Tôi còn không nhìn vào mắt gã tài xế taxi khi chúng tôi dừng lại bên ngoài nhà của tôi. Tôi thấy hắn liên tục nhìn tôi qua gương chiếu hậu khi hắn đưa tôi ra khỏi dãy nhà, không thể phân biệt được ánh nhìn ghê tởm hay lo lắng trong mắt hắn. Có lẽ là cả hai. Tôi trả tiền mặt và không đợi lấy tiền thối lại, lầm bầm cảm ơn trước khi bước ra ngoài và đóng cửa xe lại. Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy khi chiếc taxi lái đi là xe của Paul đang đậu bên ngoài. Anh không nói với tôi rằng anh sẽ trở lại tối nay. Hầu như anh không thông báo gì cả.
Tôi lục tìm kẹo bạc hà trong túi xách của mình và xịt nước hoa lên người. Tôi tìm chiếc gương nhỏ và xem xét các bộ phận khác nhau trên khuôn mặt dưới ánh sáng rực rỡ từ đèn đường bên ngoài ngôi nhà. Đây là lần đầu tiên tôi phải soi chính mình kể từ khi tôi thức dậy trên giường của người khác. Phần lớn lớp trang điểm đã trôi đi, mascara đã chảy xuống mặt. Không có gì ngạc nhiên khi gã tài xế taxi cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi liếm ngón tay và chà xát vùng da bên dưới mắt trước khi kiểm tra bộ dạng của mình trong gương một lần nữa. Trông tôi vẫn giống như cũ, mặc dù thực tế không phải như vậy.
Tôi bước từ vỉa hè vào khu nhà của chúng tôi, băng qua một biên giới vô hình và đóng cổng lại, củng cố quyết định phải tiến hành một cách thận trọng. Trời giá buốt đến mức thanh gỗ đông lạnh cần phải dùng sức mới đóng lại được và châm chích khó chịu mấy đầu ngón tay tôi. Tôi buộc mình phải đi về phía ngôi nhà, bỏ lại ngoài đường toàn bộ sự thật mà chúng tôi chưa chia sẻ. Tôi nhìn một vòng mặt tiền ngôi nhà của chúng tôi khi lê bước trên con đường rải sỏi. Chốn này gieo cảm giác uể oải, không được chăm sóc, vẻ như cần được quan tâm. Lớp sơn trắng có chỗ bong ra, chỗ tróc như lớp da cháy nắng. Vạn vật trong khu vườn trông như đã chết hoặc đang chết. Một thân cây hoa tử đằng dày lên và phân chia thành một mạng lưới các đường gân màu nâu khô khốc ở khắp mặt trước ngôi nhà, như thể nó sẽ không bao giờ nở hoa nữa. Tôi nhủ có lẽ bản thân không làm gì sai, nhưng cảm giác tội lỗi về những gì tôi không thể hoặc sẽ không nhớ đã làm chân bước đi dè dặt. Madeline đã bị xử lý nhưng giờ đây tôi sợ rằng mình đang phải đối mặt với điều gì đó tồi tệ hơn nhiều.
Tôi lần tìm chìa khóa trong túi xách nhưng không thấy nên đành bấm chuông cửa. Tôi đợi một lúc, cái lạnh khiến tôi mất kiên nhẫn, tay bấm chuông lần nữa. Paul mở cửa. Anh không nói gì, cả hai chúng tôi cứ đứng đó như thể tôi đang chờ được mời vào chính ngôi nhà của mình. Lạnh quá nên tôi bước vào bên trong, lao qua người anh dù không cố ý.
“Em về muộn quá,” anh vừa nói vừa đóng cửa lại.
“À, tiệc Giáng sinh ấy mà. Mẹ anh sao rồi?” Tôi hỏi.
“Mẹ hả? Ừm, mẹ khỏe. Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện.”
Anh ấy đã biết.
“Được thôi. Thì nói chuyện,” tôi ép mình ngước lên đối diện anh.
“Có chuyện này anh cần nói với em. Có lẽ tốt hơn hết chúng ta nên ngồi xuống.”
Anh không biết nhưng chuyện này không quan trọng. Đã quá muộn với mình.
“Em đi lấy đồ uống trước đã, anh muốn một ly không?” Tôi hỏi.
Anh lắc đầu, tôi bước vào bếp. Tôi lấy ra chai vang đỏ, không quan tâm loại nào. Tôi do dự khi với lấy một chiếc ly, sau đó tôi vượt qua sự e ngại của mình, một ly rượu cũng chẳng thể gây hại gì. Dù sao tất cả cũng chẳng là gì. Anh muốn nói với tôi rằng mọi chuyện đã kết thúc, tất cả những gì tôi cần làm là lắng nghe. Tôi đã làm hay chưa làm gì thậm chí không quan trọng, anh ấy đã quyết định cho cả hai chúng tôi rồi.
Tôi tìm cái mở nút chai và giữ chặt nó, cố gắng giữ vững tay khi bắt đầu vặn xuống nút chai, phá hủy nó từ bên trong. Khi cổ tay tôi xoay, sự trớ trêu quấn lấy cánh tay, trườn qua vai lên đến cổ họng, siết cổ tôi đến nỗi lời nói không thể thoát ra và không khí không thể lọt vào. Tên cô em cứ thế gào thét mãi trong đầu tôi. Tôi cần Claire. Ngay lúc này đây tôi rất cần nó, đồng thời tôi cũng ghét nó. Tôi đã nghĩ hôm nay thắng lợi vẻ vang, nhưng bây giờ có vẻ như tôi đã chọn sai trò chơi. Âm thanh của chiếc nút được kéo ra khỏi chai không mang lại cảm giác hài lòng như thường khi. Tôi giữ chiếc nút trên mấy đầu ngón tay trong giây lát, trông nó vẫn ngon lành cành đào, nào đâu biết nó đã bị hư hỏng đến vậy ở bên trong.
Paul đang ngồi trên chiếc sô pha vốn vẫn thường dành cho khách. Tôi ngừng lại một chốc, rồi ngồi vào chiếc ghế đối diện với anh vốn thuộc về tôi. Tôi cảm thấy mình thật bẩn bựa, rẻ rúng nhưng dường như anh chẳng để tâm.
“Anh không biết nên bắt đầu từ đâu,” anh nói. Trông anh khá căng thẳng, như một đứa trẻ trả bài. Tôi đã từng coi đây là điểm đáng yêu ở anh, giờ tôi chỉ mong sao anh trưởng thành hơn, tiếp tục câu chuyện và lật bài ngửa. Tôi không nói gì, tôi sẽ không mang đến cho anh cảm giác dễ chịu, bất kể tôi vừa trở về từ nơi nào hay bất kể chuyện tôi vừa dự phần.
“Anh đã nói dối em,” Paul nói. Anh vẫn không nhìn tôi mà cứ chăm chú vào điểm nào đó trên sàn nhà.
“Về chuyện gì?”
“Hôm qua anh không ở nhà mẹ. Trước đó thì có, đúng là mẹ bị ngã, nhưng sáng hôm qua lúc anh đi thì lại không đến nhà mẹ.”
Tôi nhấp một ngụm rượu. Tôi nhận ra mình đã nhìn sai hướng trước khi băng qua con đường đông đúc. Sự kiên nhẫn của tôi đã cạn, tôi muốn vở kịch này chấm dứt.
“Cô ta là ai?”
Bấy giờ anh ngước nhìn tôi.
“Ai cơ?” Anh hỏi.
“Bất cứ cô ả nào mà anh đang dây dáng đến ấy.” Đôi tay tôi vẫn hơi run run, tôi bèn đặt ly xuống bàn.
Paul lắc đầu, cười với tôi. “Anh không ngoại tình. Trời ạ. Anh đi gặp người đại diện.”
Một lúc sau, tôi mới tiêu hóa thông tin ngoài mong đợi ấy.
“Người đại diện của anh?”
“Phải. Anh không muốn kể với em cho đến khi đã nắm chắc mười mươi. Anh không muốn làm em khấp khởi hy vọng để rồi lại thất vọng.”
“Anh đang nói về chuyện gì thế?”
“Anh viết một cuốn sách khác. Vốn dĩ anh không nghĩ sẽ hay ho, khó mà tìm thấy hào quang lần nữa, nhưng thật may là họ đã bán được, họ đã bán cuốn sách ở khắp mọi nơi. Lúc đầu khi đang ở Norfolk, anh biết được rằng sẽ có một cuộc đấu giá, trong đầu anh lúc ấy chỉ nghĩ đến mẹ nên anh cũng không thực sự tin tưởng lắm. Nhưng đó là sự thật và họ đang nói về doanh số rất khả quan. Họ yêu cuốn đó, Amber ạ, cũng có một cuộc chiến bản quyền ở Hoa Kỳ và mọi thứ trở nên điên rồ, cho đến giờ cuốn sách đã có mặt ở mười ba nước rồi. Và điều tuyệt vời nhất là người ta còn đề cập về một thỏa thuận làm phim. Tất cả vẫn chưa đi đến ký kết, nhưng có vẻ khá lạc quan.” Anh đang cười, nụ cười thỏa thuê và tôi nhận ra rằng tôi không thể nhớ lần cuối cùng anh ấy trông hạnh phúc như thế này là khi nào. Tôi cũng đang cười, tiếng cười có vẻ lây lan và tôi không thể làm gì khác được. Nhưng rồi tôi nhớ ra một điều lưu cữu trong tâm trí.
“Có bộ đồ lót trong tủ quần áo của anh. Giờ thì không thấy nữa.”
“Gì cơ?”
“Anh đã mua đồ lót ren cho ai đó. Em đã tìm thấy. Không phải cỡ của em.”
Trong thoáng chốc, tôi không biết anh đang giận dữ hay ngạc nhiên trước những lời tôi vừa thốt ra.
“Anh mua đồ lót cho em. Đúng là bị nhầm cỡ. Nên anh phải mang đi đổi. Giờ nếu em đi lên lầu, em sẽ tìm được đúng chiếc túi đựng đồ anh nghĩ là nên lấy từ đầu, nó được giấu đúng chỗ cũ. Hoặc ít ra nó sẽ được giữ bí mật đến dịp Giáng sinh. Em không thực sự nghĩ anh ngoại tình đấy chứ?”
Tôi bắt đầu khóc. Tôi không kìm được.
“Em yêu, anh xin lỗi,” anh nói, rồi anh ôm tôi, tôi để anh siết riết. “Anh biết có dạo mọi việc không tốt đẹp lắm, nhưng anh yêu em. Chỉ mình em thôi. Anh đã chìm đắm trong cuốn sách suốt mấy tháng rồi, anh rất xin lỗi nếu anh tỏ ra xa cách. Chúng ta đã cùng trải qua nhiều chuyện, tất nhiên anh cũng sốt sắng chuyện con cái, nhưng em là người duy nhất anh muốn sống tới ngày tận thế, điều này sẽ không bao giờ thay đổi. Cưng hiểu chứ?”
Ngay lúc này tôi có thể báo với anh rằng có lẽ tôi đã mang thai. Tôi gần như rũ bỏ ý nghĩ ấy khỏi tâm trí ngay khi vừa nghĩ tới nó. Tôi chưa dùng que thử, tôi không thể kể cho anh nghe khi chưa chắc chắn. Phải thật chắc chắn! Không thể để anh ôm hy vọng được. Nếu không tôi sẽ trở thành con ngốc.
Anh hôn tôi. Hôn đúng nghĩa, như thể đã lâu lắm rồi anh chưa được hôn. Tôi không muốn nó chấm dứt, nhưng khi nụ hôn ngừng lại, tôi mở mắt ra, anh vẫn đang mỉm cười nhìn tôi. Tôi cười đáp lại. Hạnh phúc mà tôi đang cảm nhận thực sự như thể cầm nắm được.
“Chỉ có một chỗ mắc míu,” anh nói.
Những nụ cười nhân đôi phải nhạt nhanh chóng. “Là gì thế?”
“Anh phải sang Mỹ một thời gian. Một phần hợp đồng bao gồm thực hiện một số hoạt động quảng bá và nếu chuyển thể thành phim thì có thể anh cần phải dành ra một ít thời gian ở LA. Anh biết đáng lẽ chúng ta phải bàn bạc chuyện này trước, nhưng... anh đã... đồng ý với họ rồi.”
“Là chuyện này sao? Đấy là chuyện anh lo lắng khi kể với em?”
“Anh không biết chắc mình sẽ đi bao lâu, có thể sẽ mất vài tháng, mà anh biết dạo gần đây mọi việc không được suôn sẻ cho lắm. Anh phải làm việc này. Anh biết em luôn nói rằng em không thể sống xa gia đình quá, anh cũng biết em không thể từ bỏ công việc của mình, nhưng em có thể đi thăm anh và anh sẽ bay về lúc nào thuận tiện. Anh biết chúng ta có thể làm được nếu cả hai ta thực sự muốn.”
Tôi lặng lẽ gật đầu, chờ một lúc để thẩm nhận mọi chuyện.
“Anh biết em sẽ sợ hãi khi anh vắng mặt.” Tôi nhìn anh ấy. “Được rồi, không sợ hãi, chỉ lo lắng, giống như khi em nghĩ có ai đó ở sau vườn vào một giấc khuya hồi tuần trước. Anh cũng đang suy nghĩ về chuyện này và anh muốn em cảm thấy an toàn khi anh đi vắng. Anh đã xem xét loại camera an ninh nhỏ cho em, tự động phát hiện được các chuyển động, không cần dây, không gây ồn ào. Anh sẽ đặt hàng và lắp đặt ở sau nhà. Em có thể kết nối trực tiếp với điện thoại của mình nếu muốn và em sẽ quan sát khu vực bên ngoài dễ dàng.”
“Hôm nay em nghỉ việc rồi.”
“Cái gì cơ?”
“Em đã nộp đơn. Và em cũng đã báo với Matthew trước khi rời bữa tiệc Giáng sinh.”
“Nhưng vì sao chứ?”
“Em đã trải qua tuần làm việc tồi tệ nhất. Đó là một câu chuyện dài. Đã đến lúc cần rời bỏ. Cho nên nếu anh thực sự muốn em đi cùng, em sẽ đi.”
“Tất nhiên là anh muốn rồi, anh yêu em!” Anh biểu tỏ thực lòng, điều ấy khiến tôi xúc động đến rơi lệ. Chúng tôi san sẻ giây phút đong đầy tình cảm. Một nụ cười bung nở giữa vành môi, tôi nghĩ nó có thể nuốt chửng lấy khuôn mặt của anh. Tôi muốn mỉm cười đáp lại nhưng một suy nghĩ đã xuất lộ và làm hỏng mọi thứ. Tôi nghĩ về nơi tôi vừa tỉnh dậy. Giữa hai chân tôi đau âm ỉ, bộ que thử thai vẫn chưa mở trong túi xách. Tôi nghĩ về Claire. Rất nhiều chuyện riêng mà tôi không thể và sẽ không chia sẻ. Tôi cần đi tắm. Tôi cần phải tống khứ bất cứ chuyện gì đã xảy ra. Anh ấy đã nhận thấy những biến đổi trên gương mặt tôi.
“Có chuyện gì thế? Có gì không ổn sao?”
“Chúng ta không được kể cho ai về chuyện này, chưa đến lúc.”
“Chúng ta phải kể cho một vài người chứ.”
“Hãy khoan đã anh. Kể cả người nhà mình.”
“Vì sao?”
“Anh hứa với em nhé?”
“Được, anh hứa.”