“Em đã ở đây sao?” Paul hỏi.
“Em không ngủ được,” Claire đáp.
“Anh cũng thế.”
Tôi cũng vậy, chứng mất ngủ của chúng ta có vẻ dễ lây lan.
“Em về đây, để anh chị có thời gian ở riêng với nhau.”
“Không, em cứ ở lại nếu muốn. Anh không để ý đâu.”
Dường như đã vài giờ trôi qua, không ai nói một lời nào. Các y tá đi vào trở người cho tôi, còn lại mọi thứ không có gì thay đổi. Tôi muốn kể cho họ về gã đàn ông giữ tôi làm con tin trong giấc ngủ của tôi. Thậm chí nếu tôi làm được thế, tôi dám chắc họ sẽ không tin. Giờ tôi đã nhớ được gã là ai, nhưng tôi không hiểu tại sao gã lại làm thế với tôi, tất cả những gì tôi đã làm chỉ là từ chối gã.
Chồng và em gái tôi ngồi ở hai bên chiếc giường, thân thể băng bó của tôi trở thành ranh giới giữa họ. Khoảng thời gian kéo dài mà ba chúng tôi phải chịu đựng được bao phủ bởi sự giam cầm những ngôn từ. Tôi có thể cảm nhận các bức tường dựng lên; từng chữ cái, từng âm tiết chồng chất lên nhau tạo thành một ngôi nhà bất ổn của bao câu hỏi chưa có lời đáp. Những lời nói dối tạo thành vữa, gắn các bức tường lại với nhau. Nếu không có quá nhiều lời dối trá, hẳn lúc này những bức tường đã đổ sụp. Thay vào đó, chúng tôi tự xây nhà giam cho chính mình.
Hôm nay Paul không nắm tay tôi, anh cũng không cho tôi nghe nhạc nữa. Những trang sách được lật, thời gian trôi đi, chiếc máy thở đánh dấu từng khoảnh khắc bằng nỗ lực giúp tôi thở, cho đến khi căn phòng tràn ứ sự lặng im, một trong số chúng tôi phải phá vỡ nó. Tôi không thể, cô em cũng không, nhưng anh có thể.
“Đáng lẽ là bé gái.”
Năm từ ấy đâm vào người tôi và đục một lỗ hổng giữa sự tồn tại câm lặng mà chúng tôi đã quen thuộc.
Đáng lẽ là bé gái.
Tôi đã có thai.
Đáng lẽ là bé gái.
Thời xa ngái.
Đáng lẽ là bé gái.
Tôi không thể mang thai nữa rồi.
Giờ ký ức đó đã hoàn kết, tôi không muốn có ký ức này. Tôi muốn trả lại nó.
Có một đứa trẻ đang lớn lên trong tôi nhưng vì lỗi lầm của mình, tôi đã giết nó, tôi thậm chí không nhớ nổi những lỗi lầm đó thế nào, chỉ biết kết quả là tôi đã đánh mất.
“Anh chị vẫn có thể cố gắng lần nữa,” Claire nói.
Chúng tôi đã thục sự không còn cố gắng nữa. Chúng tôi đã từ bỏ.
Đứa bé đến ngoài ý muốn.
Một phép lạ tinh mĩ, đáng nguyền rủa của vụ tai nạn.
Tôi hình dung cảnh Claire vòng tay qua người Paul, áp người nó vào anh vỗ về an ủi. Ngay cả nỗi đau buồn vì đứa con chưa chào đời của tôi cũng không còn là của riêng tôi nữa, cô em cũng tước đoạt. Ý nghĩ đó làm bùng lên cơn ghen tuông lan tràn khắp cơ thể bất động của tôi, một cơn động tâm đẩy tôi xuống, dấn sâu hơn vào phiên bản tồi tệ nhất của tôi.
Đáng lẽ tôi đã giữ được đứa bé.
Đáng lẽ chúng tôi được cưng nựng nó.
Giờ tôi đã đánh mất nó lẫn chúng tôi.
Y tá Phương Bắc bước vào phòng, người thoảng mùi hương trà, hoàn toàn không hay biết chính chị ta đã làm ngắt quãng mạch nghĩ mông lung trong tôi. Tôi cảm nhận toàn bộ nỗi ghét bỏ của mình trực tiếp hướng về phía chị ta, nhưng chị vẫn điếc lác, chuyên tâm làm việc vặt trong phòng như thể thế giới sẽ không hề có chiến sự.
Cút ra, để cho tôi yên!
Tôi cảm thấy mình đang buông lơi, nỗ lực bấu víu thực tế đã vụn vỡ. Có thứ gì đó đang được bơm vào người tôi, thứ tôi không hề muốn. Tôi cảm nhận được nó trườn bên dưới lớp da, làm tê liệt trí óc, rút kiệt cuộc sống ra khỏi tôi. Trong thoáng chốc, tôi nghĩ lúc này mà chết đi cũng không hẳn là điều gì tệ hại lắm, chỉ cần cứ trượt đi mà thôi. Nói ngắn gọn, tôi không muốn tỉnh lại nữa. Sẽ không ai thực sự nhớ tới tôi nếu tôi qua đời, có lẽ tốt hơn họ sẽ rũ bỏ ký ức đó. Tôi nghĩ tôi đang khóc, nhưng chị y tá đang lau mặt cho tôi nên không để ý. Chị ta không nhẹ nhàng như mấy y tá khác. Có lẽ chị ta thấy trọn các vết bẩn bên dưới kẽ da tôi. Lớp khăn vải ẩm ướt vỗ vỗ vào mặt khiến tôi mở bừng mắt.
Tôi thấy họ đứng phía trên, tất cả đều mặc đồ đen. Tôi không còn nằm trên giường bệnh viện nữa, tôi đang nằm trong chiếc quan tài mở nắp. Tất cả bọn họ đều ở đó: Paul, Claire, Jo, thậm chí cả gã ta nữa. Gã dùng xẻng hất đất lên người tôi, tôi không hiểu sao bọn họ không ngăn lại. Đất vương trên tóc tôi, miệng tôi, một ít còn ập vào mắt tôi. Tôi hét lên bảo họ ngăn gã lại nhưng chẳng ích gì, bởi vì họ không thể nghe thấy tôi nói.
Tôi chưa chết.
Gã nhếch miệng cười, rồi cúi xuống quan tài thì thầm vào tai tôi: “Phải, em chưa chết, nhưng đừng lo, em sẽ có bạn đồng hành.”
Gã nhấc cô bé mặc áo choàng ngủ màu hồng, đặt cô vào quan tài bên cạnh tôi; cô bé vòng tay ôm lấy eo tôi. Mọi thứ hóa đen kịt khi chiếc quan tài bắt đầu được hạ xuống đất. Tôi bắt đầu khóc, còn cô bé thì bắt đầu hát.
Đêm lặng yên. Đêm linh thiêng. Đất trời dịu êm. Vạn vật sáng trong.
Cô bé chỉ lên bầu trời không sao, tôi chú mục vào vầng trăng.
Quanh Đức mẹ Đồng trinh và Con của Người.
Cô bé càng ôm chặt lấy tôi hơn.
Chúa hài đồng thật dịu hiền, vui tươi.
Cô bé xoay mặt đối diện tôi, ngón tay cô đưa lên vị trí của đôi môi. Suỵt.
Ngủ say trong sự yên nhiên tuyệt vời!
Ngủ say trong sự yên nhiên tuyệt vời!
Cô bé với tay lên và kéo một sợi dây vô hình, tôi nghe giống âm thanh của tiếng đèn phòng tắm khi cô bé tắt ánh trăng đi, đưa chúng tôi vào bóng tối thăm thẳm. Sau đó, đất bắt đầu đổ xuống chúng tôi nhanh hơn. Tôi hét bảo họ ngừng lại một lần nữa, nhưng giả sử như họ có thể nghe thấy thì họ cũng đâu có chịu lắng nghe. Cái hố quá sâu khiến tôi không thể trèo ra được, nhưng tôi phải làm gì đó. Tôi cào vào những bức tường đất, cố gắng tìm bất cứ thứ gì để bám víu, móng tay tôi cắm vào đất. Trời bắt đầu mưa, nước và đất đổ ào ào xuống đầu tôi cho đến khi tôi bỏ cuộc và cuộn người như một quả bóng. Tôi giấu nỗi sợ hãi vào trong và biến nó thành chốn nương náu của mình. Một đồng xu hạ cánh gần chân tôi như thể tôi đang ở dưới đáy giếng nơi mọi người gieo điều ước. Không có mặt nào của đồng xu là hình cả.
“Nếu cô muốn thoát ra, chỉ cần chỉ về phía lối ra,” cô bé nói. Giờ cô bé đang đứng trên người tôi, mớ đất ẩm uốt mắc trên mái tóc rối của cô. Tôi dõi theo ánh mắt cô về phía tấm biển màu xanh neon LỐI THOÁT KHẨN CẤP bị vùi dưới đất bên dưới chân tôi.
“Chỉ cần chỉ vào đó khi muốn thoát ra, đó là tất cả những gì cô cần làm.”
Tôi nhìn xuống tấm biên, một nửa đã phủ đầy bùn đất, và cố gắng chỉ vào nó, nhưng tôi không thể cử động tay mình. Tôi lại khóc khi cơn đau ập đến. Rồi thấy có máu. Máu chảy dài trên biển báo lối thoát hiểm, máu trên áo choàng bệnh viện của tôi, máu trên tay tôi khi tôi giữ nó giữa hai chân, cố gắng ngăn sự sống rời bỏ tôi. Tôi nhắm mắt lại vì đau đớn, khi tôi mở mắt ra và nhìn lên, khuôn mặt duy nhất tôi vẫn có thể nhìn thấy là Claire. Cô em với lấy tay tôi và giúp tôi chỉ tay vào tấm biển dưới chân. Tôi phải dùng từng chút sức lực cuối cùng.
“Anh có nhìn thấy không?” Giọng Claire từ xa vẳng lại.
“Gì cơ?” Paul hỏi.
“Anh nhìn kìa! Bàn tay chị ấy... chị ấy đang chỉ ngón tay.”
“Amber, chị nghe em nói không?”
“Thế nghĩa là sao?”
“Nghĩa là chị ấy vẫn còn ở đây.”