Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1525 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ ba, ngày 20 tháng mười hai - buổi chiều

Tôi về nhà sớm, dự định nói chuyện với Paul nhưng anh không có ở nhà. Tôi nghĩ anh đã đi dạo. Anh thường làm thế, bảo rằng việc đó giúp ích cho viết lách lúc từ ngữ bí bách. Dạo gần đây khả năng ngôn từ dường như bị thui chột, tôi nghĩ hẳn thế giới của anh phải câm lặng đáng sợ lắm. Căn nhà cũng vắng lặng, tôi không biết mình nên làm gì nữa. Mở tủ lạnh, tôi đứng nhìn đồ bên trong lâu hơn mức cần thiết, hầu như chẳng có gì bên trong. Tôi lấy một lon đồ uống, ngồi ở bàn bếp, nhìn ra ngoài vườn. Bầu trời xanh trong không một gợn mây, cỏ xanh rì, chỉ có những tán cây trụi lá cùng cảm giác lành lạnh của không khí mới cho thấy rõ hôm nay không phải là một ngày hè. Khung cảnh này hoàn toàn khác với thứ tôi từng nhìn ngắm vào tuần trước. Vào một tối nọ khi Paul đang đi một vòng tìm kiếm, tôi cố thuyết phục rằng có ai đó nấp trong bóng tối đang tính đột nhập. Tôi thề rằng mình đã nghe thấy tiếng bước chân và tiếng cạy cửa sau. Paul nghĩ tôi chỉ tưởng tượng ra. Nhưng tôi gạt đi.

Nắp lon bật ra tiếng xì khi tôi dùng móng bật ra, như thể nó muốn kể cho tôi nghe một điều gì bí mật. Tôi uống một ngụm. Lạnh đến mức răng tôi ê buốt, nhưng tôi thích cảm giác nhồn nhột và nuốt trôi. Tôi lại trông ra ngoài vườn, thấy một chú chim cổ đỏ đậu ở hộp thư bên hàng rào. Tôi nhìn nó, dường như nó cũng nhìn đáp lại. Mọi thứ diễn ra quá chóng vánh. Mớ lông vũ đang tung bay lao thẳng vào tôi với tốc độ và quyết tâm cao độ cho đến khi tấm cửa kính cản đường. Cú va chạm mạnh khiến tôi giật bắn người, vô tình làm đổ thức uống, Cơ thể nhỏ bé của chú chim rơi về phía sau, gần như chuyển động chậm và đáp xuống bãi cỏ. Tôi lao ra cửa hiên nhưng không mở được. Thay vào đó, tôi đứng nhìn chằm chằm vào con chim nhỏ bé đang nằm ngửa, vỗ cánh như sắp bay, mắt nó đã nhắm nghiền. Tôi không nhớ chúng tôi đã bị đóng băng như vậy trong bao lâu. Con vật đang chật vật tìm lại hơi thở trong khi tôi bất giác kìm nhịp thở của mình, nhưng cuối cùng thời gian cũng bắt kịp với những gì đã xảy ra.

Con chim cổ đỏ thôi cử động, đôi cánh choãi ra.

Cái ngực đỏ xẹp dần rồi bất động hẳn.

Hai chiếc chân tí xíu buông xuống đám cỏ ẩm ướt.

Tôi cảm thấy mình phải làm gì đó, nhưng lại không thể mở được cửa ra ngoài; tôi cần vỏ chắn an toàn của lớp cửa kính ngăn giữa chúng tôi lúc này. Tôi khom gối, cúi thấp mặt xuống để nhìn rõ hơn, cứ như thể tôi có thể nhìn thấy sinh mệnh rời khỏi cơ thể chú chim qua chiếc mỏ của nó. Tôi nhớ một người bạn từng kể với tôi rằng chim cổ đỏ chính là người đã quá cố mang bức thông điệp nào đó ghé thăm ta. Tự hỏi thông điệp con chim này mang lại là gì và nhận thấy lông tơ trên cánh tay mình dựng hết cả lên.

Tiếng gõ gõ trên mặt kính khiến tôi giật thót. Tôi ngước lên, thấy gương mặt Claire nơi ô cửa sổ. Em gái tôi không thấy chú chim, dù chỉ cách nó vài bước chân. Tôi đứng thẳng người lên, ra mở cửa; cô em bước ngay vào mà không đợi được mời, cứ như thể nó là chủ nhân nơi này. Nó đã giúp chúng tôi tìm được căn nhà này, thấy rao trên mạng, sắp xếp sớm để gặp gỡ bên môi giới bất động sản. Tôi thấy thích nơi này, căn nhà rất đẹp, nhưng việc lựa chọn và sở hữu thứ gì đó hoàn toàn không giống nhau.

“Chị đang làm gì thế?” Nó vừa hỏi vừa cởi áo khoác. Nó vẫn chải chuốt hoàn hảo như thường lệ, quần áo gọn gàng và sạch sẽ dù có hai con nhỏ, không đầu bù tóc rối. Tôi ghét cái kiểu nó luôn đi vòng ra sau nhà xem tôi có ở nhà không. Bất kỳ ai làm khách đều sẽ bấm chuông ở cửa trước và biết tình hình nếu không ai ra mở cửa, nhưng Claire thì không. Đến giờ nó đã vài lần hỏi xin một chiếc chìa khóa nhà tôi. Tôi luôn bảo sẽ đi cắt chìa nhưng không bao giờ làm.

“Không có gì, chị nghĩ chị nhìn thấy gì đó.”

“Chị về sớm thế.”

“Giáng sinh nên ít việc hơn mọi khi.”

“Anh Paul không có ở nhà à?” Nó vừa hỏi vừa mắc áo khoác lên lưng ghế trong bếp, tự nhiên như ở nhà mình.

“Trông không giống thế à!” Tôi tiếc những lời lẽ mình vừa cân nhắc ngay khi chúng vừa phát ra. Giọng điệu của tôi không được chú ý, luôn luôn là như vậy.

“À, mừng là vì em tóm được chị rồi.” Nó nói. Tôi gật đầu. Đúng là tôi thấy mình bị tóm thật.

“Em muốn uống gì không?”

“Không, em không ở chơi lâu được, tí phải đi đón hai đứa.” Nó nói rồi ngồi vào bàn. Tôi lấy khăn bếp, lau chỗ nước bị đánh đỗ ra trước khi ngồi phía đối diện, ghế của tôi vẫn còn vương hơi ấm từ ban nãy. Tôi không kìm được nhìn qua vai nó thấy chú chim đã chết ngay ngoài cửa sổ.

“Vậy...” Tôi hỏi, không có ý quá đường đột. Những cuộc trao đổi của tôi với Claire không giống như với những người khác. Kiểu như khi bạn bật radio và đài đang phát bài hát mà bạn vẫn ngâm nga trong đầu. Bạn không biết điều gì sẽ đến, nhưng bằng cách nào đó bạn lại biết được. Trò chuyện với Claire cũng sẽ như thế.

“À... em lo cho chị quá. Em nghĩ có lẽ chúng ta nên trò chuyện,” nó nói.

“Chị vẫn ổn.”

“Thật không? Trông chị chẳng ổn chút nào. Chị đã lờ đi mấy cuộc gọi của em.”

“Chị bận quá thôi. Chị phải làm công việc toàn thời gian mà.” Tôi quan sát khuôn mặt em gái trong giây lát, ngừng lại một chốc khi miệng tôi từ chối thốt ra những từ ngữ mà tâm trí tôi nảy ra. Trông nó trẻ hơn tôi nhiều, như thể khuôn mặt của nó đã không có dấu vết thời gian suốt mấy năm qua. “Chỉ là chị mệt, thế thôi.” Tôi ước mình có thể nói với nó sự thật, chia sẻ những bí mật mà chị em gái bình thường vẫn thường làm, nhưng tôi không biết nên bắt đầu từ đâu. Chúng tôi có mọi thứ và không có điểm chung, tiếng mẹ đẻ của chúng tôi lại không chứa loại từ vựng đó.

“Em còn nhớ anh chàng mà chị từng hẹn hò đợt học năm cuối đại học không?” Tôi hỏi. Nó lắc đầu. Nó đang nói dối và tôi tiếc vì đã gợi ra chuyện này.

“Tên ảnh là gì?”

“Edward. Em không thích anh ấy lắm. Cái tên đó hẳn cũng sẽ không khuấy động trí nhớ của em lắm, em chẳng bao giờ ưa ai trong số họ.”

“Em đã thích Paul đấy thôi.” Nó đáp. Tôi lờ đi thì quá khứ mà nó dùng.

“Hôm qua chị gặp ảnh trên phố Oxford, có lẽ là một trong những sự việc trùng hợp lạ lùng.”

“Em nghĩ giờ thì em nhớ ra rồi. Anh ta cao ráo, đẹp trai, rất phong độ.”

“Chị nghĩ em chưa từng gặp ảnh.”

“Chuyện này có ý nghĩa gì không? Không phải chị định ngoại tình đấy chứ?”

“Không, chị không muốn. Chị chỉ đang tâm sự.”

Tôi nhìn mặt bàn một lúc, ước gì em gái về đi, nhưng nó chẳng đi.

“Chị với anh Paul thế nào?”

“Em nói xem, dạo gần đây em có nhiều thời gian ở cùng anh ấy hơn chị mà.” Tôi ngạc nhiên bởi những lời này, dũng cảm hơn nhiều so với mức tôi cảm nhận. Từ đây chúng tôi đang tiến vào một địa hạt xa lạ. Tôi nhận ra mình vừa nói thứ ngôn ngữ mà cô em không thể hiểu được, và đây là lần đầu tiên có lẽ chúng tôi cần người phiên dịch. Nó đứng dậy bỏ về, tóm lấy áo khoác trên lưng ghế. Tôi cũng chẳng buồn giữ nó lại.

“Rõ ràng em gặp chị không phải lúc rồi, em sẽ để chị một mình.” Nó mở cửa sau trước khi ngoái lại. “Chị hãy nhớ là em vẫn luôn ở đó,” nó nói thêm trước khi đi mất.

Những lời cuối cùng đó gợi cảm giác đe dọa hơn là an ủi. Tôi lắng nghe trong khi nó bước bên hông nhà, tiếng sỏi lạo xạo yếu dần cho tới khi tôi nghe thấy tiếng cổng đóng sầm.

Những ý nghĩ của tôi trở lại với chú chim cổ đỏ. Trong thoáng chốc, tôi tin hẳn nó đã sống lại và bay đi, nhưng khi tôi tiến gần cửa kính, mắt tôi lại bắt gặp sinh thể màu nâu bất động của nó trên thảm cỏ xanh rì. Tôi không thể để nó nằm đó, vỡ tan và cô độc. Tôi mở cửa sau và đợi một, hai giây trước khi bước ra ngoài, thận trọng để không khuấy động tình trạng nhiễu loạn này. Phải mất một lúc tôi mới gom đủ dũng khí đưa tay xuống và nhặt con chim lên. Nó nhẹ hơn tôi tưởng, như thể người nó chẳng có gì khác ngoài bộ lông vũ và không khí. Tiếng đánh thịch khi cái xác nhỏ bé của nó hạ xuống đáy thùng làm gợi lên âm thanh lúc nó va vào kính và tôi không thể nào rũ bỏ được cảm giác tội lỗi đang ập đến trong mình. Tôi lùi vào trong và rửa tay, xát xà phòng và chà làn da dưới dòng nước bỏng rát ba lần. Khi đã lau khô tay, tôi lại xả vòi nước và làm lại nhiều lần cho đến khi hết nhẵn xà phòng. Lần này tôi dúi đôi tay vẫn còn ướt vào túi quần, cố gắng ngừng nghĩ về chúng. Tôi cảm thấy kỳ lạ khi vứt bỏ một sinh mệnh như thể nó là rác rưởi. Một phút, rồi một phút nữa trôi qua, tất cả chỉ vì một quyết định sai lầm, một ngã rẽ sai lầm.

« Lùi
Tiến »