Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1538 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ năm, ngày 22 tháng mười hai năm 2016 - buổi sáng

“Xin chào quý khán giả của Cà Phê Sáng ,” Madeline nói. “Cho đến nay, chúng ta đã trò chuyện một cách trung thực và cởi mở về chủ đề ngoại tình. Chúng ta sẽ thảo luận tại đây, trong studio này, lý do một số phụ nữ cảm thấy họ không bao giờ có thể làm ngơ khi bị lừa dối, trong khi những người khác lại chọn cách tha thứ và quên đi. Chúng ta cũng sẽ trò chuyện với những phụ nữ trong cuộc. Tham gia cùng với tôi ngay bây giờ đây là Amber, cô ấy cho rằng bạn không bao giờ có thể thực sự hiểu về một người, kể cả bản thân bạn. Amber, mời cô hãy cho chúng tôi biết thêm,” Madeline nói, trước khi đảo mắt và kiểm tra kịch bản, xem phần tiếp theo của chương trình. Sau đó, bà ta ngước nhìn tôi: “Chà! Cô phải nói gì về chính mình nhỉ?” Giọng bà ta biến đổi theo từng từ, như thể pin của bà ta đang cạn dần. Rồi bà ta nôn lên khắp bàn làm việc trong studio. Bà ta ngước lên, lau miệng và tiếp tục.

“Amber?” Giọng của Paul lúc này lại thoát ra từ miệng Madeline.

“Amber?”

Tôi ngồi bật dậy trên giường.

“Em gặp ác mộng rồi,” Paul nói.

Tôi chớp mắt trong bóng tối. Làn da tôi nhớp nháp mồ hôi, tôi cảm thấy không ổn.

“Giờ thì em không sao rồi,” anh nói.

Nhưng không phải. Tôi bỏ chiếc chăn lông vịt, chạy vào phòng vệ sinh. Một tay tôi bám vào bồn cầu, tay kia vén tóc ra khỏi mặt. Cơn buồn nôn không kéo dài lâu. Tôi nghe thấy tiếng Paul ra khỏi giường và tôi đóng cửa phòng vệ sinh lại.

“Em ổn chứ?” Anh hỏi từ bên kia cánh cửa gỗ thông.

“Em sẽ ổn thôi. Trời lạnh lắm, anh vào giường đi, em vào ngay giờ đây.” Tôi nói dối. Cũng không lâu trước khi anh rời đi mà không một lời phản đối.

Tôi dội nước, rửa mặt, nhìn mình đánh răng trong gương. Một con điên đang nhìn ngược lại, thế rồi tôi nhìn xuống sàn. Tôi nhổ bọt kem đánh răng ra, những vết màu đỏ bé xíu lẫn giữa màu bọt trắng, rồi lau miệng. Tôi chạm ngón trỏ và ngón cái vào nhau và đưa bàn tay lên mặt. Tôi lần lượt nhổ từng sợi lông mày và thả những sợi lông nhỏ vào bồn rửa mặt. Chỉ khi đếm đủ mười mảnh nhỏ màu đen của mình trên nền sứ trắng thì tôi mới dừng lại. Luôn luôn phải là mười. Khi đã đủ thời gian, tôi mở vòi nước lạnh và tắm rửa.

Tôi cố sức mở cửa thật khẽ khàng và nhìn về phía Paul. Anh đã ngủ lại, tiếng ngáy nhè nhẹ thoát ra từ cửa miệng há hốc của anh. Tôi lấy áo choàng ngủ từ phía sau cửa phòng tắm rồi len lén đi vào phòng làm việc nhỏ của mình. Mọi thứ đều ngay ngắn, gọn gàng giống như khi tôi rời đi. Tôi lấy ra đôi găng tay màu trắng, và cây bút mực, nhìn tờ giấy trắng. Tôi mệt mỏi suy nghĩ xem nên viết gì, thế rồi tôi nhớ tới cô MacDonald hồi trước và quy tắc Ba điều của cô. Từ ngữ cứ ào đến và tôi mỉm cười một mình:

Bà Madeline thân mến,

Tôi hy vọng cho đến thời điểm này bà vẫn thích đọc những lá thư của tôi. Tôi biết bà thích đọc thư của người hâm mộ mình lắm.

Tôi không phải người hâm mộ bà.

Có ba điều bà nên biết về tôi:

1. Tôi biết thừa bà không phải là người như bà vẫn thường vờ vịt tỏ vẻ.

2. Tôi biết những việc bà làm và những việc bà không làm.

3. Nếu bà không làm theo yêu cầu của tôi, tôi sẽ nói cho mọi người biết bộ mặt thật của bà.

Tôi sẽ tiếp tục viết cho tới khi bà hiểu được bức thông điệp. Đến một lúc nếu không đủ mực để viết, tôi sẽ tìm cách khác để khiến bà phải lắng nghe.

“Em đang làm gì thế? Sao không về giường ngủ? Lại còn đôi găng tay ma thuật kia nữa?”

Paul mặc áo phông, quần đùi đứng từ cửa nhìn quanh căn phòng làm việc. Tôi đã bị bắt quả tang.

“Em không ngủ được. Em nghĩ dù muộn cũng nên bắt tay viết thiệp Giáng sinh, mà tay em lại lạnh cóng,” tôi lẩm bẩm.

Anh nhìn tôi lạ lẫm. “Ừ. Mà mẹ vừa nhắn tin, mẹ nghĩ các bác sĩ đang cố làm hại mẹ. Anh phải trở lại đó đây.”

Tôi không nghĩ bà ấy biết cách nhắn tin.

“Bây giờ ấy hả?”

“Ừ, bây giờ. Mẹ đang cần anh.”

“Em sẽ đi với anh.” Tôi ướm lời.

“Không, sẽ ổn thôi. Anh biết lúc này em đang lo lắng về công việc. Anh sẽ không đi lâu đâu.”

Anh bước lùi khỏi cửa trước khi tôi kịp đáp lại. Tôi nghe tiếng mở vòi sen, tiếng bình nóng lạnh chạy rù rù. Thế thì hẳn anh cũng đâu có vội lắm. Tôi gập lá thư lại, bỏ vào chiếc phong bì màu đỏ và đặt đôi găng tay trắng vào hộc tủ. Tôi bước ngang qua phòng tắm, cửa phòng hơi hé, hơi nước bốc lên thoát ra ngoài. Tôi nhìn qua làn hơi ẩm ướt và thấy chồng tôi đang khỏa thân trong phòng tắm. Đã lâu rồi tôi không bắt gặp anh theo cách này và tôi thấy cảm giác tò mò trỗi dậy, xen lẫn giữa cự tuyệt và nhẹ nhõm. Tôi bước nhanh về phía phòng ngủ của chúng tôi và lấy điện thoại của anh từ chiếc bàn cạnh giường: 06 giờ 55 phút. Tôi không nhận ra trời đã sáng bảnh thế rồi, cảm giác vẫn cứ như nửa đêm. Tôi nhập mật khẩu của Paul vào điện thoại của anh. Tôi nhớ lần đầu tiên tôi thử đoán nó là vài tháng trước, nhập vào ngày kỷ niệm đám cưới của chúng tôi, ngày sinh của tôi và rồi, cuối cùng là ngày sinh của anh. Tất nhiên, tất cả luôn xoay quanh anh. Tôi mở tin nhắn của anh. Tin nhắn cuối cùng cách đây hơn 24 giờ, từ tôi. Không có tin nhắn nào của mẹ anh. Tôi nghe thấy tiếng vòi sen ngừng lại. Tôi đặt điện thoại xuống, leo trở lại giường và quay mặt vào tường. Tôi dỏng tai nghe khi anh lau khô người, mặc quần áo, xịt khử mùi, thắt lưng và nhét đầy tiền lẻ vào túi quần jeans.

“Anh đi bằng gì đến đó? Tàu à?” Tôi hỏi.

“Không, lái xe sẽ nhanh hơn.”

“Em cứ tưởng xe anh cần đăng kiểm.”

“Dave nói giờ đã xong rồi. Anh sẽ lấy xe từ sân trước nhà cậu ấy. Anh có khóa dự phòng đây rồi.”

“Cậu ta cũng nhắn cho anh à?”

“Không, tối qua cậu ấy gọi điện. Sao thế?”

“Chẳng sao cả.”

Anh luôn có câu trả lời cho mọi thứ.

Anh hôn tạm biệt tôi, bảo rằng anh yêu tôi. Tôi nói với anh rằng tôi cũng yêu anh. Những từ cũ kỹ đã bị thu nhỏ và mất đi ý nghĩa. Tôi nằm im không động đậy trong khi lắng nghe tiếng người chồng ra đi, âm thanh ấy không kéo dài lâu. Khi cửa trước đóng lại, tôi bước ra khỏi giường và nhìn anh ta đi khuất từ sau tấm rèm phòng ngủ.

Theo những bước chân của Paul, tôi đi xuống bếp bật đèn lên. Họng tôi khô khốc, tôi bèn rót một ly nước lọc để mang lên lầu. Tôi đứng trước bếp, kiểm tra mười hai lần để đảm bảo đã tắt bếp, bàn tay trái làm động tác búng ngón tay. Tôi nhận thấy đèn đỏ của máy trả lời tự động đang nhấp nháy trên tủ bên trong hành lang. Chỉ mỗi bố mẹ tôi mới gọi tới số điện thoại cố định này, mà giờ ngay cả họ cũng không còn gọi đến số này nữa. Ngón tay trỏ của tôi di chuột qua nút phát một cách miễn cưỡng, gần như quá sợ hãi tiếp xúc, như thể nó có thể làm tôi bị bỏng. Tôi nuốt một ngụm nước, để nó cuốn trôi nỗi sợ hãi, sau đó tôi ấn nút. Đó là lời nhắn Paul của hai ngày trước. Vậy là anh đã gọi điện để báo với tôi rằng anh đang ở nhà mẹ anh. Tôi không biết vì sao mà tôi lại bỏ lỡ chiếc máy nhấp nháy đèn này, suốt thời gian ấy tôi đã phớt lờ nó. Tôi xóa tin nhắn và sau đó tạm dừng trên nút Phát Tất Cả. Tôi không cần phải nghe lại giọng nói của bố, nhưng tôi vẫn nghe. Tôi nhắm mắt lại khi giọng nói quen thuộc của ông tràn ngập trong tim và tai tôi. Chào con, là bố đây. Nhớ gọi cho bố khi con nghe được lời nhắn nhé, Đậu Phộng. Lâu lắm rồi bố đã không gọi tôi như thế. Nước mắt tôi cố kìm nén chảy giàn giụa. Chúng tuôn thành dòng xuống má, đọng lại nơi cằm lâu nhất có thể trước khi rớt xuống chiếc áo ngủ, tạo thành những vệt ẩm ướt của nỗi buồn. Hóa ra tôi đã giữ tin nhắn này lâu đến vậy. Paul nói rằng đó là một dạng bệnh lý, anh không hiểu nổi. Bởi bản năng tò mò, tôi nhấc điện thoại và nhấn nút gọi lại số cuối cùng từng gọi tới. Sau nhiều quãng chuông đổ, tôi nghe thấy một tiếng tách, tiếp đó một tin nhắn được ghi âm từ trước phát ra bên tai tôi. Tôi dập ống nghe xuống, trừng mắt nhìn nó như thể đó là điều đáng trách. Tôi chưa bao giờ gọi cho Claire từ chiếc điện thoại này.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »