Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1579 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
ngày giáng sinh, 2016 - tờ mờ tối

“Anh ổn chứ?” Tôi hỏi khi Paul gieo người xuống sô pha và cầm chiếc điều khiển ti vi lên.

“Gì thế? À, anh ổn.”

“Anh uống gì không?”

“Rượu whisky đi.”

Tôi ngừng một lúc. Paul đã thôi không uống rượu whisky từ lâu rồi. Có dạo anh chỉ uống loại đó, nhưng thứ chất lỏng màu hổ phách ấy đã làm thay đổi con người anh và việc anh phụ thuộc vào nó đã ảnh hưởng đến chúng tôi. Nó đã trở thành một phần con người anh. Một phần xấu xí. Anh nghĩ nó giúp anh viết lách và thức được suốt đêm trong nhà kho, chỉ có anh, chiếc máy tính xách tay và chai rượu. Một bộ ba sáng tạo hàng đêm và một hình mẫu khuôn sáo đáng thất vọng. Chúng tôi trở thành những quốc gia độc lập với biên giới là thứ chất lỏng đó; tôi đã tức giận, cô đơn và sợ hãi. Đúng là anh đã viết, nhưng toàn những câu từ sai lệch; chúng chẳng có gì ăn nhập. Khi chúng tôi không thể sinh con, mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Thứ rượu đó là phương thuốc anh chọn để chữa lành vết thương và anh đã tọng vào mình loại rượu nguyên chất. Không chút pha tạp. Nhưng kết quả lại rất hỗn tạp. Nó giống như thứ vũ khí hàng đầu để tự sát từ từ. Khi tôi không thể khoanh tay đứng nhìn hơn được nữa, tôi đã dọa bỏ đi. Anh nói anh sẽ ngừng lại, nhưng anh đã không làm. Anh đã tự đầu độc mình ở nơi riêng tư. Tôi bỏ đi trong mười ngày. Sau đó, anh ngưng thật. Lúc ấy là hơn một năm trước và tôi sẽ không bao giờ quay trở lại cảnh huống đó.

“Anh yêu, em không nghĩ nhà mình có rượu đó đâu.”

“Mẹ mua cho anh một ít, trong tủ ly ấy,” anh đáp mà chẳng buồn ngước lên. Anh ngồi chuyển kênh liên tục mà vẫn không tìm được kênh muốn xem.

Tôi ra khỏi bếp, mở tủ lạnh. Tôi lờ đi yêu cầu của anh, lấy chai sâm panh mà tôi đã cố tình ướp lạnh. Tôi dự định sẽ kể cho anh nghe về đứa trẻ, tâm trạng của anh sẽ thay đổi khi hay tin, đây sẽ trở thành dịp Giáng sinh mà chúng tôi không bao giờ quên được. Tôi đã có nhiều hơn những gì tôi cần, nhưng một ly rượu nhỏ sẽ không tạo ra bất kỳ sự khác biệt nào.

“Cảnh ấy khiến em mừng vì chúng ta không có con, có phải không?” Giọng Paul vang lên từ phòng khách.

“Gì cơ?”

“Khung cảnh lộn xộn ấy. Cả ngày phải quần nhau với chúng, không thể trò chuyện mà không bị cắt ngang, kiểu kiểu thế.”

“Cũng không đến nỗi ấy chứ?” Tôi đáp, mắt hướng về phía phòng khách.

Một giọt nước mắt rơi xuống từ mắt trái tôi, tôi không kìm được.

“Không đâu, lũ trẻ ngoan mà. Chỉ là Claire khiến em có tâm trạng không vui. Em mệt vì nó cứ thích chỉ tay lên lớp chúng ta nên sống ra sao, lúc nào nó cũng thích can thiệp. Còn anh thì không bao giờ để tâm đến...”

“... Thứ này để làm gì thế?” Anh vừa hỏi vừa chỉ vào chai sâm panh.

“Em nghĩ mình cần ăn mừng.”

“Chúng mình đã ăn mừng hợp đồng cuốn sách của anh rồi mà. Em khóc đấy à?”

“Em không sao.”

“Nếu là vì Claire bảo không muốn em đi cùng anh sang Mỹ thì anh chẳng quan tâm mấy lời đó đâu. Không có em, Claire vẫn có thể tự xoay xở được trong vài tuần, anh đảm bảo đấy.”

“Anh kể cho Claire về cuốn sách rồi hả? Lúc nào thế?”

“Anh nhỡ mồm khi em ở trên lầu đọc truyện cho hai nhóc ngủ.”

Giờ tôi đã hiểu vì sao nó lại nhìn tôi như thế trước khi chúng tôi ra về. Đó là cái nhìn cảnh cáo. Paul nói tiếp, hoàn toàn vô tư lự trước những gì đã làm.

“Mà sao ta lại không được kể cho người khác nhỉ? Nhưng em nói cũng đúng, ta cần ăn mừng.” Anh lấy chai vang trên bàn, khui nắp chai.

“Cụ thể anh đã nói gì với nó?” Tôi hỏi, và nghe giọng mình run run.

“Thôi nào, mình thôi nói về em gái em, gã chồng dở hơi cùng hai đứa nhóc khủng khiếp ấy được không?”

“Anh đã nói gì với nó, hả Paul? Chuyện này quan trọng đấy.”

“Sao em cứ làm nhặng xị lên thế nhỉ? Claire cũng làm quá lên!”

“Bởi vì nó thất vọng trước việc em sắp đi xa, em biết nó sẽ như thế. Em đã bảo anh là khoan kể rồi còn gì.”

“Không phải chuyện đó, là mấy cuốn nhật ký ngớ ngẩn của em gái em kìa. Claire hỏi anh sao lại mua tặng em cuốn sổ nhật ký, anh kể anh đã tìm được những cuốn nhật ký của cô ấy trên gác xép. Thế là thần kinh cô ấy từ trạng thái bình thường sang có vấn đề trong vòng chưa đầy vài giây.”

Mọi thứ trong đầu tôi trở nên váng động.

“Em đã bảo anh đừng kể với Claire chuyện nhật ký, em cũng đã bảo anh đừng có đọc chúng.”

“Anh không đọc, không thực sự đọc. Chỉ có một dòng nói hai em là những hạt đậu trong cùng vỏ quả. Anh đọc lại cho em ấy nghe, cứ nghĩ cho vui thôi, nhưng có vẻ em ấy không nghĩ thế.”

Hai hạt đậu trong cùng vỏ quả.

“Nó sẽ giết anh mất.”

Anh bật cười. Anh không hiểu cho là tôi không hề đùa. Nó sẽ không để cho bất kỳ ai tách tôi khỏi nó, không bao giờ. Nó đã làm những việc tệ hại với mọi người suốt bao nhiêu năm qua - từ bạn bè, đồng nghiệp, người yêu, theo đánh giá của nó, không có ai đủ tốt với tôi cả. Nó nghĩ phải bảo vệ tôi trước từng người trong số họ. Tôi cứ nghĩ khi cặp sinh đôi chào đời, nó đã có gia đình riêng, mọi thứ có thể sẽ thay đổi, nhưng không phải, nó thậm chí còn kè sát tôi hơn bao giờ hết. Tôi nghĩ nó còn có phần hài lòng khi tôi không thể mang thai, vì lo rằng tình cảm của tôi dành cho đứa trẻ sẽ lấn át tình cảm dành cho nó. Đối với Paul, nhà văn nổi tiếng, thì khác. Nó cho rằng anh xứng với tôi, nó vui mừng khi anh sẵn sàng sống cách nhà nó chưa tới một dặm. Giống như một kỳ thi vậy - anh đã thi đỗ vì không cố tách tôi khỏi nó. Nhưng giờ thì anh trượt mất rồi.

Tôi thấy mệt mỏi. Tôi biết nó có thể làm những gì. Tôi bước ra khỏi căn phòng, tìm điện thoại rồi bấm số của Claire.

Không ai đáp.

Tôi thử lại, nhưng vẫn vào hộp thư thoại.

“Anh ấy chưa đọc đâu. Đừng làm thế, em không phải làm thế,” tôi nói khẽ khàng hết mức.

“Cả hai đều điên mất rồi phải không?” Paul nói, anh đứng sau lưng tôi ở hành lang. “Chúng ta đang nói về những cuốn nhật ký trẻ con. Đáng lẽ anh nên đọc chúng rồi mới phải,” anh nói.

“Nếu nó gọi cho anh hoặc tới đây, anh cứ bảo là em đốt hết rồi. Đừng mở cửa, cũng đừng để nó vào nhà. Chìa khóa xe anh đâu?”

“Em đang nói gì thế?”

Tôi chạy lại chỗ tủ ly, mở các ngăn kéo chất đủ thứ.

“Có chuyện gì chăng nữa thì anh cũng không được tin tưởng nó, anh có hiểu không?” Tôi tìm được chùm chìa khóa dự phòng, với lấy túi xách, thậm chí còn chẳng buồn kiểm tra mọi thứ bên trong rồi chạy ra cửa.

“Amber, đợi đã...” Anh lên tiếng chậm quá rồi, tôi đã chạy ra lối dẫn vào nhà, cố gắng phân định những nút bấm trên chìa khóa xe giữa bóng tối với nước mưa. Tôi không mặc áo khoác, người đã ướt như chuột lột. Paul chạy theo tôi ra ngoài, chân vẫn xỏ đôi dép mới dịp Giáng sinh. Anh kề điện thoại bên tai.

“Anh đây... Chị gái em thực sự thất vọng. Anh nghĩ chắc có liên quan đến em. Em có thể gọi anh để chúng ta cùng giải quyết...” Tôi xoay người lại, đánh rớt chiếc điện thoại khỏi tay anh. Nó rơi xuống đường lái xe.

Anh nhìn chằm chằm chiếc điện thoại, miệng há hốc, rồi ngước lên nhìn tôi. “Cái quái gì thế?”

“Anh hãy tránh xa Claire ra!”

“Em có nghe mình nói gì không đấy? Em đang hành xử như một mụ điên vậy! Em không được lái xe. Em sẽ chạy quá...”

“Em không sao!”

Đèn bật sáng phía nhà hàng xóm, tôi thấy người láng giềng bước ra. Tôi còn không để ý chúng tôi đang hét vào mặt nhau. Tôi xoay người bước vào xe, rồi làm rớt chìa khóa. Đôi tay tôi run rẩy trong khi cúi xuống tìm khóa, lần mò trong bóng tối. Khi những ngón tay tôi tìm được khóa rồi, Paul cố ngăn tôi ngồi vào ghế lái. Tôi đẩy anh ra, chui vào trong, đóng sập cửa lại, làm kẹt tay anh ở cánh cửa. Anh thét lên đau đớn, giật mạnh tay lại, tôi lại đóng mạnh cửa. Tôi xoay chìa khóa khởi động, lái xe đi.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »