Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1576 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày hôm đó
ngày giáng sinh 2016 - tờ mờ tối

Paul và tôi lặng lẽ cuốc bộ về nhà. Anh rảo bước khiến tôi phải đi vội cho kịp anh. Những hạt sương mù nhỏ của trận mưa phùn thấm vào bầu không khí lạnh giá nhưng tôi không bận tâm, tôi chỉ thấy vui khi được ra ngoài, rời khỏi nhà của Claire. Đó là ngôi nhà của hiện tại, hoàn toàn thuộc về nó. Không còn chút gì của tôi sót lại trong những bức tường đó, ngay cả những ký ức cũng không phải của riêng tôi nữa. Đó là cuộc sống mà đáng lẽ lúc này tôi đã phải bỏ lại, nhưng có điều gì đó luôn ngăn cản tôi bước tiếp. Nỗi sợ hãi về những điều chưa biết luôn lớn hơn nỗi sợ hãi về những điều quen thuộc.

Đường phố vắng tanh. Tôi thích vẻ tĩnh tại yên ắng của nó. Vẻ yên bình ở chốn ngoại ô thế giới. Mọi người đều bị nhốt trong nhà với những người thân mà họ không phải gặp trong suốt phần thời gian còn lại của năm. Nhét gà tây xuống cổ họng, xem những thứ vô bổ trên ti vi, mở những món quà mà họ không muốn cũng như không cần. Uống quá nhiều. Nói quá nhiều. Suy nghĩ quá ít.

Cơn mưa phùn chuyển thành trận mưa nặng hạt khi chúng tôi đi ngang qua trạm xăng. Giờ trạm xăng đã đóng cửa, mọi cửa hàng đều đóng cửa. Tôi chỉ mới ghé vào đây hai lần. Lần đầu tiên cách đây một vài tuần, để hỏi han. Cũng chẳng hại gì, mọi người lúc nào chẳng hỏi này hỏi nọ. Nhân viên thu ngân quan sát khuôn mặt tôi khá kĩ khi tôi vừa nói xong, nhưng cậu ta sớm nhận ra rằng tôi không có ý định mờ ám gì ở đây. Cậu bảo với tôi là dữ liệu camera lưu được một tuần sau đó tự động xóa. Tôi cảm ơn cậu ta, rồi đợi một lúc nhỡ đâu cậu ta băn khoăn vì sao tôi muốn biết. Nhưng cậu ta không hỏi, nên tôi ra về. Cậu ta đã quên luôn tôi thậm chí trước khi tôi bước ra khỏi cửa.

Lần thứ hai thì cũng mới đây thôi.

Madeline không mấy cảm kích sau khi tôi chở bà ta từ công ty về nhà hôm bà bị ốm. Sau khi tôi giúp bà vào nhà, bà thảy thẻ tín dụng cho tôi, bảo tôi đi đổ xăng ở trạm xăng ngay góc phố. Bà ta chẳng mấy vui vẻ khi bình xăng đã gần cạn sạch và bảo tôi rằng bà không có thời gian trước khi đi làm vào ngày hôm sau. Bà cứ nghĩ tôi sẽ bực bội trước đòi hỏi đó, cho nên tôi vờ bày ra vẻ mặt đáp ứng mong đợi của bà nhưng trong thâm tâm tôi khá là hài lòng. Điều đó có nghĩa là lượng xăng tôi phải chịu trận trong bãi đậu xe của nhân viên khi tôi rút bình xăng của bà ta sáng sớm hôm đó đã không vô ích. Mùi dầu diesel kéo dài hàng giờ, mặc dù tôi đã phun ra ngay lập tức. Tôi đã học được mẹo đó hồi ở trường, khi giúp làm sạch bể cá của lớp.

“Cô có thể lừa người khác bằng cái lỗi Florence Nightingale [1] của cô, nhưng tôi thì không,” bà ta lẩm bẩm trước khi dấn từng bước một lên cầu thang. Đến giữa chững, bà ta dừng lại và quay đầu nhìn xuống tôi. Một nụ cười đắc thắng lan tỏa trên khuôn mặt tròn đầy của bà. Madeline luôn luôn có cách nói huỵch toẹt, nhưng tôi lại bói ra được ẩn ý đằng sau cách dụng ngôn của bà vào buổi chiều hôm đó, cũng khá lâu đấy.

“Tôi luôn nhìn thấu cô đấy, Amber. Chớ bao giờ quên điều đó. Ngại làm việc và thiếu năng lực, giống như đám còn lại cùng lứa với cô. Đó là lý do tại sao đám các cô chẳng bao giờ đạt được thành tựu nào cả.” Nói xong, bà ta xoay người tiếp tục bước lên cầu thang mà tôi từng quen thuộc và ngồi ở đấy. Tất nhiên, ngôi nhà trông hoàn toàn khác kể từ trận hỏa hoạn cách đây 25 năm, nhưng cầu thang mới vẫn ở nguyên chỗ cũ và nếu quay đầu sang phải, tôi gần như vẫn có thể hình dung được cảnh Claire đang xả khí ga. Lẽ ra Claire phải được thừa kế ngôi nhà này sau khi bố mẹ ruột của nó qua đời, nó chắc chắn rằng đó là điều mà bà nó muốn, nhưng mẹ đỡ đầu của nó, Madeline Frost, đã quyết định rằng nó sẽ không bao giờ nhận được một xu nào.

Tôi nghĩ về những gì bà Madeline nói với mình trong khi đợi đổ xăng, và lại nghĩ khi mua thùng đựng xăng rồi cũng đổ đầy thùng, trước khi đặt chúng vào cốp xe. Trong khi thanh toán bằng thẻ tín dụng của Madeline, tôi nghĩ về những gì bà ta đã nói và tôi nghe thấy những lời của bà ta lặp lại trong đầu khi tôi lau vô lăng cũng như mọi thứ khác mà tôi đã chạm vào bằng vải bông.

Khi tôi và Paul đi bộ cùng nhau nhưng chỉ mỗi mình tôi băng qua con đường nơi Madeline sống, tôi quay lại để nhìn thoáng qua ngôi nhà của bà. Lần đâu tiên tôi nhận ra rằng nó trông giống như bất kỳ ngôi nhà nào khác. Có thể có một gia đình bên trong, đang xé vỏ kẹo pháo, chơi trò chơi, vun đắp nên những kỷ niệm cùng nhau và của riêng từng người. Có thể có những đứa con, cháu chắt, vật nuôi, tiếng ồn và tiếng cười. Có thể là thế lắm chứ, nhưng tôi biết thừa là không. Chỉ có một người bên trong, tôi chắc chắn về điều này. Một mớ hỗn độn buồn bã, cô đơn, đau khổ của một người. Con người ấy chỉ được những người xa lạ mộ điệu, những người tin vào cái phiên bản bà thể hiện được họ nghe thấy trên radio. Một người mà thiên hạ không thể bỏ qua.

Florence Nightingale (1820 - 1910) là một nhà cải cách xã hội, nhà thống kê học và đồng thời là nữ y tá người Anh - người sáng lập ra ngành điều dưỡng hiện đại. Trong Văn cảnh này, nữ nhân vật chính Amber được mỉa mai là người có nhiều ý tưởng, lắm chiêu trò.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »