Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1522 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
thứ ba, ngày 20 tháng mười hai năm 2016 - buổi sáng

“Tôi đã xoay cho anh bàn ở Langham, phải nhờ vả này nọ đấy,” tôi nói.

“Tuyệt. Dịp gì thế?” Matthew nói, chẳng buồn ngước khỏi màn hình. Chúng tôi sắp ghi hình trong vòng chưa tới mười phút nữa, và mọi người có cả Madeline đã đi thẳng vào phòng thu.

“Kết hợp ăn sáng với ăn trưa,” tôi đáp.

“Với ai?” Gã ngước nhìn tôi, bắt đầu hơi mảy may quan tâm. Thế rồi tôi thấy vẻ mặt gã biến sắc khi nhận ra bộ váy mới, lớp trang điểm và mái tóc được tôi dùng lược và máy sấy tạo thành nếp. Gã ngồi thẳng hơn một chút và nhíu lông mày trái lên thành một đường cong cong. Tôi tự hỏi liệu gã có thực sự là người đồng tính hay chỉ do tôi đoán định như thế.

“Cuộc trò chuyện hôm nay. Những khách mời nữ tầm ngũ tuần. Tuần trước chúng ta có đề cập sơ qua.” Tôi đáp.

“Thật sao?”

“Đúng vậy. Anh nói sau buổi trò chuyện sẽ đưa họ đi ăn, để bàn thêm một vài ý tưởng sau này.”

“Ý tưởng sau này sao?”

“Anh nói chúng ta cần phải sáng tạo hơn nữa, xốc mọi thứ lên.”

“Nghe đúng phong cách của tôi đấy.”

Chả giống tí nào. Khi gã còn ngần ngừ do dự, tôi tuôn một tràng đã được tập dượt trước. “Họ mong muốn được gặp anh ngay sau buổi trò chuyện, nhưng tôi sẽ hủy nếu anh muốn, tôi bịa ra lý do nào đó nhé?”

“Không, không. Tôi nhớ ra rồi. Madeline có cùng tham gia không?”

“Không, chỉ có anh và mấy khách mời thôi.” Gã cau mày. “Như thế họ sẽ thoải mái thổ lộ những điều họ cho rằng có hiệu quả hay không.” Tôi không tập dượt gì phần này, nhưng lời lẽ cứ tự nhiên trôi chảy và có tác dụng.

“Được, vậy cũng có lý. Tôi có một cuộc hẹn khám sức khỏe lúc ba giờ, vì vậy tôi sẽ cần về nhà ngay sau đó.”

“Chắc chắn rồi, thưa sếp.”

“Và bây giờ, người tham gia cùng với chúng ta trên Cà Phê Sáng là Jane Williams, biên tập viên của Savoir-Faire , tờ nguyệt san dành cho phái nữ bán chạy nhất Vương quốc Anh, cùng nhà văn kiêm phát thanh viên Louise Ford, để chia sẻ về chủ đề những phụ nữ làm việc trong lĩnh vực truyền thông ở tuổi 50,” bà Madeline nói, trước khi nhấp một ngụm nước. Cũng có lúc bà ta có vẻ không thoải mái, hệt như tôi cảm thấy trong phòng thu. Tôi bấm móng tay vào đầu gối bên dưới bàn làm việc, mạnh hết sức; cảm giác nhoi nhói khiến tôi bình tĩnh lại, đủ để ngăn tôi chạy ra khỏi căn phòng nhỏ xíu và tối tăm.

Đêm qua tôi đã lập một tài khoản Twitter ảo, chỉ mất năm phút lúc Paul đang tắm trước khi chúng tôi đi ngủ. Tôi đăng vài bức ảnh mèo mà tôi tìm thấy trên Internet, đến khi ngủ dậy, tôi đã có hơn 100 người đăng ký theo dõi. Tôi ghét mèo. Tôi cũng không thể giả vờ mình hiểu mạng xã hội. Ý tôi là, tôi hiểu rồi, tôi chỉ không hiểu tại sao nhiều người lại dành quá nhiều thời gian để tương tác trên không gian mạng. Nó không có thật. Đó chỉ là tin đồn. Tuy nhiên, tôi rất vui vì họ làm thế. Có phải Madeline Frost sắp bỏ Cà Phê Sáng không? đã được đăng lại 87 lần kể từ khi tôi đẩy lên hai mươi phút trước, và thẻ #FrostBitesTheDust chứng tỏ được sức thu hút. Đấy là ý tưởng của Jo.

Lớp trang điểm tôi không quen tô vẽ nổi dày trên gương mặt. Đôi môi tô son đỏ tiệp với bộ váy mới, trang phục được lựa chọn kĩ lưỡng giúp tôi thấy an tâm. Vẻ ngoài che đi khuyết điểm cơ thể và vỗ về tiềm thức của tôi; tôi chỉ đang làm những gì cần làm để sống sót. Tôi có cảm giác mình đang đi chệch quỹ đạo. Thoạt đầu nhìn chằm chằm vào mấy ngón tay đỏ lòe, tôi nghĩ mình bị chảy máu, nhưng rồi chợt nhận ra tay mình vừa rời khỏi môi son.

Tôi ngồi chống thẳng tay một lúc, cố phớt lờ chúng đi. Phải bình tĩnh lại, nếu không tôi sẽ không bao giờ vượt qua được chuyện này. Mấp máy môi dưới, răng chạm vào vị trí mà mấy ngón tay vừa rời đi. Tôi ngừng lại, tập trung toàn bộ sự chú ý vào ly nước đã vơi đi phân nửa của Madeline. Tiếng bọt nước khuấy đảo trong đó dường như khuyếch đại lên, vọng vào tai tôi. Mặc kệ, tôi góp giọng cùng với bà ta và cố gắng tập trung vào trọng tâm.

Tôi mỉm cười với từng vị khách mời đang ngồi quanh bàn cùng chúng tôi. Thật hay khi họ đã có mặt sau một thông báo chóng vánh như vậy. Tôi quan sát biểu hiện trên mặt họ trong khi họ tiếp tục trò chuyện, tất cả đều hiện diện khác lạ bởi cùng một lý do: quảng bá chính mình. Hôm nay, mỗi người trong chúng tôi ngồi đây với một động cơ nào đó. Nếu ta định phơi bày tâm tư thổ lộ ý định, thì mẫu số chung nhỏ nhất sẽ luôn là ta muốn được lắng nghe, cần được lắng nghe giữa cuộc sống hiện đại xô bồ. Lần đầu tiên, tôi không muốn là người đặt câu hỏi; tôi ước ai đó sẽ lắng nghe tôi trả lời và cho tôi biết liệu sự thật về tôi có phải là phiên bản đúng đắn hay không. Đôi khi để làm điều đúng đắn, ta phải phạm sai lầm, nhưng thế mới là cuộc sống.

Nụ cười phô ra trên gương mặt tôi bắt đầu nhưng nhức. Nỗ lực khắc họa một con người viên mãn của tôi đã phát huy hiệu quả nhưng rất mệt mỏi, tôi nhận thấy mình liên tục kiểm tra đồng hồ trên tường phòng thu. Thời gian dành cho tôi không còn nhiều, ấy vậy mà ở đây, trong căn phòng này, nó đã chậm lại, nhốt tôi giữa những phút giây bị phong kín. Mỗi lần mắt tôi nhìn xuống kịch bản, chúng lại liếc lên đồng hồ cho đến khi tôi chuyển mục tiêu, nhìn theo chiếc kim lớn đang vẽ vòng quay vào quên lãng. Âm thanh tích tắc mà tôi chưa bao giờ nhận thấy trước ngày hôm nay càng lúc càng ồn ã hơn cho đến khi tôi không thể nghe thấy những gì các vị khách mời đang nói. Tôi nhìn khuôn mặt các thành viên của nhóm ngoài hành lang, có cảm giác như tất cả bọn họ đang nhìn tôi chằm chằm. Tôi tìm Jo, nhưng cô ấy không có ở đó. Tôi đang lột da môi một lần nữa. Tôi dừng lại, cáu kỉnh vì sự thiếu tự chủ của mình và chà những ngón tay dính đầy vết son lên váy. Lấm lem vệt đỏ. Tôi phải cố gắng hơn nữa để làm tròn vai của mình.

Khi chương trình rốt cuộc sắp đến đoạn kết, tôi thư thái nhìn Madeline quay về phòng mình, thừa biết bà ta sẽ thấy gì ở đó. Tôi nói lời cảm ơn các vị khách mời, phải có ai đó cảm ơn chứ, rồi bàn giao họ lại cho Matthew. Lúc này, gã đã khoác áo, sẵn sàng đưa họ đi ăn. Tôi ghé vào nhà vệ sinh để đảm bảo chiếc mặt nạ của mình vẫn còn nguyên đó. Trợ lý riêng của Madeline cũng có mặt, đang săm soi mình trong gương. Trông chị ấy rất mệt mỏi, đôi mắt giấu nỗi buồn khiến tôi động lòng. Tôi mỉm cười và nhận lại nụ cười gượng gạo của chị. Một trong vô số công việc của chị mỗi buổi sáng là kiểm tra thư cho Madeline; bà ta quá bận rộn và là nhân vật quan trọng đến mức không tự đọc lấy. Luôn luôn có một núi việc cần giải quyết: thông cáo báo chí, thư mời, nội dung quảng cáo, thư định kỳ. Bà ta nhận được nhiều thư hơn những người còn lại trong nhóm, bao gồm cả tôi. Tiếp nữa là thư của người hâm mộ. Phần thư đó được đặt lại trên bàn của bà sau buổi thu. Bà ấy lấy làm thích tự đọc bất cứ thứ gì giống như một bức thư cá nhân sau khi hoàn tất giờ lên sóng; sau đó bà đánh dấu những thư mà bà ta cho là xứng đáng nhận hồi âm bằng một nhãn dán nhỏ màu đỏ. Bà ta không giữ các bức thư. Bà hít vào sự ngưỡng mộ và thở ra sự kiêu ngạo, một hình thức quang hợp của riêng bà. Những bức thư có nhãn dán màu đỏ sẽ được gửi một bức ảnh có chữ ký của Madeline. Bà ta không viết thư trả lời, thậm chí không ký vào ảnh, đó là một nhiệm vụ khác của trợ lý. Tôi nhìn chị ấy trang điểm lại và tự hỏi chị cảm thấy thế nào khi ngày ngày phải giả vờ làm một người không phải là bản thân chị.

Tôi tiến vào phòng họp, đợi những người khác vào họp cùng. Jo gật đầu với tôi khi tôi tìm chỗ ngồi, Kế hoạch Madeline hiện tại vẫn đang diễn tiến theo kế hoạch. Những lời bàn tán xôn xao dấy lên về tin đồn trên mạng rằng Madeline sắp rời đi và tôi sướng rơn khi nghe tin đó được lan truyền. Những lời dối trá có vẻ sẽ trở thành sự thực khi được nói thường xuyên ở mức đủ. Những lời bàn tán sôi nổi tắt ngóm ngay khi bà ta bước vào phòng. Madeline đóng sập tấm cửa kính lại và gieo người xuống. Tôi đoán bà cũng đã xem Twitter. Bà không biết cách tự in kịch bản của mình nhưng vẫn có thể dùng Twitter. Tôi biết bà ta kiểm tra tài khoản của mình sau mỗi chương trình để đảm bảo rằng 50 nghìn “người theo dõi” vẫn mến mộ bà, và phát hiện ra rằng bà đang trở thành xu hướng thịnh hành bởi tin tức trái khoáy lan truyền không chịu lắng xuống.

“Cà phê của tôi đâu?” Bà ta gắt gỏng. Khuôn mặt của chị trợ lý ửng đỏ.

“Dạ ở... ngay kia, cô Madeline.” Chị ấy vừa nói vừa trỏ về phía chiếc cốc đang tỏa hơi nóng trên bàn.

“Đó không phải cốc của tôi. Tôi phải nhắc cô bao nhiêu lần nữa đây?”

“Cốc của cô đang nằm trong máy rửa bát.”

“Thế thì mang đi rửa. Rửa bằng tay ấy. Matthew đâu rồi?”

Tôi nhìn bà ta - người phụ nữ thành công, ghê gớm này và tự hỏi về nguồn cơn thịnh nộ của bà. Tôi biết nhiều chuyện về Madeline, những chuyện thâm cung bí sử mà bà ta mong tôi điếc lác, nhưng chúng vẫn không thể lý giải được nỗi ghét bỏ bà trút lên đầu cộng sự. Tôi hắng họng, tay nắm thành nắm đấm bên dưới bàn. Đã đến lúc tung chiêu rồi.

“Matthew đưa Jane và Louise đi ăn.” Tôi đáp.

“Gì thế? Vì sao?” Madeline hỏi.

“Cháu cũng không biết. Anh ấy nói sẽ vắng mặt hết ngày hôm nay.”

Madeline yên lặng một hồi. Mọi người chờ đợi trong khi bà ta rót ánh nhìn xuống bàn, một nét cau có khắc họa lên khuôn mặt nghiêm nghị nặng nề của bà ta.

“Được rồi, thế ai đó có thể giải thích cho tôi ý tưởng ‘Phụ nữ ở tuổi 50’ từ đâu mà có không. Sáng nay, lần đầu tiên tôi mới nghe nói đến.”

Tôi để những người khác lên tiếng trong khi bản thân ngồi lùi lại nghiên cứu địch thủ của mình. Cặp kính gọng đen của bà ta tựa trên chiếc mũi hếch và đằng sau đó là đôi mắt lừ lừ nhìn quanh căn phòng.

Be be, này cừu đen, cậu có len không?

Những chiếc móng tay dài ngoằng của bà ta giống như phù thủy đang gõ nhịp thiếu kiên nhẫn trên cuốn sổ tay. Tôi phát hiện có món đồ ló ra từ giữa những trang giấy trắng, ấy là viền cạnh sắc nét của một chiếc phong bì màu đỏ. Vậy là bà ta đã đọc thư. Tôi mỉm cười với chính mình.

Bước 1 đã hoàn tất.

« Lùi
Tiến »