Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1529 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
thứ tư, ngày 28 tháng mười hai năm 2016

Cuối cùng bố mẹ tôi cũng đã tới bệnh viện - tôi nghe giọng họ một quãng lâu trước khi họ bước vào phòng. Họ đã trải qua một cuộc hôn nhân hiếm có, thứ tình cảm kéo dài hơn ba mươi năm. Nhưng thứ tình cảm ấy khiến tôi cảm thấy buồn rầu và trống rỗng, nó dựa dẫm vào thói quen và sự phụ thuộc, khó mà tin là có thật. Cánh cửa mở ra, ập vào khứu giác của tôi mùi nước hoa mẹ hay dùng; quá sực nức, nồng nặc. Tôi nghe thấy bố hắng giọng theo cách khó chịu mà ông ấy thường làm. Họ đứng phía cuối giường, giữ khoảng cách như mọi khi.

“Trông con bé tệ quá,” bố tôi nói.

“Có lẽ bề ngoài vậy thôi,” mẹ đáp lại.

Đã gần một năm trôi qua kể từ lần cuối chúng tôi nói chuyện với nhau, trong giọng nói của họ hoàn toàn chẳng có tí thương xót.

“Em không nghĩ nó nghe được ta nói gì đâu,” mẹ nói.

“Chúng ta vẫn nên ở lại một lát, nhỡ đâu đó...” bố nói rồi ngồi xuống cạnh giường, và tôi quý ông vì hành động này. “Con sẽ ổn thôi, Đậu Phộng ạ.” Tôi tưởng tượng giọt nước mắt lăn trên má ông, rồi xuống cằm, nấn ná trong trí tưởng tượng của tôi trước khi nhỏ xuống tấm ga trắng. Tôi chưa bao giờ thấy bố khóc. Cảm giác những ngón tay của ông đan lấy tay tôi gợi nhắc ký ức khi chúng tôi tay trong tay đi dạo hồi tôi năm hay sáu tuổi. Lúc ấy Claire còn chưa bước vào thế giới của chúng tôi. Chúng tôi đang đi tới ngân hàng, bố đang rất vội. Bố vẫn thường luôn vội. Cặp chân dài của bố sải những bước rộng, tôi phải chạy để bắt kịp nhịp đi của ông. Ngay trước khi tới ngân hàng, tôi trượt ngã. Đầu gối tôi bị rạch một vết dài và sâu, những tia máu mảnh uốn lượn chảy xuống chân rồi tụ lại thấm đỏ đôi tất trắng. Tôi đau lắm nhưng không khóc. Trông bố đau lòng nhưng bố không thổi xoa cho tôi, tôi có cảm nghe giọng vang vọng từ nội tâm ông:

Con sẽ ổn thôi, Đậu Phộng ạ.

Không nói thêm một lời nào nữa, chúng tôi rảo bước vào ngân hàng, nhịp chân chậm hơn chút xíu.

Khi Claire chào đời, họ chăm sóc nó kĩ càng hơn. Nó giống như một con búp bê mới toanh bóng loáng, quý giá, còn tôi chỉ là con búp bê xước xát, hư hỏng. Bố thường gọi thân mật tôi bằng cái tên Đậu Phộng trong khi gọi Claire là Công chúa. Tôi không ghét bố mẹ, tôi chỉ ghét vì họ ngừng yêu tôi.

Không khí trong phòng đậm đặc bởi sự im lặng và hối hận, rồi cánh cửa lại mở ra và mọi thứ thay đổi.

“Bố mẹ có khỏe không?” Em gái tôi hỏi. Tôi nghe Paul đáp và nhận ra anh vẫn ở trong phòng với chúng tôi suốt nãy giờ. Điều này thậm chí còn khó xử hơn tôi nghĩ, Paul và bố mẹ tôi chưa bao giờ hòa thuận với nhau. Bố nghĩ rằng viết lách không phải là một công việc thực sự và một gã không có nghề ngỗng thì không phải là một người đàn ông đích thực. “Có gì mới không ạ?” Claire hỏi.

“Họ nói giờ cô ấy đã ổn định rồi, nhưng vẫn còn quá sớm để biết chuyện gì sẽ xảy ra sau đó,” anh nói.

“Chúng ta cần phải lạc quan,” Claire nói.

Lời ấy của nó nghe khá giả trân.

Có quá nhiều câu hỏi tôi muốn đặt ra. Nếu tôi đã ổn định, tôi nghĩ thế có nghĩa là tôi sẽ không chết. Chưa chết, ý tôi là, chúng ta ai rồi cũng sẽ chết. Theo kinh nghiệm của tôi, sống mới đáng sợ hơn cái chết, sẽ vô ích nếu cứ lo sợ về một điều gì đó không thể tránh khỏi. Kể từ khi tôi nằm ở đây, điều tôi sợ nhất là không bao giờ tỉnh dậy nữa, nỗi kinh hoàng bị mắc kẹt trong cơ thể của chính mình mãi mãi. Tôi cố gắng tĩnh tâm và tập trung vào giọng nói của họ. Đôi khi từ ngữ đến được với tôi, đôi khi chúng bị lạc trên đường hoặc tôi không thể diễn dịch chúng thành một điều gì đó có ý nghĩa.

Đã lâu lắm rồi kể từ khi cả gia đình chúng tôi đoàn tụ thế này, cho nên cảm giác rất lạ lẫm khi cả nhà quây quần quanh giường bệnh của tôi. Chúng tôi đã từng đón lễ Giáng sinh cùng nhau, nhưng rồi cũng ngừng lại. Tôi là nhân vật trung tâm của cuộc tụ họp gia đình nhưng giờ tôi có khác gì vô hình. Lúc này không còn ai nắm tay tôi. Không còn ai khóc. Không ai hành xử theo lẽ thường, cứ như thể tôi không hề nằm đây vậy.

“Trông bố mẹ xuống sắc quá,” Claire - cô con gái ngọt ngào lên tiếng, “Hay mình đi kiếm gì đó ăn vậy?” Không ai lên tiếng, rồi giọng bố phá vỡ trạng thái mơ hồ ấy:

“Hãy cố lên, đó là thứ con cần làm.”

Sao mọi người ai cũng bảo tôi phải cố lên? Cố lên cái gì chứ? Tôi chẳng cần phải cố. Tôi cần phải tỉnh dậy.

Paul hôn lên trán tôi. Tôi không nghĩ anh sẽ đi với họ, nhưng rồi tôi nghe thấy anh bước về phía cửa, theo họ ra khỏi căn phòng. Tôi không biết sao tôi lại ngạc nhiên vì bị bỏ rơi, tôi vẫn luôn bị bỏ rơi cơ mà. Claire luôn cướp hết những người tôi yêu quý.

Tôi nghe mưa bắt đầu trút nặng hạt vào cửa sổ vô hình trong căn phòng tưởng tượng của tôi. Bài hát ru vô vị làm tâm trí tôi phân tâm khỏi nỗi giận dữ, nhưng lại không đủ để dập tắt nó.

Mình sẽ không để nó cướp thêm ai khác nữa.

Một cơn cuồng nộ lặng thầm lan rộng như vi-rút trong tâm trí tôi. Giọng nói vang lên trong đầu tôi, nghe khá to, rõ và riết róng.

Mình cần phải thoát khỏi chiếc giường này, mình phải tỉnh lại.

Và rồi tôi tỉnh.

Tôi vẫn nghe thấy tiếng các loại máy móc trợ thở, truyền dinh dưỡng và thuốc men để tôi khỏi cảm nhận những thứ không nên cảm nhận, nhưng đống dây nhợ đã biến mất và ống xông đã được rút ra khỏi cổ họng. Tôi mở mắt và ngồi dậy. Tôi muốn nói với ai đó. Tôi bước xuống khỏi giường và chạy ra cửa, mở tung nó ra và toan lao đi, nhưng té ngã và va mạnh xuống đất. Khi ấy tôi cảm thấy lạnh đến nhường nào, cũng lúc ấy tôi cảm nhận được mưa. Tôi sợ hãi không dám mở mắt ra. Khi mở mắt, tôi nhìn thấy một cô bé không có khuôn mặt mặc bộ áo choàng ngủ màu hồng, đang nằm giữa đường với tôi. Tôi không thể cựa động và mọi thứ vẫn bất động, giống như tôi đang nhìn vào một bức tranh.

Tôi nhìn thấy chiếc xe gây tai nạn cùng cái cây bị đâm vào, mớ rễ bự chảng trồi lên, trườn về phía tôi và cô bé. Chúng quấn lấy chân, tay, cơ thể rồi trói chúng tôi vào nhau, ghim chúng tôi trên mặt đường nhựa nơi tôi ngã cho tới khi chúng tôi bị phủ kín hoàn toàn và khuất lấp khỏi thế giới. Tôi cảm nhận được cô bé đang sợ hãi, tôi bảo bé hãy can đảm lên và ta nên hát một bài. Cô bé không muốn. Chưa muốn. Mưa bắt đầu rơi nặng hạt hơn, bức tranh mà tôi bị kẹt lại bên trong trở nên dính nhớp, nhòe mờ. Có cảm giác như mưa đang cố gột chúng tôi đi, như thể chúng tôi chưa bao giờ tồn tại. Mưa rơi mạnh đến nỗi từng hạt dội lên mặt đường nhựa vào miệng tôi, lên mũi tôi. Cảm giác như mình sắp chết chìm trong màu nước bẩn thỉu, thế rồi cũng nhanh như lúc bắt đầu, mưa ngưng tạnh.

Những ngôi sao không thể tỏa sáng nếu thiếu bóng tối, cô bé thì thầm.

Cơ thể tôi vẫn bị rễ cây trói chặt, nhưng tôi ngửa đầu lên nhìn bầu trời đêm. Khi tôi ngước nhìn sao, chúng trở nên sáng hơn, to hơn, thật hơn những ngôi sao tôi từng ngắm. Và cô bé bắt đầu hát.

Những ngôi sao nhỏ lấp la lấp lánh, nếu chị ở đây thì ai ở trong xe kia?

Mớ rễ cây thả tôi ra, gai ốc dựng hết cả trên cánh tay tôi, bên trong xe. Cửa tài xế bật mở, một bóng đen bước ra rồi đi mất. Mọi thứ đều tĩnh lặng. Mọi thứ điều bất động.

Tiếng xoay ổ khóa đưa tôi trở lại với cơ thể say ngủ trong phòng bệnh. Mọi thứ tôi nhìn và cảm nhận được điều tan biến. Cơn ác mộng đã kết thúc nhưng nỗi sợ hãi vẫn ưu lại. Đêm đó trong xe còn có người khác, tôi dám chắc như vậy. Và giờ cũng có ai đó trong phòng bệnh của tôi, mọi thứ đều gợi cảm giác sai lạc.

“Em nghe thấy anh nói không?” Đó là một người đàn ông. Tôi không nhận ra giọng gã ta. Nỗi sợ ào lên phủ lấy tôi khi gã tiến lại giường.

“Anh nói, em có nghe thấy anh không?” Gã nhắc lại. Gã đã ở sát cạnh tôi khi hỏi lại câu đó lần thứ ba. Gã thở dài, bước lùi một bước. Gã mở thứ gì đó bên cạnh giường, rồi tôi nghe thấy tiếng điện thoại vang lên. Điện thoại của tôi. Tôi nghe tiếng mật mã mà tôi chưa từng đổi; cho dù người này là ai, gã cũng đang nghe hộp thư thoại của tôi. Có ba lời nhắn, nhỏ thôi nhưng vẫn nghe được rõ. Giọng nói đầu tiên tôi nghe thấy là giọng Claire. Nó nói rằng nó gọi xem mọi việc ổn không, nhưng giọng nói cho thấy nó biết thừa là không ổn. Tiếp đó là lời nhắn giận dữ của Paul: anh muốn biết tôi đang ở đâu. Thế rồi người lạ mặt trong phòng bật lời nhắn thứ ba, giọng gã trong điện thoại của tôi.

Anh xin lỗi về những gì đã xảy ra, chỉ vì anh quá yêu em.

Có cảm giác như cả cơ thể tôi hóa đá. Tôi nghe một tiếng bíp.

Tin nhắn bị xóa. Bạn không có tin nhắn mới.

Tôi không biết người này. Nhưng gã lại biết tôi. Tôi hoảng hồn đến nỗi muốn hét lên, song tôi nghĩ mình chẳng thể làm được.

“Anh mong em không nói dối về những cảm giác hối tiếc cho chính mình, Amber ạ,” gã nói. Gã chạm vào khuôn mặt tôi, tôi chỉ muốn co mình vào gối. Ngón tay gã vỗ vỗ vào đầu tôi. “Nhỡ mà em đang bối rối bởi những điều em nghe thấy, đây hoàn toàn không phải là tai nạn.” Ngón tay gã trượt xuống bên mặt tôi và dừng lại làn môi. “Mà là em tự gây ra cho bản thân em.”

« Lùi
Tiến »