“Em về nhà một lúc, xem David đang đánh vật với hai đứa nhóc hay có gì không,” Claire nói.
“Ừ,” Paul đáp.
“Trời, em xin lỗi. Em không định nói về hai đứa nhỏ, chứ chưa kể đến chuyện...”
“Không sao.”
“Anh chắc là không muốn đi nhờ xe em về chứ?”
“Không. Anh sẽ không rời chị em nữa. Không phải lúc này.”
Tôi nghe tiếng cửa mở.
“Claire?”
“Dạ.”
“Chuyện này không phải lỗi của em.”
Anh rất tử tế với nó, nhưng anh đã sai rồi. Chuyện này là lỗi của Claire. Mọi sai lầm trong cuộc đời tôi đều do lỗi của Claire. Tôi nghe thấy nó rời đi và lấy làm mừng.
Tay Paul nắm lấy tay tôi, mang lại cảm giác mạnh mẽ, ấm áp và an toàn.
“Anh xin lỗi em,” anh thì thầm. “Anh đã làm em thất vọng. Đáng lẽ anh phải ở lại đây.”
Tôi hình dung cảnh Paul nhìn những gì Edward đã làm với tôi trong căn phòng này. Tôi tưởng tượng anh đang ngồi ở nhà, cách xa nơi đây và nhìn thấy một kẻ lạ mặt luồn tay vào dưới tấm chăn. Tôi bị nhốt trong một cơn ác mộng, còn Paul thì bị nhốt ngoài kia, buộc phải chứng kiến tôi sống trong đó. Anh tha thiết muốn tiến vào, giống như tôi muốn đi ra vậy.
“Anh yêu em vô cùng,” anh nói và hôn lên trán tôi.
Anh đã phải trải qua địa ngục của riêng mình trong khi tôi ngủ sâu trong địa ngục của tôi. Tôi ước gì mình có thể nói với anh rằng tôi tiếc biết bao khi buộc anh phải trải qua toàn bộ chuyện này, rằng tôi cũng rất yêu anh. Tôi lặp đi lặp lại những lời ấy trong đầu cho đến khi chúng phát thành âm thanh tròn vành rõ chữ.
“Em yêu anh.”
“Ôi, Chúa ơi,” Paul nói, buông tay tôi ra. Theo trực giác, tôi những muốn xem xem việc gì xảy ra, cho nên tôi cố mở mắt. Ban đầu ánh sáng chói làm tôi choáng váng, cơn đau nó gây ra lan truyền đến phần sau hộp sọ tôi.
“Paul.” Tôi nghe một tiếng nói và nhận ra giọng của chính mình.
“Anh ở ngay đây,” anh nói và tôi nhìn thấy anh. Anh đang khóc và tôi cũng đang khóc. Anh hôn tôi, và tôi nhìn được anh rồi. Đây chính là thế giới thực. Mắt tôi đã mở ra rồi. Tôi tỉnh lại rồi.