Nhật ký dấu yêu,
Mình đã không chuyện trò gì với bố hay mẹ kể từ khi biết được nhà mình sẽ lại chuyển đi, nhưng mình không chắc là bọn họ thèm để tâm. Sáng nay, mình bảo với bố rằng mình muốn ra công viên, bố đồng ý cho mình đi. Thế rồi khi bố và mẹ đang cãi nhau trên lầu, mình gọi điện cho Taylor. Mẹ bạn ấy bắt bạn ấy nghe điện thoại, bạn ấy không nói gì nhiều, mình bảo bạn ấy tới đó gặp mình nếu được. Công viên nằm ở vị trí chính giữa nhà hai đứa mình. Mình đi lúc 12 giờ 47 phút vì mình biết sẽ mất 13 phút để tới đó, mình đã hẹn Taylor gặp mình lúc 13 giờ. Mình không có đồng hồ, nhưng hẳn là mình đã đi nhanh lắm vì mình phải ngồi trên xích đu đợi một lúc lâu.
Đúng lúc mình định thôi đợi thì thấy chiếc Volvo ở phía ngoài đường. Mẹ Taylor vẫy tay và mỉm cười. Mình vẫy tay chào nhưng không cười vì mình muốn cô ấy biết mình buồn ngần nào. Mình nghĩ thật lạ lùng khi Taylor không đi bộ ra, cũng đâu có xa lắm. Bạn ấy mất bao nhiêu thời gian để xuống xe, rồi cuối cùng khi đã ra khỏi xe, trông bạn ấy chẳng giõng như thường khi. Bạn ấy đã cắt tóc ngắn, nên giờ bọn mình trông không còn giống nhau nữa.
Khu sân chơi này vốn dành cho các em bé, cho nên có những chấn song rào quanh để giữ chân các bé cho an toàn. Taylor bước tới và đứng ở phía bên kia chấn song, nên nhìn qua giống như thể bạn ấy đang thăm mình trong tù. Ban đầu cảm giác quả là lạ lẫm, không dễ chịu và thoải mái như trước kia. Mình bảo với Taylor mình sắp chuyển đi, bạn ấy nói rằng bạn ấy đã biết và nhún vai khá khôi hài. Rồi bạn ấy bảo có nghe bố mẹ kể rằng bố mình bị sa thải vì ăn trộm. Mình bảo bạn ấy chuyện đó không có thật và giải thích rằng bố phải nghỉ để chăm sóc mẹ; mình không dám chắc bạn ấy có tin mình không. Mình nói chúng mình có thể ngồi trên xích đu nói chuyện thay vì đứng nói qua những chấn song thế này, bạn ấy bèn tiến lại.
Mình hỏi bạn ấy chuyện ở trường, bạn ấy bảo mình cũng chẳng bỏ lỡ gì mấy trước khi kết thúc học kỳ. Việc trò chuyện với bạn ấy dường như trở nên khó khăn quá, mình cảm thấy bạn ấy không hiểu đối với mình phải chuyển đi là điều vô cùng tồi tệ, nên mình cố tình khóc. Sau đó, bạn ấy dễ chịu hơn nhiều, giống như Taylor trước đây dù vẻ ngoài đã khác. Mình hỏi khi không có mình ở trường, bạn ấy có ổn không, bạn ấy lắc đầu. Bạn ấy cởi áo khoác và xắn tay áo lên. Có hai vết sẹo tròn đỏ trên cánh tay bạn ấy. Mình hỏi ai đã làm việc đó nhưng bạn ấy không chịu nói. Mình hỏi xem mình có được chạm vào vết sẹo đó không, bạn ấy gật đầu. Mình đã rất cẩn thận, cảm nhận lớp da trơn láng trên cánh tay bạn ấy và rồi khuôn hình hai vết lõm tròn đỏ tạo thành hình số tám. Khi mình nhấc ngón tay lên, bạn ấy kéo ống tay áo xuống rồi mặc áo khoác vào. Mình biết đó là cách bạn ấy nói rằng bạn ấy không muốn nói về chuyện đó nữa.
Bạn ấy đứng dậy và bước đi, mình lo sợ rằng mình đã làm bạn ấy buồn nên bỏ đi nhưng hóa ra không phải. Bạn ấy dừng lại ở vòng quay ngựa gỗ và nằm lên một trong những lồng xe. Trông bạn ấy thật khôi hài nên mình đã bật cười. Sau đó, mình chạy đến và bắt đầu đẩy nhanh nhất có thể, vừa đẩy vừa chạy theo, bạn ấy cũng bắt đầu cười. Khi vòng quay ngựa gỗ không thể quay nhanh hơn nữa, mình bèn nhảy vào và nằm xuống ở lồng xe đối diện với Taylor. Cả hai đứa mình vẫn đang cười, mình đưa tay lên để chạm vào tay bạn ấy qua song sắt. Bọn mình nắm tay nhau, cười và quay cuồng cho đến khi mình thấy choáng váng, nhưng mình không quan tâm. Ước gì bọn mình được như thế mãi mãi.
Một lúc sau, khi bọn mình ngừng quay nhưng vẫn nằm đó, Taylor kể cho mình nghe câu chuyện vui về cô bạn Jo của bạn ấy. Bạn ấy bảo rằng Jo rất cừ khi tới những nơi mới, gặp gỡ những người mới, rằng Jo rất giỏi lắng nghe và giữ bí mật. Mình bắt đầu cảm thấy hơi ghen tị với Jo, mình cứ nghĩ Taylor và mình là bạn thân, bạn ấy thực sự không cần người bạn nào khác. Thực ra mình không thích nhắc đến Jo lắm, cho đến khi Taylor tiết lộ với mình rằng cô bạn ấy không có thực, bạn ấy chỉ là một người bạn tưởng tượng mà thôi. Mình đã cười ngặt nghẽo. Bạn ấy nói khi mình chuyển đi, nếu muốn thì mình có thể muơn tạm Jo, rằng Jo sẽ đồng hành cùng mình mỗi khi mình sợ hãi hay cô đơn và rằng mình vẫn luôn có một người bạn bất kể mình đi đến đâu. Mình bảo với bạn ấy rằng mình không cần người bạn nào khác vì mình đã có bạn ấy, thế nhưng dường như bạn ấy không nghe mình. Bạn ấy bảo đêm nay Jo có thể về nhà cùng mình, xem xem bọn mình có trở thành bạn bè được không. Mình bảo rằng mình không hàm ơn đâu. Lúc ấy, Taylor trở nên lạ thường, bảo rằng Jo đang ngồi trên một chiếc xích đu trống và mình chớ có làm tổn thương cảm xúc bạn ấy. Mình nhìn sang phía những chiếc xích đu. Không có ai ở đó cả. Mình bắt đầu nghĩ rằng Taylor đang nói tầm phào, nhưng đến giờ trở về, mình vẫn nhất trí rằng Jo sẽ về nhà cùng mình, cốt làm cho Taylor vui. Giờ Jo đang ở đây, trong phòng mình, quan sát mình viết nhật ký. Bạn ấy có mái tóc vàng, mặc quần jeans và bọn mình giống nhau như đúc. Bạn ấy cứ thì thào mọi thứ vào tai mình. Mình không biết giờ bọn mình đã trở thành bạn của nhau hay chưa, nhưng bạn ấy có thể ở cùng mình.