Mất đi người nào đó bạn yêu quý chưa bao giờ là khoảng thời gian dễ dàng, cái chết của người mình yêu thương vào dịp Giáng sinh quả là một việc khủng khiếp. Bố mẹ chúng tôi qua đời vào dịp Giáng sinh, kể từ đó mọi việc không bao giờ trở lại như trước nữa. Đó là điều chúng tôi cùng chia sẻ cho dù chúng tôi có trôi dạt bao xa chăng nữa. Cùng đón Giáng sinh là ý tưởng của Claire, không phải của tôi, nhưng tôi không thể từ chối, nó đã trở thành một truyền thống kỳ quặc của chúng tôi. Em gái tôi bảo chúng tôi nên cố gắng nhớ những gì chúng tôi đang có, không phải những gì chúng tôi đã mất đi. Tôi vẫn đang cố gắng. Tôi biết nó nhìn thấy họ thông qua tôi. Đôi khi tôi có cảm giác như thể nó đang cố gắng trích xuất bất kỳ mảnh vỡ cuối cùng nào của bố mẹ chúng tôi từ DNA của tôi chỉ bằng cách chú mục vào tôi. Tôi sở hữu đôi mắt giống mẹ của chúng tôi. Đôi khi tôi cũng nhìn thấy mẹ khi soi mình trong gương, luôn thất vọng vì những gì bà nhìn thấy.
Cao tốc Kingston là nơi tôi chọn, tuyến đường này luôn nhộn nhịp. Cặp song sinh của em gái tôi quả là một đôi trai gái khủng khiếp. Claire đẩy chúng xung quanh trong chiếc xe đẩy đôi hoành tráng nhất mà tôi từng thấy. Cả hai đều nắm chặt đồ chơi trong nắm tay nhỏ bé; chúng không bao giờ phải chia sẻ. Có nếp có tẻ, bây giờ cô em đã có một gia đình nhỏ viên mãn, thực sự chừng đó là đủ. Nó yêu hai đứa song sinh hơn yêu bất cứ người nào trong số chúng tôi, điều này cũng là lẽ dĩ nhiên. Tôi định hôm nay sẽ kể cho nó nghe, không phải toàn bộ, chỉ là những gì em gái cần biết vào đúng thời điểm.
“Chị ngốc thế, mấy thứ này giờ đã quá chật với hai đứa chúng,” Claire nói.
“Chị biết, nhưng trông đẹp quá.” Tôi đặt bộ váy lứa 0 đến 6 tháng tuổi trở lại giá để đồ. Sáng nay, tôi đã dùng que thử thai trong khi Paul vẫn còn ngủ. Kết quả dương tính. Tôi nghĩ kết quả như vậy có thể đoán được. Tôi không biết mình đã mang thai thế nào sau quãng thời gian dài cố gắng. Tôi nghĩ đó là một dấu hiệu, chắc là thế. Đã đến lúc tôi cần tiến bước, bắt đầu sống cuộc đời của mình cùng với Paul. Chỉ riêng Paul mà thôi. Một gia đình của riêng chúng tôi mà không ai có thể tước đi. Tôi muốn báo cho anh trước tiên, trước khi chia sẻ thông tin này với bất kỳ ai khác. Tôi đã chuẩn bị cảnh huống này trong đầu, anh sẽ rất hạnh phúc. Tối nay tôi sẽ thủ thỉ với anh.
Tôi mua cho cặp song sinh ít bộ quần áo mà Claire chọn, cũng có thể mua cho chúng thứ gì đó mà em gái tôi thích, chúng thậm chí sẽ không nhớ Giáng sinh này chứ đừng nói đến việc chúng đã mặc gì. Tôi tự hỏi liệu chúng có nhớ đến tôi không nếu một ngày nào đó tôi biến mất khỏi cuộc sống của chúng. Hôm nọ, tôi đã tìm hiểu khái niệm “mẹ đỡ đầu”: “Một phụ nữ được sắp xếp làm người giám hộ hợp pháp của đứa trẻ nếu bố mẹ đứa trẻ qua đời không đúng lúc”. Trở thành dì và mẹ đỡ đầu của chúng đến lúc này chưa thực sự có ý nghĩa gì ghê gớm, nhưng tương lai thì sẽ có đấy. Tôi dự định sẽ làm nhiều việc hơn nữa cho chúng khi chúng lớn hơn. Chúng sẽ không nhớ những gì sẽ xảy ra vào kỳ Giáng sinh này, dịp này sẽ không được tính.
Số lượng người mua sắm vào phút cuối nhộn nhịp và vội vã khiến chúng tôi gần như không thể đi từ cửa hàng này sang cửa hàng tiếp theo. Đôi khi tôi cảm thấy dường như những người lướt qua mặt đều hớn hở vui vẻ. Nụ cười toe toét trên khuôn mặt của họ quá phô trương. Tôi chẳng ưa điều đó một chút nào. Những ngọn đèn Giáng sinh, những bài hát, tuyết giả, tất cả những điều tôi từng ưng thích giờ lại khiến tôi thờ ơ lãnh đạm. Claire cũng không thích trải nghiệm này.
Tôi dẫn cả nhóm đến một khu chợ Giáng sinh nhỏ, Claire thích những chỗ thế này. Cô em ghé vào một gian hàng bán nến thơm. Nó lần lượt nâng từng chiếc nến lên, giơ lên mặt và hít thở. Mỗi chiếc nến có một cái tên khác nhau. Yêu quý. Vui sướng. Hy vọng. Tôi tự hỏi hy vọng có mùi như thế nào ấy nhỉ!
“Người bạn thời đại học mà chị nói chị gặp...” Cô em nói trong khi vẫn nhìn mấy chiếc nến. Tôi đứng chôn chân một chỗ, khu chợ Giáng sinh nhộn nhịp bỗng trở nên yên tĩnh.
“Anh ta không phải là bạn, mà là người yêu cũ,” tôi cố tìm từ ngữ.
“Gì cũng được.” Cô em nhấc một cái đèn xông tinh dầu lên, những chiếc que của nó chĩa ra ngoài như một con nhím đang vươn vai. “Giờ em đã nhớ anh ta, đêm qua tự nhiên em nghĩ ra.”
Đêm qua khi chị tỉnh dậy trên giường gã.
Những lời này xuất hiện trong đầu tôi nhưng tôi vẫn sợ bằng cách nào đó em gái nghe được. Cô em tiếp tục nói mà không nhìn mặt tôi, tôi lấy làm mừng vì điều này, tôi không tin nó sẽ buông tha cho tôi.
“Anh ta là sinh viên trường y, phải không chị?” Nó hỏi.
“Ừ.”
“Không chịu buông khi chị nói chia tay, chị còn nhớ chứ?”
“Chị nhớ chứ. Anh ấy rất thất vọng. Anh ấy không hiểu vì sao chị lại chia tay. Chị không thể giải thích với anh ấy rằng em ép chị.”
“Em không ép chị. Anh ta không phải người thích hợp với chị. Anh ta trông rất bảnh trai nhưng có gì đó không đúng lắm ở đây.” Nó gõ gõ ngón trỏ vào thái dương. “Chị có nhớ anh ta cứ liên tục gọi điện khi chị đoạn tuyệt không? Lại còn đợi bên ngoài căn hộ chúng ta vào nửa đêm nữa.”
“Như chị đã nói đấy, anh ấy rất thất vọng.”
“Chị có bao giờ tự hỏi rốt cuộc tại sao anh ta lại không còn quấy rối chị nữa không?” Cô em quay mặt về phía tôi, đôi mắt sáng lấp lánh đầy thích thú, trước khi quay trở lại với những món đồ được bày bán.
Đầu óc tôi quay cuồng. Những mảnh ghép của trò xếp hình mà tôi không biết mình cần phải giải bắt đầu được sắp xếp vào vị trí.
“Em đã làm gì?” Tôi hỏi.
“Cũng chẳng có gì nhiều. Em viết vài bức thư, chỉ thế thôi. Thật đáng buồn khi người ta không còn viết thư cho nhau nữa, chị thấy đúng không?”
Cô em không ngẩng lên, chỉ thong dong bước dọc quầy hàng, nhặt những cục sáp màu pastel, đưa lên ngang mặt và ngửi.
“Hãy nói cho chị biết em đã làm gì.”
Rốt cuộc, nó cũng xoay sang đối diện tôi. “Em đã viết vài bức thư cho người đứng đầu trường y, lấy danh nghĩa những phụ nữ muốn phàn nàn về tư cách đạo đức của anh ta. Người yêu cũ của chị. Em đã viết thư trên các loại giấy khác nhau, sử dụng các kiểu chữ viết tay khác nhau. Chiến lược quả là thông minh.” Cô em cười. “Sau đó, em gọi cho anh ta từ điện thoại công cộng và nói rằng các bức thư sẽ chỉ dừng lại nếu anh ta để chị yên.” Nụ cười của nó bùng lên thành tràng cười lanh lảnh.
“Thế chẳng hay ho gì cả, Claire. Em có thể đã hủy hoại sự nghiệp của anh ấy.”
“Giờ anh ta làm nghề gì?”
“Anh ấy là bác sĩ.”
“Thế thì việc đó đâu có phương hại gì. Chị hãy cứ sống như bình thường. Em chỉ kể với chị kẻo nhỡ may chị tình cờ ‘va’ vào anh ta một lần nữa. Em sẽ chẳng khuyên gì nữa đâu.”
“Tại sao?” Tôi hỏi, sợ rằng mình đã biết câu trả lời.
“Bởi vì em nghĩ có lẽ em đã nói những bức thư đó là của chị.”