Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1552 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ sáu, ngày 23 tháng mười hai năm 2016 - chiều muộn

“Em không thể tin được mình đã làm như thế,” tôi nói.

“Anh cũng không thể tin được, nhưng anh vui vì em đã làm vậy,” Edward đáp.

“Giờ chắc bọn họ đang xì xào bàn tán về em, tự nhiên chạy đi cùng một người lạ mặt dù đang dự tiệc Giáng sinh trưa nay.”

“Anh đâu phải là người lạ.”

Chúng tôi cùng bước vào quán bar, ngồi vào đúng chiếc bàn mà tôi cùng Jo đã ngồi vài ngày trước. Tôi thích nơi này, nó mang lại cảm giác an toàn, thân thuộc, như thể không việc gì tệ hại có thể xảy ra ở đây.

“Dạo gần đây công việc của em có đôi chút phiền toái. Em thà đi nhâm nhi cùng một người bạn cũ hơn là xã giao lịch thiệp ở quán Prosecco ấm áp đó.” Tôi dừng lại một lúc, biết rằng mình cần phải vòng vo thêm. “Toàn bộ chuyện này là thế, hai người bạn cùng uống một ly để giải tỏa không khí.”

“Anh hiểu,” Edward đáp. “Anh gọi món gì cho em nhỉ?”

“Anh để em tự gọi đi,” tôi khăng khăng, lấy ví ra khỏi túi xách và để trên ghế. Chiếc túi thật nặng với những thứ tôi không muốn bỏ lạ ở văn phòng, những thứ có thể tôi sẽ cần đến.

“Vậy một panh [1] bia nhẹ rót từ thùng là được.”

“Một panh bia, tôi sẽ quay lại ngay.”

Quán bar rất đông đúc. Tôi đưa mắt nhìn chăm chú những tấm ảnh đen trắng trên tường trong khi chờ đợi. Tôi khẽ đọc mốc thời gian trên khung hình gần chỗ tôi ngồi nhất: 1926. Nơi này trông vẫn giống hệt như xưa. Thế giới cứ tiếp tục quay, lặp đi lặp lại cho đến khi có điều gì đó thay đổi. Tôi thầm tính toán và nhận ra rằng khuôn mặt của những người quá cố đang mỉm cười với tôi. Tôi nhìn đi chỗ khác. Đến cuối cùng khi tôi nhận được đồ uống thì đôi chân tôi dường như đã dính chặt vào tấm thảm có hoa văn chẳng lấy gì làm bắt mắt, giữ tôi ngồi thẳng. Tôi tự tìm đường len qua đám đông tiến về chiếc bàn, một tay cầm một vại bia, tay kia một vại nước chanh, hai gói phô mai và gói hành tây chiên giòn cắn giữa hai hàm răng. Vẻ mặt của Edward hơi thay đổi khi tôi ngồi xuống. Tôi không thể giải thích ánh nhìn đó nên lờ đi.

“Mình cùng uống nào,” tôi vừa nói vừa nâng ly của mình.

“Uống thôi.”

“Thế anh có kế hoạch gì cho Giáng sinh chưa?”

“Buồn một nỗi chỉ có công việc. Anh rút phải thăm ngắn nên phải trực các ca đêm từ Giáng sinh cho tới năm mới.”

“Chà!”

“Cũng không sao. Thức đêm cũng không đến nỗi tệ như mọi người vẫn nghĩ.”

Một ký ức, được khơi gọi từ những lời của anh, bỗng trỗi dậy.

“Anh còn nhớ đợt em tốt nghiệp không?” Tôi hỏi và mỉm cười nhìn vẻ mặt suy đoán của anh.

Trong thoáng chốc, bầu không khí trở nên dễ chịu, gần như thoảng hoài niệm. Chúng tôi chuyện trò về những kỳ nghỉ và những quốc gia chúng tôi đã đặt chân đến trong những năm chúng tôi không biết tin tức về nhau, chuyển chủ đề một cách an toàn từ những kỷ niệm chung đến những câu chuyện không được chia sẻ. Tạo ra một khoảng cách nhỏ, lập lại trật tự. Tôi nghĩ chúng tôi có thể ở trong vùng an toàn và bắt đầu thư giãn một chút.

“Em có hạnh phúc không?” Edward hỏi. Tay anh ấy tìm chỗ tựa trên bàn gần sát bên tay tôi. Tôi rút cả hai tay về chốn nương náu an toàn trong lòng mình và nắm thành đấm.

“Em yêu chồng em.”

“Đó không phải là ý anh hỏi.”

“Edward.” Tôi sẽ không gặp lại anh ấy nữa, đây là lần tạm biệt cuối cùng. Anh ấy cũng biết thế nhưng vẫn cứ khăng khăng hỏi câu đó.

“Em đó? Có hạnh phúc không?”

Tôi quyết định sẽ nói cho anh ấy câu trả lời, rồi tôi uống nốt ly của mình và đi về nhà.

“Không. Ngay lúc này em không hẳn ‘hạnh phúc’. Nhưng không phải vì cuộc sống hôn nhân.”

“Thế thì vì điều gì?”

“Đơn giản vì cuộc sống thôi, em nghĩ thế. Chuyện này khó giải thích lắm.”

“Em thử xem nào.”

“Em đã phạm sai lầm, giờ em đang phải trả giá.”

Đơn vị đo thể tích, ở Anh tương đương 0,58 lít.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »