Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1566 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
đêm giao thừa, 2016

Paul rời khỏi phòng bệnh, tôi đợi Claire nói gì đó. Cho dù em gái tôi không tin tôi nghe được nó nói, tôi biết nó sẽ không thể kìm được.

“Đã ba mươi lăm tuổi mà chị vẫn cứ bịa chuyện về người bạn tưởng tượng đó à? Chị nghiêm túc đó chứ?” Điệu cười của nó nghe thật khó chịu. “Em nghĩ vấn đề thực sự là chị ở cùng với ai khi bảo với Paul rằng chị ở cùng Jo?”

Cánh cửa mở ra, tôi cảm thấy biết ơn khi bị ngắt quãng.

“Xin lỗi, tôi không định làm cô giật mình,” Edward nói.

Cảm giác nhẹ nhõm trong tôi lập tức tắt ngóm.

“Chắc anh nghĩ tôi bị điên khi ngồi đây nói một mình,” Claire nói.

“Có thể cô hơi hâm, nhưng cô không nói một mình, cô đang nói với chị gái. Làm thế rất có ích cho các bệnh nhân hôn mê. Vừa tốt cho họ, cũng tốt cho cô nữa.”

“Tôi không nghĩ chúng ta đã từng gặp nhau. Làm sao anh biết tôi là em chị ấy?” Claire hỏi. Em gái tôi đã bắt nọn được gã, nó luôn có thể nhìn thấu suốt bất kỳ ai.

“Trông hai người giống chị em,” Edward đáp. “Tôi chỉ cần...”

“Hẳn rồi, thưa bác sĩ...?”

“Clarke.”

Tôi nghĩ gã bảo với Paul rằng gã là người đẩy xe.

Tôi lắng nghe một lúc, khi kẻ giam giữ tôi và em gái tôi lịch sự trao đổi với nhau. Cô em không thích gã, tôi dám chắc qua giọng điệu của nó. Tôi cố gắng bám lấy dạng thức các ngôn từ, bất kể chúng trần tục ra sao. Giọng nói của họ trở nên trầm lắng hơn, như thể ai đó đang giảm âm lượng trong thế giới của tôi cho đến khi tôi gần như không thể nghe thấy gì cả. Tôi không biết thế nghĩa là gì, nhưng tôi biết rằng nó sẽ đến. Sự im lặng luôn chọn tôi vì tôi đã chọn nó trước.

Thời gian tự trôi chậm lại. Tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng Claire ở phía xa, nhưng chỉ có thế. Mắt tôi nhắm nghiền, miệng tôi ngậm chặt, cho nên sự yên tĩnh ùa ngập tai tôi cho đến khi tôi hoàn toàn điếc cũng như câm và mù. Khi không còn nghe thấy giọng nói của em gái nữa, tôi mở mắt ra và thấy Claire đang đứng ngay trước mặt tôi. Chúng tôi đang ở trong hành lang nhà nó và nó bất động giống như phỗng. Có vẻ như nó đã hóa đá giữa chừng, nỗi kinh hoàng chạm khắc trên khuôn mặt, làm mất đi đôi mắt long lanh. Tôi nhìn theo ánh mắt nó xuống dưới. Tôi thấy máu chảy dọc chân mình cho đến khi biến mất hoàn toàn, như thể tôi đã tưởng tượng ra. Tôi biết thừa rằng mình không muốn nhìn thấy nữa nhưng tôi không thể nhắm mắt lại một khi chúng đã mở. Tôi muốn dừng lại, nhưng thay vào đó tâm trí tôi tiếp tục tua lại hình ảnh. Claire đang hét vào mặt tôi, tôi không thể nghe thấy nó đang nói gì, mọi thứ đều câm lặng. Tôi đi ngược qua cửa trước nhà nó và đi ngược ra đường dẫn vào nhà, nó đóng sập cửa lại khi tôi lên xe. Nó đã chờ đợi, nó đang mong đợi tôi. Trước khi tôi có thể cắt nghĩa điều đó, thì tôi đã nổ máy và lái xe của Paul trở về trên những con phố quen thuộc và sau đó tôi ở bên ngoài nhà riêng của chúng tôi. Paul đang đứng trên đường lái xe vào nhà và hét lên khi tôi dừng lại. Tôi mở cửa xe hai lần trước khi bước ra ngoài, những ngón tay ướt lạnh bám chặt vào chìa khóa đến nỗi lòng bàn tay đau nhói. Tôi cúi mình trên sỏi, phớt lờ cơn đau như khắc vào lớp da trên đầu gối, và thả rơi chìa khóa xuống vùng tối bên dưới chiếc xe. Mọi thứ dường như được đảo ngược cho đến khi sáng tỏ. Tôi đứng đối diện Paul trong khi chúng tôi hét vào mặt nhau trong mưa. Tôi không thể nghe thấy chúng tôi đang nói gì, nhưng tôi quan sát khẩu hình của anh. Tay anh khua loạn trong không khí, nhưng cách hiểu ban đầu của tôi hoàn toàn sai lệch, khuôn mặt của anh chuyển thành sợ hãi, chứ không phải tức giận. Trời đang mưa như trút và mọi thứ chậm lại cho đến khi thời gian gần như tĩnh lặng.

Tôi có thể nhìn thấy tất cả rõ ràng đến nỗi khung cảnh xung quanh mang lại cảm giác sống động như thật. Bởi lẽ chúng đều có thật. Đây là một ký ức, không phải là một giấc mơ, tôi chắc chắn về điều đó. Tôi nhìn xuống và thấy chiếc váy màu kem mới của mình đã ướt sũng và bám dính vào da, nhưng không có máu và tôi biết rằng đứa bé vẫn còn đó, nó vẫn còn cựa quậy trong tôi. Tôi đặt tay lên bụng. Tôi tự hỏi tại sao mình không mặc áo khoác và nhận ra rằng hẳn mình đã quên khi đi vội. Paul lắc đầu và bước lùi vào nhà. Tôi đứng một mình trong mưa. Tôi khá chắc chắn rằng phần này bị sai lạc. Tôi đã không đứng dưới mưa như thế này, nhưng lúc này dường như việc tôi bị đóng băng trong thời gian và không gian có cơn cớ của nó cho đến khi tôi có thể nhớ ra, cho đến khi điều đó có ý nghĩa. Mưa xối xả làm tôi đau rát cả mặt. Tầm nhìn của tôi mờ đi và tôi nhận ra rằng một ít nước trên mặt có vị nước mắt của chính tôi. Tôi nghe thấy giọng của Paul đổ xuống cùng với cơn mưa từ bầu trời đêm phía trên đầu.

“Cô ấy đang khóc.”

Cả bầu trời đen đặc đổ ập xuống ngôi nhà và bắn tung tóe khắp lên chiếc xe. Cả ký ức đang bị nhuộm màu, tôi phải cố gắng nắm giữ, tôi phải nhớ được chuyện gì đã xảy ra. Tôi cảm nhận sự hiện diện của cô bé trước khi nhìn thấy nó. Cô bé mặc áo choàng ngủ hồng đứng cạnh tôi, nhét bàn tay nhỏ vào tay tôi. Giờ tôi đã nhìn thấy mặt cô bé, tôi biết cô bé là ai.

“Nhìn này, cô ấy đang khóc,” Paul lại lên tiếng, từ sau một cái cây và tôi nhận ra nhân ảnh đó chính là mình.

Cô bé cũng bắt đầu khóc, tôi kéo cô bé sát người mình, biết rằng tôi không bao giờ được để bé con bỏ đi nữa. Cô bé không thể ngăn chuyện đó xảy ra, đó không phải lỗi của bé. Khung cảnh tối dần, dạt khỏi mẩu ký ức cho đến khi những gì còn lại chỉ là màu đen. Phải đến lúc đó mọi thứ mới trở nên sáng rõ. Cô bé chọn im lặng và giờ tôi phải chịu trận. Cô bé ôm chặt lấy tôi, hai thập kỷ cách biệt và tôi nhìn xuống cô gái nhỏ từng là tôi trước đây. Cô ấy du hành xuyên thời gian và không gian một phần tư thế kỷ để nhắc nhở tôi đã từng là ai và bảo cho tôi biết giờ tôi cần phải trở thành người thế nào.

Có những người đã hóa thành ma trước khi qua đời.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »