Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1516 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
ngày tặng quà, tháng mười hai năm 2016 - buổi tối

Khi mới bắt đầu ngã, tôi quên cả sợ hãi, mải nghĩ đến bàn tay đang đẩy tôi hệt như của chính tôi. Nhưng khi tôi chìm sâu vào bóng tối bên dưới, cơn hãi hùng cứ bám theo sau. Tôi những muốn thét lên, nhưng chẳng thể được, bàn tay quen thuộc ấy giờ đang bụm chặt lấy miệng tôi. Tôi không thể phát ra âm thanh, gần như không thể thở nổi. Khi nỗi kinh hoàng lay tôi khỏi cơn ác mộng tái diễn, tôi lại thức tỉnh vào một cơn ác mộng khác. Tôi vẫn không nhớ được chuyện gì đã xảy đến với mình, cho dù có cố gắng thế nào chăng nữa.

Mọi người dường như đến và đi, một bản nhạc của những tiếng rì rầm, những thanh âm và mùi lạ. Những hình dạng không rõ ràng cứ lởn vởn xung quanh, như thể tôi đang ở dưới nước, chìm ngập trong những sai lầm của chính mình. Đôi khi có cảm giác như thể tôi đang nằm dưới đáy một hồ nước âm u, sức nặng của chất lỏng bẩn thỉu dìm xuống, chôn vùi tôi dưới những bí mật và sự nhớ nhớp. Có những khoảnh khắc tôi nghĩ sẽ thấy nhẹ nhõm nếu như chết chìm, vì tất cả mọi chuyện sẽ chấm dứt. Không ai nhìn thấy tôi ở dưới này, nhưng như thế thì tôi sẽ luôn luôn vô hình. Thế giới mới xung quanh tôi quay chậm chạp ngoài tầm với, trong khi tôi vẫn hoàn toàn bất động, chìm sâu trong bóng tối.

Có đôi lần, tôi xoay xở ngoi lên đủ lâu để tập trung vào cơ man âm thanh, cố nhận ra chúng một lần nữa, giống như ngay bây giờ. Tôi có thể nghe thấy tiếng lật trang giấy, chắc chắn đây là một trong những cuốn tiểu thuyết tội phạm ngớ ngẩn mà anh ta rất yêu thích. Những người khác đến rồi đi nhưng anh ta vẫn luôn ở đây, tôi không còn cô đơn nữa. Tôi tự hỏi tại sao anh ta không đặt cuốn sách xuống và lao đến bên cạnh tôi ngay lúc này khi tôi đã tỉnh và rồi chợt nhớ ra rằng đối với anh ta tôi không hề tỉnh lại, đối với anh ta chẳng có gì thay đổi cả. Mọi cảm thức về thời gian đã rời bỏ tôi, bây giờ có thể là ngày hoặc đêm. Tôi là một xác sống câm lặng. Tôi nghe thấy tiếng cửa mở và ai đó bước vào phòng.

“Chào anh Reynolds. Khuya thế này đáng lẽ anh không nên ở lại đây, nhưng lần này chúng tôi sẽ có ngoại lệ. Đêm qua khi họ đưa vợ anh vào, tôi đã có mặt ở đây.”

Đêm qua ư?

Có cảm giác như thể tôi đã ở đây nhiều ngày liền.

Giọng của bác sĩ rất quen thuộc, nhưng tôi nghĩ hẳn là thế vì ông ấy điều trị cho tôi cơ mà. Ông trông thế nào nhỉ? Tôi mường tượng hình ảnh một người đàn ông nghiêm nghị với đôi mắt mệt mỏi, hàng lông mày nhíu lại thành hàng loạt nếp nhăn phập phồng trên mặt khi chứng kiến toàn bộ những biến cố vừa qua. Tôi tưởng tượng ông mặc áo blu trắng, sau đó tôi mới nhớ ra rằng họ không làm như vậy nữa, mọi người đều như thế và phút chốc người đàn ông biến mất trong hình dung của tôi.

Tôi nghe thấy Paul đặt cuốn sách xuống, lóng ngóng như một tên ngốc; anh ta vẫn luôn dè dặt trước các nhân viên y tế. Tôi cá là anh ta đứng dậy bắt tay bác sĩ; trên thực tế, tôi biết anh ta sẽ làm thế. Tôi không cần nhìn cũng biết chính xác anh ta sẽ cư xử ra sao, tôi có thể đoán định mọi hành động của anh ta.

“Anh có cần người thăm khám cho bàn tay anh không?” Vị bác sĩ hỏi.

Tay anh ta làm sao thế nhỉ?

“Không đâu, tay tôi vẫn ổn,” Paul đáp.

“Trông nó bầm tím kinh quá. Anh chắc chứ? Không hề phiền hà gì đâu.”

“Chỉ ngoài da thôi, nhưng dù sao cũng cảm ơn bác sĩ. Ông có biết cô ấy sẽ như thế này bao lâu không? Chẳng có ai nói cho tôi biết cả.”

“Ở giai đoạn này thì cũng khó mà nói được. Vợ anh bị thương khá nặng trong vụ tai nạn...” và rồi tôi bị tách ra một lúc bởi những lời của bác sĩ cứ ong ong trong đầu. Tôi đã gắng sức, nhưng chẳng ích gì, không chút ký ức về vụ tai nạn nào cả. Thậm chí tôi còn chẳng có xe hơi.

“Ông nói ông đã ở đây khi cô ấy được đưa đến, thế còn có ai khác không? Ý tôi là còn có người nào bị thương nữa không?” Paul hỏi.

“Theo tôi biết thì không.”

“Cô ấy vào một mình sao?”

“Không có chiếc xe nào khác liên quan. Tôi rất tiếc phải hỏi, nhưng trên cơ thể vợ anh có vài dấu vết. Anh có biết vì sao cô ấy có những dấu này không?”

Dấu vết nào cơ?

“Tôi đoán là do vụ tai nạn,” Paul đáp. “Trước đó tôi chưa hề nhìn thấy.”

“Tôi hiểu. Vợ anh đã bao giờ gây tổn thương cho chính cô ấy chưa?”

“Dĩ nhiên là không! Cô ấy không phải loại người đó.”

Thế tôi là loại người nào, hở Paul?

Có lẽ nếu anh ta chịu để tâm đến tôi thêm chút xíu thì anh ta sẽ biết được.

“Anh có kể ngày hôm qua khi rời nhà cô ấy khá buồn bã, anh có biết cô ấy buồn chuyện gì không?” Vị bác sĩ hỏi.

“Chuyện vặt ấy mà. Công việc cô ấy có đôi chút trục trặc.”

“Thế mọi việc ở nhà vẫn ổn chứ?”

Cả ba chúng tôi cùng chung bầu không khí lặng ngắt chẳng mấy thoải mái cho đến khi giọng Paul xé vỡ nó.

“Khi tỉnh lại, cô ấy vẫn trở lại bình thường chứ? Cô ấy sẽ nhớ được hết mọi thứ phải không?” Tôi cứ mãi tự nhủ có phải anh ta không muốn tôi nhớ gì sất, tôi hầu như chẳng thể tìm được lời giải.

“Còn quá sớm để kết luận liệu cô ấy có hồi phục hoàn toàn hay không, thương tích rất nghiêm trọng. Cô ấy không thắt dây an toàn...”

Tôi vẫn luôn thắt dây an toàn.

“... hẳn cô ấy đã chạy với tốc độ nhanh lắm mới văng ra khỏi kính chắn gió như thế, cô ấy còn chịu một cú va đập mạnh ở đầu. Phải may mắn lắm thì giờ này cô ấy vẫn còn nằm ở đây.”

May mắn cơ đấy!

“Tất cả những gì chúng tôi có thể làm là còn nước còn tát.” Bác sĩ nói.

“Nhưng cô ấy sẽ tỉnh lại, phải không?”

“Tôi rất tiếc. Anh có muốn chúng tôi gọi thêm ai đó vào với anh không? Một người thân? Hoặc một người bạn nào đó?”

“Không. Cô ấy là tất cả những gì tôi có,” Paul nói.

Tôi dịu lại khi nghe anh ta nói những lời đó về mình. Lời lẽ ấy không hẳn đúng. Khi chúng tôi gặp nhau, anh rất trìu mến và thiện cảm, ai cũng muốn quấn lấy anh. Cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh thành danh chỉ sau một đêm. Anh rất ghét mỗi khi tôi nói thế, lúc nào cũng ca cẩm rằng thành công sau một đêm đã ngốn mất của anh mười năm. Nhưng điều đó không kéo dài. Mọi việc những tưởng trở nên tốt đẹp hơn lại thành ra khốn đốn. Sau đấy anh không viết được nữa, văn vẻ chẳng mảy may xuất hiện. Thành công của anh hạ gục anh, còn thất bại của anh đốn ngã chúng tôi.

Tôi nghe tiếng cửa khép lại và tự nhủ liệu có phải mình lại ở một mình, thế rồi tôi nghe một tiếng động khẽ và hình dung cảnh Paul đang nhắn tin. Hình ảnh ấy gây không ít bất ngờ, tôi nhận ra mình chẳng thể nhớ nổi trước đây anh có từng nhắn tin cho ai không nữa. Những người khác nữa duy nhất trong đời anh hiện nay chính là mẹ anh, bà không thích hình thức liên lạc nào khác ngoài thi thoảng gọi điện mỗi khi cần gì đó, và người đại diện của anh, hiện giờ thường gửi thư điện tử vì họ chẳng còn mấy chuyện mà nói với nhau. Paul và tôi vẫn nhắn tin cho nhau, nhưng tôi đoán là khi anh làm thế, tôi chẳng có mặt. Những luồng ý nghĩ của tôi hẳn sôi sục tuồng như anh có thể nghe được.

“Anh nhắn cho họ biết em đang ở đâu.” Anh ta thở dài, tiến lại gần giường hơn. Hẳn anh ta ám chỉ gia đình tôi. Tôi chẳng có mấy bạn bè. Cảm giác ớn lạnh không thể lý giải trườn dọc sống lưng tôi khi sự im lặng lại phủ trùm lên chúng tôi.

Tôi cảm thấy đau nhói khi nghĩ về bố mẹ mình. Tôi không nghi ngờ rằng anh ta đã cố gắng báo cho họ, nhưng họ đi rất nhiều nơi và những ngày này khó mà liên lạc được. Nhiều tuần liền, họ đi đây đó mà không thông báo gì cả, mặc dù không phải lúc nào cũng vậy trong những chuyến họ ra nước ngoài. Tôi tự hỏi khi nào họ sẽ đến, sau đó tôi sắp xếp lại suy nghĩ và tự hỏi liệu họ có đến không. Tôi không phải là cô con gái cưng của họ.

“Mẹ kiếp,” Paul nói, với chất giọng mà tôi hầu như không thể nhận ra là của anh ta. Tôi nghe tiếng chân ghế kèn kẹt trên sàn. Bóng râm trên mí mắt tôi tối sẫm hơn, tôi biết anh ta đứng ngay phía trên tôi. Lại một lần nữa, tôi cảm nhận nỗi thôi thúc muốn hét lên, thế là tôi hét. Nhưng chẳng có gì xảy ra cả.

Mặt anh ta áp sát mặt tôi đến nỗi tôi cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh ta trên cổ mình khi anh thì thầm vào tai tôi. “Cố lên.”

Tôi không biết ý tứ sâu xa là gì, nhưng cửa bật mở và cảm giác như tôi sắp được giải cứu rồi.

“Ôi Chúa tôi, chị Amber,” em gái tôi, Claire, đã tới.

“Em không nên tới đây,” Paul nói.

“Tất nhiên em phải tới rồi. Đáng lẽ anh phải gọi báo cho em sớm hơn chứ.”

“Anh chỉ ước là không gọi cho em thì hơn.”

Tôi không thể hiểu nổi trận xung đột của hai bóng đen nhấp nhô bên trên người mình. Claire và Paul vẫn luôn khá ăn ý.

“Nào, giờ em cũng đã ở đây rồi. Có chuyện gì xảy ra vậy?” Claire vừa hỏi vừa cúi sát hơn.

“Họ tìm được cô ấy ở cách nhà vài dặm. Chiếc xe đã ra bã.”

“Ai thèm quan tâm chiếc xe ngớ ngẩn của anh chứ.”

Tôi chưa bao giờ lái xe của Paul. Tôi không bao giờ cầm vô lăng.

“Amber à, mọi việc sẽ ổn thôi,” Claire nói và nắm lấy tay tôi. “Có em ở đây rồi.” Những ngón tay lạnh lẽo của nó đan lấy tay tôi, nó khiến tôi nhớ lại hồi chúng tôi còn nhỏ. Nó vẫn luôn thích nắm tay. Tôi thì không.

“Cô ấy không nghe được em nói đâu, cô ấy đã hôn mê.” Paul nói, giọng nài nỉ lạ lẫm.

“Hôn mê ư?”

“Em thỏa mãn chưa?”

“Em biết anh buồn, nhưng đó đâu phải lỗi của em.”

“Không phải à? Anh nghĩ em có quyền được biết, nhưng em không được đón mời ở đây.”

Tâm trí tôi bắt đầu chộn rộn, tôi chẳng hiểu tí gì về những lời ấy, tôi có cảm giác như mình đang ở trong một vũ trụ song song nơi xung quanh tôi chẳng có ai thốt ra điều gì có lý nữa.

“Tay anh làm sao thế?” Claire hỏi.

Có chuyện gì với tay của anh ta thế nhỉ?

“Chẳng sao cả.”

“Anh nên đi khám xem.”

“Tay tôi vẫn ổn.”

Căn phòng tôi không nhìn thấy bắt đầu xoay mòng mòng. Tôi cố sức giữ mình trên bề mặt, nhưng nước cuộn xoáy xung quanh và cả bên trong tôi, nuốt chửng tôi trở lại bóng tối.

“Paul, xin anh. Chị ấy là chị gái em.”

“Cô ấy đã bảo tôi chớ tin tưởng cô.”

“Anh buồn cười quá rồi đấy.”

“Có thật thế không?” Mọi thứ trở nên lặng im hơn cả lúc trước. “Đi ra!”

“Paul!”

“Tôi đã bảo, đi ra!”

Lần này không còn chút do dự nào nữa. Tôi nghe tiếng giày cao gót của em gái thoái lui khỏi phòng. Cửa mở ra rồi khép lại, giờ chỉ còn mình tôi với người đàn ông nghe chừng giống như chồng tôi nhưng hành xử hệt một kẻ xa lạ.

« Lùi
Tiến »