Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sau đó
thứ tư, ngày 15 tháng hai năm 2017 - 4 giờ sáng

Tôi đi đường khác về nhà, một lối đi vòng với Digby ngoe nguẩy theo sau. Trời rét lạnh, tôi bước nhanh hơn khi nghe tiếng xe cứu hỏa. Tôi nghĩ về Edward, có lẽ vì những tràng còi hú; cảnh sát không tóm được hắn. Tôi nhớ lại buổi chiều khi thám tử Handley tới nhà thông báo cho tôi về những gì họ tìm thấy. Ông ngồi trên sô pha nhà chúng tôi, động tác cân nhắc nhẹ nhàng, như thể không muốn làm xáo trộn bầu không khí trong phòng hay đơn thuần chỉ làm méo mó lớp đệm. Ông từ chối lời mời uống trà của tôi bằng cái lắc đầu lịch sự, sau đó dừng lại một lúc lâu, rõ ràng là tìm kiếm từ ngữ thích hợp và thận trọng sắp xếp thứ tự lời lẽ nói ra. Lớp bì trên người ông chuyển sang trắng nhợt nhạt hơn khi ông bắt đầu mô tả dấu vết của máu và da bị bỏng được tìm thấy bên trong chiếc ghế tắm nắng tại căn hộ của Edward. Claire không có bằng chứng ngoại phạm vào cái đêm mà những người hàng xóm nói rằng họ nghe thấy một người đàn ông la hét. Tôi cũng vậy, nhưng điều này không quan trọng, không ai hỏi một trong hai chúng tôi đã ở đâu. Đó là một tai nạn, vị thám tử nghĩ vậy, ông cho rằng có thể có thứ gì đó đã bị đoản mạch. Tôi nhớ mình đã gật đầu khi ông thuật lại. Cái gì đó hoặc ai đó đã can thiệp. Nhưng không có đối tượng cụ thể. Không có kết luận xác thực. Đôi khi mọi thứ bện trong làn sương mờ rối rắm để rồi được khai quang sạch gọn.

Ý nghĩ của tôi chuyển hướng sang Madeline khi tôi rẽ ra trục phố chính. Từ lúc tỉnh lại, tôi thường nghĩ về bà ta hơn. Tôi đi ngang qua trạm xăng nơi tôi đã mua xăng hơn hai tháng trước. Camera ghi lại hoạt động ngày hôm đó đến nay đã bị xóa, nhưng bảng ghi chép của họ sẽ cho thấy thẻ tín dụng của Madeline Frost đã được dùng. Bà ta luôn đưa thẻ tín dụng để tôi mua đồ ăn trưa hoặc trả phí giặt là, nhưng tôi còn dùng nó cho nhiều mục đích khác nữa, bao gồm một bộ chìa khóa mới cho nhà bà khi bà bảo tôi cắt chìa cho người dọn dẹp mới. Nhận một công việc rành rành dưới khả năng của tôi lại hữu ích cho những thứ như vậy, nhưng lợi điểm rõ nhất của công việc ấy là tỏ tường lịch trình của Madeline, vì với tư cách là trợ lý, tôi đã tỏ tường cả đường đi nước bước của bà. Tôi biết bà ta ở những đâu vào từng thời điểm trong ngày, thậm chí biết trước đó nhiều tuần. Nhờ thế, tôi biết khi nào bà ta không có chứng cứ ngoại phạm.

Bức tối hậu thư tôi gửi trước Giáng sinh có để tên Claire trên đó, cho nên sẽ chẳng có ai hiểu nhầm về người phải chịu trách nhiệm. Madeline đã phát rồ sau chuyện lùm xùm trên bản tin buổi trưa, kịch bản tuyệt cú hơn dự định và vượt quá kỳ vọng của tôi. Gương mặt đại diện của Crisis Child trực tiếp buông ra những lời khủng khiếp trên sóng truyền hình, đến nỗi vụ việc bà ta bỏ rơi đứa con gái đỡ đầu mồ côi và cưỡng đoạt tài sản thừa kế của cô gái ấy có vẻ rẻ tiền khi so sánh. Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa ngã ngũ giữa tôi với Madeline. Tôi luôn nghĩ hăm dọa tống tiền là một thứ gì đó xấu xa, nhưng cảnh huống này lại khác hẳn, hành vi ấy hóa ra lại mang đến điều tốt đẹp. Đó chính là công lý. Mọi người nghĩ rằng tốt và xấu là những phương diện đối lập nhau nhưng họ đã nhầm, chúng chỉ là hình ảnh phản chiều của nhau trong tấm kính vỡ.

Tôi đã tập dượt lời khai của mình với phía cảnh sát. Tôi đã viết một lá thư đề tên Madeline gửi cho Claire, trong đó có lời lẽ đe dọa sẽ đối xử với Claire giống như cái cách Claire đã đối xử với bố mẹ mình. Với tư cách là trợ lý của Madeline, tôi đã luyện viết thư thành thạo theo phong cách của bà, vì vậy tôi tin rằng kiểu chữ viết tay sẽ giống y hệt. Tất nhiên, Claire chưa bao giờ đọc thư, nhưng khi đến thời điểm, tôi sẽ giải thích rằng Claire đưa thư cho tôi để giữ an toàn, phòng khi chuyện không tưởng lại xảy ra. Mọi người đều nghĩ rằng Madeline sẽ mất kiểm soát nếu bà ta ngừng làm việc, công việc đó là tất cả những gì bà ta có. Mọi người sẽ nghĩ rằng họ đã đúng khi cảnh sát tìm thấy những can xăng rỗng được khóa cẩn thận trong nhà kho của bà ta. Họ sẽ tìm thấy cây bút dùng để viết thư cho Claire trên chiếc bàn bằng gỗ sồi trong phòng khách nhà bà. Họ sẽ tìm thấy mọi thứ họ cần.

Tôi trở về nhà, lặng lẽ tiến vào, cởi áo khoác. 4 giờ 36 phút. Sớm hơn giờ tôi dự kiến một chút, nhưng tôi lại không ngủ lại được, không phải lúc này. Tôi cảm thấy mình nhớp nhúa, nhiễm khuẩn, vậy nên tôi lên lầu đi tắm. Tôi khóa cửa phòng tắm, nhìn mình trong gương. Tôi không thích thứ mình đang nhìn thấy, cho nên tôi nhắm mắt lại. Tôi cởi bỏ con người trước đây của mình, bước ra khỏi chính mình; một con búp bê Nga vừa chào đời, phiên bản nhỏ hơn tôi trước đây, tự hỏi còn bao nhiêu phiên bản khác của chính tôi còn ẩn trốn bên trong. Tôi mở vòi sen, chóng tra mình vào dòng nước xối dưới vòi. Nước lạnh cóng nhưng tôi không chút do dự; tôi để nhiệt độ tăng dần nên hầu như không cảm nhận được nước khi đã quá nóng làm bỏng rát da mình. Tôi không biết mình đã đứng như thế bao lâu, tôi không nhớ. Tôi không nhớ đã lau khô người hay quấn khăn tắm quanh người. Tôi không nhớ mình đã ra khỏi phòng tắm hay bước xuống lầu. Tôi chỉ nhớ khi đã ở phòng khách, nhìn vào tấm gương lớn phía trên lò sưởi, thích vẻ ngoài của người đàn bà đang nhìn chòng chọc vào tôi. Tôi bế Digby lên, ngồi ôm nó vào, vuốt ve bộ lông đen mềm mượt của nó trong bóng tối. Tất cả những gì tôi cần làm bây giờ là chờ đợi.

Một trong hai đứa trẻ sinh đôi bắt đầu khóc. Tôi bỏ Digby xuống thảm, chạy nhanh lên cầu thang dỗ dành chúng. Trước đó, khi tôi cố gắng ghi lại âm thanh chúng hét lên, song chúng lại toe miệng cười, cuối cùng chúng tôi cũng hoàn tất điều mình muốn. Bây giờ phòng của chúng đã có ánh sáng. Tôi kéo rèm cửa lại, nhìn ra buổi bình minh mới đang trải mình trên những con phố và dãy nhà bên dưới. Paul vẫn đang ngủ, vì vậy tôi đưa cặp song sinh xuống nhà và lấy cho chúng đồ ăn sáng. Tôi đặt chúng ngồi vào ghế ăn dặm, quan ngại chúng bị lạnh trong ngôi nhà cũ của chúng tôi. Tôi đã nảy ra ý tưởng khác và cả quyết đó là một ý tưởng hay, không hiểu sao trước đây tôi lại không nghĩ đến.

Ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi, tỏa ra ánh sáng và hơi ấm khắp căn phòng. Cặp song sinh nhìn sững như thể trước đây chưa từng nhìn thấy lửa, tôi nhận ra có lẽ đúng thế thật. Tôi nhặt từng cuốn nhật ký lên, lướt qua vài trang trước khi ném từng cuốn vào lò lửa. Tôi dừng lại một chốc với cuốn cuối cùng, lần ngón trỏ đến chỗ 1992 trên bìa rồi mở những trang cuối cùng từ phía sau. Ban đầu tôi không đọc được chữ, chúng mắc nghẹn nơi cổ họng tôi, nhưng tôi buộc mình phải làm. Chỉ một lần cuối cùng tôi để cho đôi mắt mình đọc những dòng chữ của Claire từ đêm hôm đó, cái đêm làm biến đổi mọi thứ.

Taylor bảo mình làm việc đó.

Tôi xé trang giấy, vo thành viên trước khi cho ngọn lửa nuốt chửng. Sau khi nhìn nó cháy rụi, tôi ném tiếp cuốn nhật ký cuối cùng của Claire. Cặp song sinh và tôi ngồi nhìn cho tới khi mọi thứ mẹ chúng viết chẳng còn gì ngoài tro và khói.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »