Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
đêm giao thừa, 2016

Tôi thức dậy khi nghe tiếng nút chai bật mở từ xa. Ai đó đâu đây đang tiệc tùng. Một ký ức thoáng hiện, rượu sâm panh Giáng sinh, tiếng cụng ly, hai đứa sinh đôi mè nheo trên lầu. Tôi cố nhớ thêm, nhưng phần còn lại khá trống rỗng. Tôi không nghĩ mình say nhưng thực lòng tôi không nhớ và cách giải đoán duy nhất dung dưỡng nỗi xấu hổ đang lớn dần trong tôi. Bố mẹ chúng tôi đã từng uống nhiều rượu và rượu đã làm thay đổi con người của họ. Tôi chưa bao giờ muốn giống như họ, nhưng lịch sử luôn có cách lặp lại chính nó cho dù bạn muốn hay không. Tôi nghe thấy tiếng cười ở hành lang và tự hỏi có gì đáng cười ở một nơi như thế này.

Paul đưa tay nắm lấy tay tôi. Anh đang ở đây, anh vẫn chưa bỏ tôi.

“Chúc mừng năm mới,” anh nói và hôn lên trán tôi, dịu dàng hơn bao giờ hết.

Năm mới.

Tôi đã nằm đây một tuần rồi. Thời gian ở đây dường như co giãn như một chiếc phong cầm: đôi khi giống như bị nén lại, đôi khi có cảm giác như thể sự tồn tại méo mó của tôi là vô hạn, nằm gọn giữa những nếp nhăn của vải và bìa cứng mang dáng hình sự sống. Tôi cảm thấy hơi hoang mang và vô vàn mất mát.

Tôi nhớ lại những bữa tiệc mừng năm mới thời xa vắng. Tôi không nhớ đích xác mốc điểm, không thể nhớ được, dù rằng tôi đoán những bữa tiệc ấy luôn vui vẻ hơn thế này.

“Nếu em nghe được anh nói, hãy cử động ngón tay nhé,” Paul nói. “Xin em đấy.”

Tôi hình dung anh đang nhìn chằm chằm những ngón tay tôi, mong chờ chúng cử động. Tôi ước gì mình có thể làm được việc nhỏ nhặt này cho anh.

“Không sao, anh biết em sẽ làm nếu có thể. Họ nói anh có thể ở lại đến nửa đêm, miễn là chỉ có một mình anh. Giờ đã là 0 giờ 3 phút rồi, cho nên...” tôi nghe anh kéo khóa áo khoác lên, tôi thấy hoảng loạn.

Anh đừng đi.

“Em đừng lo lắng gì nhé, anh sẽ tiếp tục thăm nom em. Chỉ hai ta biết thôi nhé, anh đã đặt một camera nhỏ trong phòng này, cái anh đã định lắp ở sau nhà mình ấy. Anh sẽ lắp đặt vào đây, sẽ chẳng ai để ý đâu. Nó bắt được các bước chuyển động, nên nếu em thức dậy và bắt đầu cựa động trong đêm, anh sẽ nhìn được từ laptop ở nhà mình. Anh biết em đang hồi sinh ở đây, Amber. Họ không tin anh, nhưng anh biết là thế. Chỉ cần em cố gắng lên; anh sẽ tìm cách đưa em ra.” Anh lại hôn tôi rồi tắt đèn trước khi lặng lẽ khép cánh cửa lại sau lưng, giống như một ông bố hay bà mẹ lúc cho con mình đi ngủ. Tôi ở một mình. Một lần nữa.

Vậy giờ đã sang năm 2017. Trong đầu tôi, nghe như thể đó là thứ gì thuộc về tương lai. Khi còn nhỏ, chúng ta vẫn nghĩ rằng tới thời điểm này hẳn đã có xe bay và những chuyến du lịch lên mặt trăng. Mọi thứ đã đổi thay so với khi chúng ta còn là con nít, có lẽ không nhiều như mức chúng ta mong muốn, nhưng thế giới quả là một nơi khác rồi. Nhanh hơn, ồn ào hơn, cô đơn hơn. Không giống như thế giới xung quanh, chúng ta hầu như không thay đổi chút nào, không thực sự thay đổi. Lịch sử là một tấm gương, chúng ta chỉ là phiên bản già hơn của chính mình; một lũ trẻ con ngụy trang thành người lớn.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »