí còn không biết mặt mũi dì như thế nào. Cũng không quan trọng. Giờ mình đã có một gia đình mới. Mình đã khóc khi thấy những chiếc quan tài vì mình biết đó là điều người ta vẫn thường làm, nhưng mình không hề nhớ bố mẹ. Mình vui vì họ không còn ở đây nữa, mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn khi không có họ. Kể từ sau vụ hỏa hoạn, mình được sống cùng gia đình Taylor và điều này thật tuyệt. Cứ như thể cuộc sống trước đây của mình là một sai lầm cực lớn, như thể mình nên được sinh ra trong gia đình này. Điều duy nhất khiến mình thực sự mít ướt là mình không thể nào trở lại ngôi nhà của bà nữa. Mình không thể ngồi ở chiếc ghế yêu thích của bà hay ngủ trên giường bà được nữa. Mọi thứ bà để lại cho mình đều ở đó. Người ta bảo rằng giờ dì Madeline là chủ ngôi nhà, phần còn lại của ngôi nhà.

Mình có rất nhiều áo quần, sách mới, thậm chí còn có phòng ngủ riêng ở nhà Taylor. Ban đầu mình dùng chung phòng với bạn ấy, nhưng bạn ấy cứ luôn khiến mình thức giấc nửa đêm. Đêm nào bạn ấy cũng mơ về vụ cháy và thét lên. Việc này vô cùng khó chịu. Đôi lúc bạn ấy không ngủ được. Mình hát cho bạn ấy bài hát mà bà từng ru mình khi mình không thể chợp mắt. Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng. Mình cũng không dám chắc bài hát này có tác dụng.

Taylor đã hành động thực sự kỳ lạ đủ đường kể từ đêm đó. Mình không biết vì sao nữa, bạn ấy không bị thương và không có người nào mà bạn ấy yêu quý đã qua đời cả. Bạn ấy nói sẽ kể với mình, nhưng rồi bạn ấy chẳng làm. Nếu bạn ấy kể, mình sẽ nói cho bạn ấy biết chuyện sắp tới. Bạn ấy vẫn cứ tiếp tục làm những việc kỳ lạ, như là đứng trước lò nướng và nhìn chằm chằm vào nó. Và bạn ấy bắt đầu lột da miệng, đôi khi mạnh tay đến mức khiến vành môi chảy máu. Nhìn thật là ghê! Mẹ Taylor nói rằng những người khác nhau sẽ có cách đối mặt khác nhau, hãy dành cho bạn ấy thời gian tự đối mặt. Cô ấy đã đưa Taylor đến trò chuyện với một người nào đó ở bệnh viện về việc bạn ấy đang cảm thấy thế nào, cô ấy nghĩ rằng điều đó có thể có ích. Mình không cho là thế.

Kể từ sau vụ hỏa hoạn, mình cũng phải nói chuyện với rất nhiều người. Mình phải gặp các bác sĩ ở bệnh viện, rồi cả cảnh sát, và cứ hai lần mỗi tuần, mình phải nói chuyện với một cô tên là Beth. Cô Beth là nhân viên công tác xã hội, nói nôm na nhiệm vụ của cô ấy là giúp đỡ mọi người. Cô ấy sở hữu đôi mắt to thoáng vẻ u buồn hiếm khi chớp mắt và có một con chó lông lá tên là Gypsy. Mình chưa từng thấy con chó của cô ấy, nhưng quần áo cô lúc nào cũng dính lông chó, khi mình và cô ấy trò chuyện, cô ấy lại gỡ lông rồi vứt xuống sàn. Cô ấy nói rất chậm rãi và khẽ khàng như sợ mình không hiểu, cô ấy vẫn muốn biết liệu mình có ổn không nhưng không hỏi trực tiếp xem mình có thực sự ổn.

Cũng chính cô Beth kể cho mình nghe về dì Madeline. Mình cứ nghĩ có lẽ dì sống khổ lắm vì dì không tới dự đám tang được, dì cũng không tự viết thư được. Một luật sư đã thay dì viết thư, sau đó cô Beth đọc giúp. Đôi khi đôi mắt cô vẫn đọc dò nhưng miệng cô không đọc thành lời, mình tự hỏi không biết có những câu nào cô không muốn mình được nghe. Mình không thực sự biết cô ấy nói dì Madeline là mẹ đỡ đầu của mình nghĩa là sao. Mắt cô lảng sang phía sàn nhà và giải thích rằng điều đó thường có nghĩa là một người sẽ chăm sóc bạn nếu bố mẹ bạn không thể tiếp tục chăm sóc bạn nữa. Mình đã không nói gì. Ngoài mẹ của Taylor, mình không muốn được bất kỳ ai khác chăm sóc. Rồi cô Beth nói rằng dì Madeline yêu quý mình lắm, nhưng dì không nghĩ bản thân có thể chăm sóc mình. Cô Beth vẫn tiếp tục trưng ra bộ mặt buồn tiếc lắm lắm, còn mình cảm thấy hết sức nhẹ nhõm, cho đến khi cô ấy nói có lẽ mình sẽ phải sống ở một nhóm trẻ, cho tới khi có người nhận nuôi mình. Khi ông mình chuyển tới sống ở một ngôi nhà không thuộc về ông, ông đã qua đời. Mình không muốn chết. Thế nên mình không thích dì Madeline nữa vì dì không muốn nuôi dưỡng mình. Dì ấy chẳng quan tâm mình sống hay chết, nhưng mình không rõ ý dì ấy thế nào, cho nên cơn giận đang bừng bừng trong bụng mình thay vì tìm cách thoát ra ngoài, và nó khiến mình quặn thắt.

Cô Beth cho mình ngồi một mình trong phòng và bảo mình chơi đồ chơi đi. Mình không muốn, mình không còn là trẻ con, nhưng cô ấy bảo mình nên làm thế và rồi đi mất. Mình biết cô ấy đang quan sát mình qua cửa kính, mình đã xem những bộ phim có cảnh này, thế nên mình đứng dậy, bước lại thùng đồ chơi. Bên trong có một con búp bê, trông có vẻ đắt tiền, không giống loại hàng mã. Mình cho búp bê ngồi vào lòng mình, bảo với nó rằng mình buồn chuyện bố mẹ lắm, mình cảm thấy biết ơn vì bố mẹ Taylor đã đối tốt với mình. Rồi mình cầu nguyện, thậm chí cuối cùng mình còn nói thêm “Amen” vì mình nghĩ hẳn cô Beth là người thích kiểu như vậy. Và đúng thế thật. Cô ấy quay trở lại, nói rằng mình có thể ra về, thậm chí cô ấy còn bảo mình được mang con búp bê về cùng, Vì cháu đã rất dũng cảm . Mình quyết định sẽ tặng nó cho Taylor. Bảo bạn ấy rằng con búp bê sẽ bảo vệ bạn ấy, kể cả khi mình không có ở đó. Mình thích ý tưởng này lắm, nó khiến mình mỉm cười, và cô Beth cũng cười vì nghĩ rằng cô đã khiến cho mình thấy vui.

Mình không ngốc, mình biết mình cần phải làm gì. Đêm đó mình bắt đầu khóc trong phòng, tiếng đủ lớn để mẹ Taylor có thể nghe thấy. Cô ấy mở cửa phòng mà quên gõ cửa, nhưng mình không thấy phiền vì đây là cánh cửa khác ở một ngôi nhà khác, và cô ấy là một người mẹ khác. Cô ấy dỗ dành cho mình vào giường êm xuôi, theo đúng cách bà mình vẫn thường làm, rồi cô ấy ngồi với mình, vuốt tóc mình một hồi. Cô ấy mặc bộ đồ ngủ màu trắng, gương mặt đã tẩy trang nhưng trông cô vẫn xinh đẹp và người tỏa ra mùi sữa tắm màu hồng. Khi lớn lên, mình muốn trở thành người như cô ấy. Mình kể với cô ấy rằng mình sợ phải tới sống với những người lạ và thổn thức một hồi. Cô ấy bảo mình chớ có lo lắng và hôn lên trán mình trước khi rời phòng và tắt đèn. Mình nghe bọn họ nói chuyện hàng giờ tiếp đó, không phải kiểu hét vào mặt nhau như bố mẹ mình trước đây, chỉ khẽ khàng trò chuyện trong căn phòng ngủ, như một cặp vợ chồng đúng nghĩa. Ngày hôm sau, mình thấy hồ sơ nhận con nuôi trên bàn ăn, vậy là mọi thứ diễn ra thực sự hết sức mỹ mãn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »