Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1528 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trước đây
thứ tư, ngày 13 tháng mười một năm 1991

Nhật ký dấu yêu,

Giờ mình đã lên mười tròn một tháng, mình không biết chắc độ tuổi hai con số thực sự mang lại cảm giác khác biệt gì không nữa, dù mẹ khẳng định là có. Vẫn có vô số việc mình không được phép làm, mình vẫn khá thấp bé và mình vẫn nhớ đến bà mỗi ngày. Mình hay giận mẹ vì ti tỉ lý do, đặc biệt là vì những gì mẹ đã làm ở tiệc phụ huynh tối nay. Mẹ đi một mình vì bố phải làm việc tới khuya. Mẹ nói có thể bố sẽ ngủ lại đó; dạo gần đây bố làm việc hết sức vất vả. Vì không có bố để cùng trò chuyện, mẹ đã trao đổi với vài phụ huynh khác ở trường. Khi về nhà, mẹ rất hào hứng, không phải vì điểm số nổi trội của mình so với mấy bạn khác, mà vì mẹ gặp mẹ của Taylor và phấn chấn khi biết mình đã có một người bạn tốt. Mẹ cứ nói mãi nói mãi chuyện đó, rồi ca cẩm vì sao mình không nhắc gì đến Taylor. Mình bảo không muốn nói về chuyện đó và hai mẹ con ngồi im lặng hồi lâu.

Khi mẹ hiểu được rằng mình đang ở trạng thái không muốn nói chuyện, mẹ đứng dậy khỏi bàn, tự rót cho mình một ly Mojito. Mình không biết trong món đồ uống đó có gì, nhưng mẹ gọi đó là “thức uống vui vẻ” của mẹ. Mẹ pha cho mình một ly nước chanh, bỏ thật nhiều đá cùng một nhánh bạc hà trên cùng để ly đồ uống của mình trông giống của mẹ. Thừa lúc mẹ không nhìn thấy, mình đã bỏ lá bạc hà đi. Rồi mẹ lấy ít thịt gà chiên xù cùng khoai tây xắt lát ra khỏi tủ đông, đây là bữa tối mình yêu thích nhất. Mẹ lấy chai tương cà ra khỏi tủ, dốc ngược lại rồi bày ra hai chiếc đĩa, mẹ chọn những chiếc đĩa đẹp nhất của bà. Vì bố không ở nhà nên mẹ mang chiếc ti vi nhỏ từ phòng làm việc của bố vào bếp, hai mẹ con cùng xem Phố Coronation trong khi ăn, thế còn hơn phải nghĩ xem nên nói với nhau những gì. Mẹ con mình đã trải qua bữa tối khá vui vẻ, nhưng rồi sau ly Mojito thứ ba (mình đếm số ly để xem liệu có phải Mojito là thứ khiến mẹ béo lên), mẹ đã phá hủy mọi thứ.

“Mẹ có một điều bất ngờ cho con, vì con đã có thành tích tốt ở trường mới,” mẹ nói. Mắt mẹ hơi khép lại, giống như mọi khi mẹ uống rượu vào, cho nên trông mẹ như đang buồn ngủ dù lúc ấy là giữa ban ngày. Mình hỏi đó có phải một món tráng miệng không, mẹ bảo không và trông hết sức nghiêm nghị, mẹ hỏi có phải mình đã quên lời nha sĩ dặn dò về răng của mình và các món ngọt. Mình không quên, nhưng mình không để tâm lắm. Bà vẫn thường làm món tráng miệng; không phải loại mua sẵn, bà tự tay làm lấy. Bánh sô cô la, bánh bông lan Victoria, pudding kẹo bơ cứng, táo vụn với sữa trứng. Tất cả đều có hương vị tuyệt vời. Bây giờ mình mới nhớ, bà không còn chiếc răng nào cả, bà có một bộ răng giả và thường ngâm vào ly nước cạnh giường mỗi khi bà đi ngủ. Mình vẫn thèm ăn bánh, cho dù răng mình có rụng hết như răng bà. Mẹ hỏi mình có đang nghe không, mẹ vẫn thường làm thế mỗi khi mình mải nghĩ ngợi. Mình gật đầu, nhung không đáp thành lời vì vẫn lo rằng sẽ không có món ăn phụ dưới bất cứ hình thức nào. Thế rồi mẹ cười, mắt vẫn khép hờ.

“Mẹ đã hỏi mẹ Taylor xem tuần tới Taylor có được tới đây chơi vào một buổi tối không. Cô ấy đồng ý. Như thế không tuyệt sao?” Mẹ uống hết ly rượu, đặt chiếc ly xuống bàn rồi nhìn mình với nụ cười gượng gạo trên gương mặt bạnh. “Mình sẽ chọn một tối mà bố con vẫn đi làm, như thế chỉ có cánh phụ nữ với nhau thôi. Sẽ vui lắm đấy, con chờ mà xem.” Mình tức điên lên, mình không nghĩ ra điều gì để nói với mẹ. Mình đứng bật dậy, không thèm xin phép mà chạy thẳng lên phòng, lấy cái chặn cửa rồi đóng chặt cửa phòng. Thậm chí mình còn bỏ dở một ít khoai tây chiên. Mình cứ nghĩ là mình sắp khóc lên được, nhưng chẳng có giọt nước nào rỉ ra.

Taylor không thể tới đây. Mình còn chưa quyết định xem liệu chúng mình đã là bạn bè hẳn hoi hay chưa. Mình giận mẹ quá sức. Có rất rất nhiều điều khiến mình ghét mẹ nhưng hiện giờ có ba lý do mà mình nghĩ ra:

1. Mẹ uống quá nhiều rượu.

2. Mẹ luôn nói dối, kiểu như khi mẹ nói nhà mình sẽ không chuyển đi đâu nữa.

3. Mẹ vẫn muốn mình giống như chúng bạn.

Mình không giống những đứa khác. Mẹ đã hủy hoại hết mọi thứ. Thêm một lần nữa.

« Lùi
Tiến »