Chẳng phải tôi làm việc này vì tối nay Paul lại không về nhà. Cũng chẳng phải vì chiếc túi đựng đồ ren đen biến mất, có thể có một lời giải thích hoàn toàn hợp lý cho việc đó. Tôi làm vì tôi muốn thế và điều đó rất đỗi bình thường. Rất nhiều người trở thành bạn với người yêu cũ, điều đó không cần phải mang ý nghĩa gì cả, tôi chẳng làm gì sai cả. Tôi khuyến khích những từ ngữ lặp đi lặp lại trong đầu cho đến khi tôi có thể tin chúng. Mỗi bước tiến về phía trước gợi cảm giác như tôi đang đi sai hướng, nhưng tôi vẫn tiếp tục đi, bất kể con đường tôi đã chọn ra sao chăng nữa.
Bờ nam sôi động với những con người luôn mang vẻ tươi cười trên gương mặt. Dòng Thames chập chờn dưới ánh trăng; những tòa nhà hiện ra sừng sững ở phía xa, uốn lượn theo bờ sông. Tôi yêu thành phố này vào ban đêm, bạn không thể nhìn thấy bụi bặm hay nỗi buồn đau trong bóng tối.
Tôi lập tức nhận ra Edward ở quán bar, những đường nét của anh vẫn quen thuộc một cách kỳ lạ ngay cả sau ngần ấy năm. Anh quay lưng về phía tôi nhưng tôi có thể thấy anh đã cầm sẵn một ly gì đó trên tay. Vẫn chưa muộn lắm. Tôi có thể quay người bước ra khỏi cửa, quên đi toàn bộ chuyện chưa từng xảy ra.
Chỉ là uống với nhau một ly thôi mà.
Đôi chân đi giày cao gót của tôi như mắc kẹt trên sàn cho tới khi cơn buồn nôn dâng lên khắp cơ thể, thúc chân tôi chạy đi. Tôi nhìn thấy đèn neon báo hiệu khu vực nhà vệ sinh, lần tìm đường giữa những vị khách đi uống rượu sớm, lo sợ rằng sẽ không kịp mất. Nhưng cảm giác đó lắng xuống ngay khi tôi bước vào bên trong buồng vệ sinh, có lẽ do căng thẳng quá mà thôi. Tôi rửa tay. Tôi không biết vì sao, tay tôi đâu có bẩn. Tôi rút khăn giấy hấp tấp lau khô tay, bỗng nhiên chú mục vào chiếc nhẫn cưới trên bàn tay trái. Tôi hít thật sâu, thở ra rồi nhìn chằm chằm hình ảnh của mình trong gương, biết ơn vì không có ai khác ở đây trông thấy phiên bản này của tôi. Đôi mắt nhìn ngược lại tôi trông mỏi mệt và xa xăm, nhưng hơn hết cả là sự thỏa mãn. Chiếc đầm đen mới ôm sát người trông rất đẹp, tôn lên cơ thể chẳng mấy khi chăm chút, và đôi giày cao gót, dù không thoải mái, nhưng lại mang đến cho tôi sự tự tin. Tôi đã sửa lại mái tóc xù màu nâu, đồng thời trang điểm và sơn móng tay. Tôi không biết tại sao điều đó lại quan trọng đến vậy, nhưng tôi muốn Edward thấy tôi vẫn xinh đẹp.
Tôi cố gắng trấn an hình ảnh trong gương của mình bằng một nụ cười, nhưng cô ấy đáp lại một cách nửa vời. Tôi điều chỉnh nét mặt sao cho ra vẻ bình thản. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy tôi chợt vỡ tan khi cánh cửa bật mở. Tiếng ồn ào của quán bar tràn ngập không gian và hút hết không khí ra khỏi căn phòng nhỏ bé. Tôi cố gắng định thân giữa cơ man tiếng ồn và bám chặt lấy bồn rửa, những đốt ngón tay trắng toát lần theo lối ra. Hai người phụ nữ, ăn mặc hơi nhếch nhác, vụng trộm bên trong cười nhạo điều gì đó mà tôi không biết. Trông họ trẻ hơn tôi, dù tôi ngờ rằng tôi và họ sàn sàn tuổi nhau. Váy họ mặc trông cũn cỡn, đôi môi đỏ mọng, mũ giấy họ đội gợi nhắc tôi bây giờ đang là Giáng sinh. Giáng sinh - xem ra chẳng còn mang ý nghĩa gì nữa cả. Tiếng chuyện trò rôm rả của cặp phụ nữ chỉ đủ lớn để át đi những giọng nói thì thầm trong đầu bảo tôi hãy bỏ đi, vì vậy tôi hít một hơi thật sâu và bước tới quầy bar.
Tôi đứng ngay bên cạnh anh, hít mùi hương thoảng ra từ anh, thứ mùi quá đỗi thân thuộc và cấm kỵ. Dường như anh chẳng hề chú ý đến tôi.
“Cho tôi một ly Malbec nhé,” tôi nói với nhân viên quầy bar. Trong tầm nhìn ngoại vi của tôi, tôi thấy Edward quay đầu lại, mắt anh nhìn tôi từ trên xuống dưới, như cách chúng vẫn luôn làm.
“Chào anh, Edward,” tôi nói, quay sang phía anh. Tôi cố hết sức giữ giọng nói và vẻ mặt bình thường. Anh mỉm cười đáp lại. Thời gian đã làm tôi thay đổi, nhưng rõ ràng nó đã chừa anh ấy ra. Hơn một thập kỷ cuộc đời dường như chỉ càng nâng anh lên. Tôi không thể không chú ý đến làn da rám nắng, hàm răng trắng bóng và đôi mắt nâu tinh nghịch như đang ánh lên vui mừng khi anh nhìn tôi.
“Tôi trả ly đó, cùng với một panh bia Amber Ale, tôi thích cái tên này.” Anh lấy một tờ 20 bảng quăn góc từ chiếc ví da của mình và đặt trên quầy bar. Chiếc áo sơ mi cotton trắng trông hơi nhỏ so với khổ người anh vì nó phải căng ra che giấu các múi cơ bên trong. Hồi chúng tôi còn là sinh viên, anh vẫn đều đặn tới phòng tập gym, rõ ràng bây giờ anh vẫn tập luyện. “Vậy là em đã đến.”
“Vâng,” tôi đáp. Ánh mắt anh gợi cảm giác căng thẳng, tôi cố gắng không nhìn đi chỗ khác.
“Gặp em, anh vui quá!” Cái cách ánh mắt anh khóa chặt ánh mắt tôi khiến tôi hơi thu người lại. Rượu được mang tới, tôi đang thèm cồn.
“Ừm, tối nay em có vài giờ rảnh rỗi, em nghĩ gặp gỡ nhau cũng là ý hay,” tôi nói.
“Vài giờ hả? Anh được hưởng trọn ngần đó chứ?” Anh vừa nói vừa đẩy ly cho tôi.
“Không, em chỉ có mười phút với anh thôi, sau đó em có cuộc hẹn với một người đặc biệt khác.”
Anh mỉm cười, có phần hơi muộn.
“Một cuộc hẹn khác nữa?” Anh hỏi.
Tôi đỏ mặt.
“Anh hiểu. Vậy thì anh phải tranh thủ phần thời gian được ở bên em mới được. Cạn ly nào.” Anh ấy cụng ly với tôi, vẫn tiếp tục nhìn tôi chăm chú trong khi chúng tôi cùng uống. Ban đầu tôi lảng đi, nuốt nhiều rượu hơn mức bình thường.
Mọi thứ giữa hai chúng tôi nhanh chóng trở nên dễ chịu. Chất cồn “bôi trơn” cuộc chuyện trò, cả hai đều thoải mái bộc lộ. Lại được ở cạnh anh, tôi thấy thư thả, tự nhiên, bất chấp nhiều năm lạc nhau. Ba ngày trước Giáng sinh, quán bar đông đúc một cách ngột ngạt, thế nhưng tôi hầu như chẳng để tâm. Những người xa lạ cứ thường xuyên nêm vào, xua đi khía cạnh sắc nhọn xù xì của cái con người mà mình từng sắm vai. Tôi đáp lại những nụ cười, những lời khen ngợi và những cú chạm khẽ của Edward vì ý thức được rằng chỉ cần một giọt nước mắt be bé cũng có thể xé toạc kết cấu cuộc sống hiện tại của tôi. Sau hai ly, tôi đã cảm thấy hơi biêng biêng. Hôm nay tôi hầu như chẳng bỏ bụng thứ gì.
“Anh không biết em sao, chứ anh thì đang đói ngấu,” anh nói như thể đọc được ý nghĩ của tôi. “Em còn thời gian giải quyết bao tử nhanh gọn không?” Tôi cân nhắc lời đề nghị. Tôi đang đói, tôi cũng đang vui. Tôi chẳng làm gì sai cả. Trong khi suy tính chớp nhoáng, tôi không thể tìm ra được lý do nào để từ chối.
“Ăn chỗ nào đó gần đây nhé?” Tôi hỏi.
“Thế thì hay quá,” anh nói rồi đứng dậy giúp tôi mặc áo khoác. Sau khi lần tìm đường len qua đám đông, anh mở sẵn cửa cho tôi. “Em ra trước đi.” Tôi đã quên mất cảm giác đi cùng một quý ông lịch thiệp; dường như đi cùng ai đó trong quá khứ, quá khứ của tôi.
Trời rất lạnh, nhưng Edward nói anh biết một nơi cách đây không xa. Tôi chưa từng tập đi giày cao gót trên những con đường rải sỏi. Lần thứ hai tôi vấp ngã, anh nắm lấy tay tôi và tôi để anh làm vậy, ý thức được rằng chúng tôi trông như một cặp tình nhân và tôi chẳng bận tâm. Chúng tôi dừng lại ở một nơi trông giống như một ngôi nhà phố ở khu dân cư, tôi bối rối khi anh thả tay tôi ra và gõ vào cánh cửa màu đen đáng sợ.
“Anh làm gì thế?” Tôi hỏi. Cảm giác mình như một cô nữ sinh.
“Anh tìm chỗ ăn, trừ khi em không còn đói nữa?”
Trước khi tôi có cơ hội trả lời, cánh cửa lớn bóng loáng mở ra, một người đàn ông trung tuổi mặc bộ vest đen xuất hiện nơi bậc cửa. Ông cao lêu nghêu, giống như có ai đó kéo giãn người ông ta ra, lại mang vẻ mặt như đưa đám. “Chỗ anh còn bàn cho hai người không?” Edward hỏi.
Trước vẻ ngạc nhiên của tôi, ông ta gật đầu. “Dĩ nhiên rồi, thưa anh. Mời theo lối này.”
Tôi cảm thấy mình như Alice ở xứ thần tiên khi theo bước người đàn ông mặc vest đi dọc dãy hành lang dài có sàn lát đá cẩm thạch. Tôi ngoái đầu qua vai để đảm bảo Edward vẫn đang theo sau. Trông anh rất hài lòng, tôi nhận ra có lẽ việc này thuộc kế hoạch tối nay của anh. Tôi cũng chẳng phiền, vì dường như anh chẳng ép tôi tới đây. Chúng tôi rẽ qua một cánh cửa nhỏ bên phải, tiến vào một căn phòng lớn thắp nến, nơi chúng tôi được dẫn tới chiếc bàn trống duy nhất còn lại. Bốn cặp đôi khác đã ngồi vào bàn; họ chẳng buồn ngước lên.
“Tôi sẽ mang thực đơn vào ngay,” người đàn ông mặc vest nói trước khi mang áo khoác của tôi đi qua cánh cửa có che rèm.
“Chà, màn này ấn tượng quá,” là những gì tôi cố thốt ra.
“Cảm ơn em, anh thích chỗ này. Quán chỉ dành cho hội viên thôi.”
Đôi bàn tay rám nắng của anh cầm lấy chiếc khăn ăn màu trắng trên bàn phía trước mặt, cẩn thận gấp lại như thể đang gấp tấm vải liệm Chúa Jesus ở Turin trước khi đặt nó vào lòng mình. Tôi cũng làm tương tự với chiếc khăn ăn của mình, rồi tự hỏi gã kia đi lấy menu rượu sao lâu thế. Tôi lo rằng nếu thiếu đi rượu, hẳn chúng tôi đã cạn kiệt mọi chủ đề trò chuyện thú vị.
“Công việc mới của anh thế nào?” Tôi hỏi.
“À. Rất tuyệt. Anh cứ tưởng là công việc tạm thời thôi, hóa ra họ lại đề nghị anh giữ chức vụ lâu dài, anh quyết định sẽ ở lại lâu hơn.”
“Chúc mừng anh, mà bệnh viện nào thế?”
“Viện Vua Alfred’s.”
“Gần chỗ em đấy.” Tôi nói. Anh mỉm cười.
“Thế còn bạn gái anh thì sao? Cô ấy cũng làm việc ở London chứ?”
“Ừ, nhưng ở trung tâm thành phố. Với những ca trực của anh và lịch làm việc của cô ấy, anh sẽ không được gặp cô ấy thường xuyên như anh muốn được. Ở đây không có thực đơn, anh e là em sẽ phải ăn những món được dọn ra, nhưng đồ ăn lúc nào cũng ngon phết.”
“Thế nếu em không thích các món được phục vụ thì sao?”
“Anh dám chắc là em sẽ thích.”
Tôi lắng nghe anh huyên thuyên về công việc. Anh vẫn luôn muốn trở thành bác sĩ và giờ đã là bác sĩ. Tôi nghĩ đây là một trong số những điều khiến tôi say nắng khi chúng tôi lần đầu gặp gỡ. Anh muốn giúp đỡ mọi người, muốn cứu sống họ. Anh không nói về chuyện này nhiều, anh vốn khiêm nhường, anh chuyển hướng đề tài sang tôi. So với anh, những câu chuyện của tôi vô vị, nhạt nhẽo. Việc tôi làm không cứu sống ai cả. Tôi làm những việc cần làm để giúp chính bản thân mình.
Món ăn đúng là ngon tuyệt trần đời, nhưng khi ly rượu được rót đầy, tôi không thể kìm nén cơn phấn khích trong buổi tối hoàn hảo này.
“Bạn gái anh có biết tối nay anh hẹn với người cũ không?” Tôi hỏi.
“Hẳn rồi! Thế chồng em thì sao?”
Tôi không nói gì, còn anh cười. Tôi không thích thế này.
“Cũng đã lâu lắm rồi, cả hai chúng ta đều đã bước tiếp và trưởng thành nhiều so với dạo ấy,” anh nói thêm. Tôi cảm thấy mình thật ngốc nghếch và già cỗi, lệch nhịp với cuộc sống đương lăn trôi.
Anh từ chối món tráng miệng, tôi cũng vậy. Khi anh nói, tôi không thể không nhớ lại lúc chúng tôi còn bên nhau. Khi đó, cũng hơn mười năm trước, anh đã cố gắng không buông tay tôi. Có thể trông anh vẫn giống hệt như cũ, nhưng tôi thì không. Dù có chưng diện quần áo mới và lớp trang điểm, tôi đã là phiên bản già hơn, không phải là người anh nhung nhớ.
“Anh sẽ cùng em đi bộ đến Waterloo,” anh nói.
“Thực sự không cần đâu, em hoàn toàn có thể tự mình tới đó.”
“Anh biết chắc em làm được, nhưng anh là người mới ở đây, em nhớ chứ? Nhỡ may anh bị lạc, nên anh vẫn thích có bạn đồng hành.”
Anh chìa tay ra cho tôi khi chúng tôi rời nhà hàng, tôi thấy đáp lại cũng chẳng hại gì. Tôi cảm nhận được hơi ấm của anh qua lớp vải áo khoác, để ý cách mấy phụ nữ khác cứ nhìn anh không rời khi chúng tôi cùng tới ga tàu. Chúng tôi bước dọc phòng đợi lớn, tôi nhìn lướt khu vực chờ khởi hành, thấy những đôi mắt mệt mỏi, lo lắng nhỡ chuyến tàu cuối về nhà.
“Em chờ ở sân ga số 13. Cảm ơn anh nhiều vì buổi tối thú vị này.” Tôi hôn lên má anh.
“Lúc nào đó, chúng ta phải hẹn lại thế này nhé.”
“Em rất sẵn lòng,” tôi đáp, dù không hoàn toàn chắc chắn mình có thực sự muốn.
Anh nắm lấy tay tôi, tôi lập tức cảm thấy không thoải mái.
“Em phải đi đây,” tôi nói, cố rút tay ra khỏi cái nắm tay của anh.
“Không đâu. Mình đi uống ly cuối nữa thôi. Em có thể đón chuyến tàu tiếp theo...”
“Em thực sự không đi được, em nghĩ có lẽ đây là lần cuối.”
“Vậy thì ở lại cùng anh đi. Chúng ta có thể chọn một phòng ở khách sạn tốt nhất London.” Cái nắm tay của anh siết chặt hơn, tôi nhìn ánh nhìn trong đôi mắt mà tôi đã xóa bỏ khỏi ký ức. Tôi rút tay đi.
“Edward, em đã có gia đình rồi.”
“Em không hạnh phúc. Tối nay, em sẽ không đến nếu em hạnh phúc.”
“Điều này không đúng.”
“Không ư? Anh hiểu rõ em mà.”
“Phiên bản anh hiểu về em đã cách đây vài năm rồi.”
“Anh không nghĩ thế. Trước đây, cả hai chúng ta đều đã từng nông nổi, nhưng từ đó chúng ta có thể tiến tới. Lúc ấy, anh không biết mình đã có những gì, nhưng bây giờ anh đã biết và anh muốn trở lại. Anh nghĩ em cũng thế. Đó là lý do em đến.”
“Em thực sự xin lỗi nếu đã khiến anh nghĩ sai lạc. Em phải đi đây.”
Tôi bước đi. Tôi không cần ngoái lại cũng biết anh vẫn đang đứng đó hoặc tôi đã phạm phải một sai lầm lớn.