Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1519 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ hai, ngày 19 tháng mười hai năm 2016 - buổi tối

Tôi xuống tàu, bước trên những con phố ngoại ô vắng lặng hướng về nhà, đi với Paul. Tôi vẫn không tin có giải pháp khả dĩ giữ lấy công việc, nhưng có lẽ ít ra cách này sẽ giúp tôi có thêm chút thời gian để hoàn thành việc cần làm. Tôi sẽ không kể với anh. Chưa đâu. Có thể tôi sẽ chẳng bao giờ thổ lộ.

Đây không phải lần đầu tiên tôi mất việc kể từ khi chúng tôi chung sống. Tôi đột ngột phải chấm dứt công việc phóng viên truyền hình hai năm trước khi gã đạo diễn mỗi ngày lại mon men gạ gẫm một tí. Gã có cách tiếp cận khá thực tế. Một buổi tối nọ, tay gã trượt ngay dưới váy tôi và ngày hôm sau, ai đó đã khóa chiếc BMW của gã trong bãi đậu xe dành cho nhân viên. Gã nghĩ tôi là thủ phạm và từ đó tôi không bao giờ được lên sóng nữa. Tôi cũng không bao giờ bị quấy rối nữa. Tôi đã xin nghỉ việc trước khi gã tìm được lý do để sa thải và thú thật tôi ghét phải lên hình. Nhưng Paul thấy hết sức bất mãn. Anh thích phiên bản đó của tôi. Anh đã yêu cô ta. Ở nhà, tôi cứ chạm mặt anh mọi lúc. Cảm giác như thể tôi không phải là người phụ nữ cùng anh bước vào cuộc sống hôn nhân. Tôi thất nghiệp, chẳng ăn mặc như trước và tôi không còn câu chuyện thú vị nào kể lề. Năm ngoái, trong một đám cưới, một cặp vợ chồng ngồi cạnh hỏi tôi làm nghề gì. Paul trả lời trước khi tôi có cơ hội lên tiếng. “Chẳng làm gì cả.” Người mà anh từng phải lòng lại trở thành kẻ chẳng là ai cả trong mắt anh.

Anh bảo việc tôi cứ ở nhà suốt khiến anh tắc tị. Anh có một căn chòi quái lạ dựng ở cuối vườn, vì thế anh có thể chui vào đó và vờ như tôi không có ở nhà. Claire đọc được mẩu quảng cáo của Cà Phê Sáng vào sáu tháng trước và gửi đường link cho tôi, khuyến khích tôi nộp hồ sơ. Tôi không nghĩ mình sẽ được nhận, nhưng tôi vẫn cứ nộp.

Tôi lóng ngóng ở đường vào vườn, lần tay trong túi xách tìm chìa khóa. Tôi bối rối khi nghe thấy tiếng nhạc, tiếng cười vọng lại từ trong nhà. Paul không ở một mình. Tôi nhớ rằng chiều nay tôi đã thử gọi cho anh nhưng anh không nghe máy, cũng chẳng buồn gọi lại. Tay tôi run run khi mở cửa chính.

Họ đang ngồi trên ghế sofa, cười cợt. Paul ngồi ở ghế của anh, Claire ngồi trên ghế của tôi. Một chai rượu gần cạn, hai cái ly bày sờ sờ trên chiếc bàn trước mặt họ.

Claire vốn không thích vang đỏ cơ mà.

Họ có vẻ sững sờ khi nhìn thấy tôi trong khi tôi có cảm giác mình là kẻ đột nhập vào chính nhà mình.

“Chào chị yêu! Mọi việc ổn chứ?” Claire nói rồi nhón người lên hôn hai má tôi. Chiếc quần jeans ôm do nó thiết kế trông như thể được xịt sơn vào, bàn chân nhỏ nhắn có móng lộ ra bên dưới. Chiếc áo trắng bó sát lộ ra nhiều hơn một chút khi nó đứng lên. Tôi không nhớ đã từng nhìn thấy chiếc áo đó trước đây, hẳn là áo mới. Nó ăn bận như thể vẫn còn trẻ trung lắm, như thể cánh đàn ông vẫn nhìn chúng tôi theo cách đó. Nếu họ làm vậy, tôi cũng chả nhìn thấy. Mái tóc dài màu vàng được duỗi thẳng một đoạn và vén ra sau tai như thể cô em đang đeo một chiếc băng đô vô hình. Mọi thứ thuộc về ngoại hình Claire đều gọn gàng, ngăn nắp, chăm chút quá thể. Chúng tôi trông không thể khác biệt hơn. Cô em đứng quá gần, chờ tôi nói gì đó. Nước hoa của nó thấm vào lỗ mũi, vào cổ họng tôi, tôi có thể nếm nó trên lưỡi. Quen thuộc nhưng nguy hiểm. Ngọt ngào một cách bệnh hoạn.

“Anh cứ nghĩ tối nay em có hẹn sau giờ làm.” Paul lên tiếng từ chỗ ghế ngồi.

Mắt anh hơi nheo khi nhìn mấy chiếc túi đựng đồ mua sắm của tôi, mấy món quần áo mới được gấp cẩn thận trong chiếc hộp giấy bên trong. Tôi lặng lẽ thách thức anh dám phàn nàn lấy một lời. Đấy là số tiền tôi đã kiếm được. Tôi tiêu tiền vào thứ tôi thích. Tôi đặt mấy chiếc túi xuống, nhận ra vết lằn đỏ do những chiếc quai nhựa hằn lên ngón tay tôi.

“Có việc ngoài dự kiến,” tôi đáp về phía Paul, sau đó quay sang Claire. “Chị không biết em tới. Mọi việc ổn chứ?” Tôi biết chuyện gì đang diễn ra ở đây.

“Ổn cả ạ, David ở lại làm đến khuya. Em sang tìm chị nói chuyện, nhưng em quên mất chị còn giao tế này nọ, không như em.”

Cô em đã phải cố lắm, nụ cười của nó trông như muốn cứa vết thương lên mặt nó.

“Bọn trẻ đâu?” Tôi hỏi. Nụ cười nhạt dần trên mặt cô em.

“Bên nhà hàng xóm, chúng khỏe cả. Em không để chúng ở với người nào không đáng tin cậy.” Cô em quay sang phía Paul, nhưng anh chỉ nhìn xuống sàn. Đôi môi nó vẫn còn đọng vết rượu, đôi má hơi ửng hồng; cô em chưa bao giờ uống được nhiều. Thế rồi tôi nhìn thấy ánh nhìn trong đôi mắt nó; tia nhìn tinh quái tôi từng thấy trước đây. Cô em biết tôi đã nhận ra và rằng tôi chưa từng quên ý nghĩa của nó. “Em phải về đây, muộn hơn em nghĩ rồi,” nó nói.

“Chị định giữ em lại chơi, nhưng chị cần nói chuyện với ông xã.” Tôi định nói là Paul, nhưng lại vô thức thấy cần thay đổi lời thoại.

“Dĩ nhiên rồi. Hẹn gặp lại anh chị. Hy vọng công việc của chị vẫn ổn thỏa cả,” cô em nói, nhặt lấy áo khoác và túi xách, để lại ly rượu uống dở trên bàn. Ngay khi cửa khép lại, tôi thấy lòng ngập tràn hối tiếc. Đáng lý tôi nên đuổi theo em gái, nói lời xin lỗi, để nó biết rằng tôi vẫn yêu quý nó, vẫn là chị chị em em. Nhưng tôi không làm thế.

“Làm thế thật đáng xấu hổ,” Paul nói.

Tôi không đáp lời, thậm chí chẳng nhìn anh. Thay vào đó, tôi chẳng nghĩ ngợi, khóa trái hai vòng cửa chính rồi cầm lấy ly của Claire bước vào bếp. Anh ta đi theo, đứng ở bậc cửa khi tôi dốc chất lỏng màu đỏ sẫm vào bồn rửa. Sắc đỏ bắn lên thành sứ trắng, tôi vặn vòi nước xả sạch.

“Phải, chuyện cũng hơi lạ khi về nhà và bắt gặp chồng mình cùng cô em gái đang tận hưởng một buổi tối ấm cúng bên nhau.” Tàn dư rượu tôi uống ban nãy khiến lời nói của tôi hơi lè nhè. Tôi có thể thấy rõ nét mặt Paul biểu tỏ anh nghĩ tôi thật lố bịch, hoặc ghen tuông, hoặc cả hai. Nhưng không phải thế. Tôi lo sợ thâm ý đằng sau chuyện này, khi chứng kiến họ như vậy. Tôi khá chắc chắn rằng em gái biết thừa tôi không có nhà, nó lại gửi lũ trẻ, vậy là đã sắp xếp trước. Tôi không thể nói rõ mà có nói rõ thì anh ta cũng sẽ không tin tôi. Anh ta không hiểu nó như tôi, không biết nó có khả năng làm những gì.

“Đừng lố bịch thế chứ. Ý anh là chuyện em bảo em ấy ra về như thế. Em ấy tới đây để gặp em, có vẻ nó thực sự buồn đấy.”

“À, có lẽ nó nên gọi điện trước nếu thực sự muốn gặp em.”

“Em ấy nói đã gọi vài lượt. Em không nghe máy.” Tôi nhớ ra hôm nay đúng là Claire có gọi, hai lần. Cuộc thứ nhất trong lúc tôi nói chuyện với Matthew, như thể nó biết có việc chẳng lành. Tôi xoay người đối diện Paul, nhưng không nói nên lời. Mọi thứ liên quan đến anh trong thời khắc này dường như đều khiến tôi bực bội. Anh vẫn là người đàn ông hấp dẫn, nhưng những yếu tố của cuộc đời mà anh chọn đã khiến anh mòn mọt nhạt nhòa, giống như một miếng bạc sáng bóng trở nên xỉn màu và lu mờ theo thời gian. Người anh gầy đét, da dẻ trông như đã quên mất ánh nắng mặt trời và mái tóc của anh quá dài so với một gã cùng tuổi, nhưng hơn hết là anh chẳng chịu trưởng thành. Tôi nhận thấy từ quai hàm của anh rằng anh đang tức giận và chẳng hiểu sao điều đó khiến tôi phát điên lên. Chúng tôi đã không quan hệ vợ chồng suốt nhiều tháng, kể từ ngày kỷ niệm của chúng tôi. Có lẽ từ giờ sẽ luôn như thế, một dạng đãi ngộ hằng năm.

Tôi hướng mặt về phía bếp lò, những ngón tay đan thành hình dạng quen thuộc. Tôi chưa từng làm thế trước mặt anh, nhưng giờ tôi chẳng thèm quan tâm nữa.

“Hôm nay em gặp chuyện gì ở chỗ làm sao?” Anh hỏi.

Tôi không đáp.

“Anh không hiểu sao em cứ phải làm ở đó.”

“Vì em cần làm thế.”

“Vì sao chứ? Chúng ta đâu cần tiền. Em có thể thử xin làm lại ở đài truyền hình.”

Một bầu không khí lặng lẽ bao trùm cuộc trò chuyện, phủ cả những lời lẽ chúng tôi vẫn luôn găm trong đầu nhưng không bao giờ thốt ra. Đài phát thanh đã giết chết ngôi sao truyền hình của anh. Tôi vẫn nhìn chăm chăm bếp lò, bắt đầu nhẩm đếm.

“Em sẽ thôi làm thế chứ? Trông ngớ ngẩn chết đi được,” anh ta nói.

Tôi phớt lờ anh, tiếp tục duy trì thói quen của mình. Tôi có thể cảm nhận được anh đang chú mục vào tôi không rời.

Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng...

Tất cả những việc chúng tôi làm gần đây dường như chỉ là đôi co.

Quay vòng quay vòng...

Tôi càng cố kéo cả hai xích lại gần nhau thì oái ăm thay lại càng xa cách.

Quay vòng quay vòng.

Tôi không phải là người thích khóc lóc, tôi có nhiều cách khác để biểu lộ nỗi buồn của mình.

Những chiếc bánh xe buýt quay vòng quay vòng...

Tôi ước gì có thể thổ lộ sự thật với anh.

Suốt cả ngày.

Một ký ức từ thuở thơ ấu bỗng dưng hiển hiện trong đầu tôi. Ước gì nó không xuất hiện.

“Em ổn chứ?” Paul hỏi, rốt cuộc anh cũng rời khỏi bậc cửa.

“Không ổn tí nào,” tôi thì thào rồi để anh đỡ lấy người tôi.

Đó là sự thật, nhưng không phải toàn bộ.

« Lùi
Tiến »