Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1550 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
thứ sáu, ngày 11 tháng mười hai năm 1992

Nhật ký dấu yêu,

Chuyện đó lại xảy ra. Mình đã bị đình chỉ học, nhưng đó thực sự không phải lỗi của mình. Hôm nay mình không muốn đi học chút nào, mình cảm thấy mệt và nếu mẹ để mình nằm yên trên giường thì chuyện này sẽ không xảy ra. Vì vậy, đó thực sự là lỗi của mẹ, cũng giống như mọi thứ khác, nhưng mình nghĩ mẹ sẽ không nghĩ như vậy khi biết được sự việc. Bà từng kể về Gậy và đá [1] , nhưng Taylor có thể bị tổn thương thực sự nếu mình không làm gì cả.

Bọn mình đang học môn Khoa học, lần đầu tiên được dùng đầu đốt Bunsen. Mình đã luôn tự hỏi chúng là gì, nhưng trước ngày hôm nay bọn mình không được phép chạm vào. Mình thích mùi gas khi bật chúng, lên, thứ mùi gợi nhắc mình nhớ chiếc bếp cũ của bà. Thầy Skinner dạy bọn mình cách làm. Các đầu đốt Bunsen đều có một lỗ, và điều này rất quan trọng. Khi chiếc lỗ này đóng thì sẽ tạo ra ngọn lửa màu vàng, nhưng khi lỗ mở ra thì sẽ tạo ngọn lửa xanh rất nóng. Về cơ bản, nó liên quan đến sự đốt cháy. Dù vậy, khí gas rất nguy hiểm, dĩ nhiên lửa cũng vậy, thế nên khi mình từ phòng vệ sinh về và nhìn thấy Kelly đang giữ ngọn lửa gần mái tóc Taylor, mình phải làm gì đó.

Họ nói lần này mũi của nó bị gãy. Thậm chí mình không nhớ mình đã thực sự làm gì, mình chỉ muốn giữ cho nó tránh xa Taylor. Thầy Skinner kéo mình ra khỏi người nó, thầy hỏi chuyện gì đã xảy ra, mình đáp là mình không biết. Thầy mắng mình không được nói dối, thầy đã thấy việc mình làm, nhưng mình không nói dối. Tất cả những gì mình nhớ là mặt Taylor và Kelly giữ sát cạnh nhau. Dường như có điều gì đó bật nảy trong con người mình. Mình quý Taylor. Mình sẽ không để cho bất kỳ ai làm tổn thương bạn ấy. Mình không có lựa chọn nào khác.

Thầy Skinner nắm áo khoác của mình lôi xềnh xệch tới phòng cô hiệu trưởng. Mình chưa từng tới phòng này nhưng mình không sợ. Bọn họ không thể làm gì mình, không thực sự làm gì í. Diễn biến rất kịch tính, như thể mình đang ở trong một bộ phim hay gì đó tương tự. Ngoại trừ một điều nếu đây là phim thì mình đã là anh hùng. Thay vào đó, vì đây là cuộc sống thực, mình là học sinh hư phải ngồi trên chiếc ghế cứng ở hành lang và chờ đợi trong khi bọn họ gọi cho mẹ.

Taylor xuất hiện cùng với cô y tá - Taylor bị va vào đầu khi mình đẩy bạn ấy ra để cứu nguy cho bạn ấy. Trông bạn ấy không vui vẻ gì. Mặt bạn ấy đỏ và sưng vì khóc, nhưng bạn ấy vẫn ổn, nhờ có mình. Cô y tá bảo với bạn ấy rằng mẹ bạn ấy sẽ sớm tới đón bạn ấy về. Cô y tá không nói gì với mình cả, Taylor cũng vậy. Trước đây bọn mình chưa bao giờ cạn lời khi trò chuyện cùng nhau, điều này khiến mình buồn. Mình hỏi bạn ấy ổn không nhưng bạn ấy chỉ cúi mặt xuống sàn. Mình định hỏi lại thì bạn ấy lên tiếng.

“Đáng lẽ cậu đừng nên làm thế,” Taylor nói.

Lời này mình nghĩ thật là vô ơn.

“Tại sao lại đừng?” Mình hỏi bạn ấy.

“Vì cậu phải sử dụng cái này,” bạn ấy chỉ vào đầu, “chứ không phải cái này.” Bạn ấy giơ tay lên. “Cậu nghĩ chúng nó sẽ làm gì tớ nếu cậu không có ở đó? Cậu làm hỏng hết mọi thứ rồi.”

Những lời bạn ấy nói khiến mình vừa buồn vừa giận. Mình thấy bạn ấy đang thất vọng, cho nên mình chỉ nín lặng, kìm nén cơn giận. Bên trong mình có quá nhiều thứ, khiến cho bụng dạ mình thắt quặn lại.

Mẹ Taylor đến và ôm bạn ấy thật lâu. Mình thực sự lo lắng là cô ấy cũng sẽ thất vọng về mình, nhưng cô ấy cũng ôm mình, cho nên mình biết cô ấy vẫn yêu quý mình. Cô ấy hỏi mẹ mình có tới đón mình không, mình đáp là mình không biết. Mẹ Taylor và mẹ mình không thực sự chuyện trò gì với nhau nữa kể từ vụ chiếc lắc tay.

Mẹ Taylor nói chuyện với cô hiệu trưởng ở trong văn phòng. Qua lớp cửa kính, bọn mình nghe thấy không bỏ sót lời nào, cho nên mình nghĩ tấm biển KHU VỰC RIÊNG ở bên ngoài khá là ngớ ngẩn. Nhà trường không thể liên lạc với mẹ hay bố nên cuối cùng họ để mẹ Taylor đưa mình về.

Taylor không nói gì với mình khi bọn mình rời trường hay khi bọn mình lên chiếc Volvo hoặc thậm chí khi về đến bên ngoài nhà mình. Mẹ Taylor quan sát mình ở ghế sau, vẻ như cô không hiểu vì sao mình vẫn còn ngồi ở đó. Rồi mình hỏi liệu cô có thể đi vào cùng mình và giải thích với mẹ chuyện đã xảy ra không vì mình rất sợ. Lúc ấy gương mặt cô ấy biến đổi, dường như dịu dàng hơn, đôi mắt màu lục to tròn của cô trông vừa buồn vừa thương. Cô bảo Taylor ngồi lại trong xe, có điều Taylor thậm chí chẳng buồn cởi dây an toàn, bạn ấy chỉ ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Bạn ấy còn chẳng chào tạm biệt.

Mẹ Taylor đi cùng mình vào và gõ cửa, chuông cửa nhà mình đang bị hỏng. Khi không có ai ra mở, mình ngước nhìn mẹ Taylor, cô cũng nhìn mình và mỉm cười. Cô thật đẹp và tốt bụng, trang phục cô mặc luôn phù hợp, như thể những món đồ đó được sinh ra để phối cùng nhau. Cô ấy lại gõ cửa. Rồi vẫn chẳng có ai ra, cô hỏi mình có chìa khóa nhà không. Mình đáp là có nhưng mình nói thêm là mình vẫn sợ, điều này không phải là nói dối, vì đúng là mình hơi sợ. Mình biết mẹ và bố sẽ rất giận dữ. Mình cũng đã hứa với bà là sẽ không để chuyện tương tự xảy ra lần nữa. Giờ bà đã qua đời, mình không biết như thế có nghĩa là mình thất hứa hay không nữa.

Khi mình và cô đã vào nhà, mình gọi mẹ nhưng không có ai trả lời. Thế rồi mình nhìn thấy mẹ. Ban đầu chỉ thấy phần chân nhô ra sau ghế sô pha, như thể mẹ đang trốn nhưng nấp không được kĩ lắm. Khi mình lại gần hơn, mình thấy không phải mẹ đang trốn. Mẹ không động đậy gì cả, mắt đã nhắm lại, cả khuôn mặt mẹ úp vào một bãi nôn lớn trên thảm. Mình hét gọi mẹ Taylor vì mình thực sự sợ hãi. Trông mẹ như đã trút hơi thở, giống như lúc mẹ nằm sõng soài dưới chân câu thang. Còn có một thứ mùi kinh khủng nữa. Chất nôn dính nhớp nơi cằm và áo quần mẹ. Mẹ Taylor trấn an mình đừng lo, rằng mẹ không khỏe nhưng sẽ ổn thôi. Mình phải giúp cô ấy đỡ mẹ lên cầu thang, rồi cô ấy bảo mình ra đón Taylor ngoài xe vào. Mình dám chắc Taylor không muốn nhưng bạn ấy vẫn đi vào. Dù vậy bạn ấy vẫn chẳng nói với mình lời nào.

Bọn mình ngồi trên sô pha, mẹ Taylor bảo bọn mình bật ti vi lên xem và cứ ở yên dưới lầu. Mình bật ti vi, nhưng bọn mình chẳng đứa nào xem cả, âm thanh phát ra lại quá nhỏ không đủ át đi tiếng động ở tầng trên. Mẹ Taylor dìu mẹ mình vào phòng tắm để lau rửa. Mẹ đã la lớn và rồi mẹ quát thét đủ điều.

Có ba câu mẹ gào thét mà mình nhớ nhất là:

1. Mẹ kiếp (Mẹ rất hay văng ra câu này).

2. Cút khỏi nhà tao ngay, đồ khốn! (Đây không phải là nhà của mẹ, đây là nhà của bà).

3. Tao đếch cần mày giúp.

Câu cuối cùng là ngớ ngẩn nhất bởi vì rõ ràng mẹ cần ai đó giúp.

Trước đây mình chưa từng nghe mẹ nói với ai như thế, ngoại trừ với bố. Mẹ còn gọi mẹ Taylor là đồ hợm hĩnh. Mình lại nghĩ mẹ Taylor tốt bụng hơn mẹ mình nhiều, cô ấy là người mẹ tuyệt vời nhất. Đó là một buổi chiều tệ hại, nhưng một phần nhỏ trong mình lại thấy hài lòng vì như thế nghĩa là mọi người đều sẽ quên chuyện mình bị đình chỉ.

Taylor và mẹ bạn ấy chưa ra về cho tới khi bố về đến nhà. Bố luôn miệng nói “xin lỗi” và “cảm ơn”, như thể bố không biết nói lời gì khác. Đến khi mẹ con bạn ấy về rồi, bố hỏi mình ăn trên sô pha trước chiếc ti vi lớn, ti vi vẫn đang bật nhưng không ai xem cả. Bố quên lấy tương cà nhưng mình không nói gì cả. Bố không làm đồ ăn tối cho mẹ, mình nghĩ là mình biết tại sao. Khi hai bố con ngồi đó không xem ti vi mà ăn món gà rán thiếu tương cà, lần đầu tiên mình nhận ra có lẽ bố cũng mặc xác mẹ giống như mình.

Gậy và đá (Sticks & Stones) là một bài đồng dao tiếng Anh dành cho trẻ em. Bài đồng dao này được sử dụng như một biện pháp bảo vệ chống lại việc bêu tên và bắt nạt bằng lời nói, nhằm mục đích tăng khả năng phục hồi, tránh bị trả thù thể xác và giữ bình tĩnh cũng như sống tốt. Các vần đầy đủ thường là một biến thể của: “Gậy và đá có thể làm gãy xương tôi/ Nhưng lời nói sẽ không bao giờ làm tổn thương tôi.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »