Đôi Lúc Tôi Nói Dối

Lượt đọc: 1556 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hiện tại
đêm giao thừa, 2016

Âm thanh đó đánh thức tôi, trước đây tôi đã từng nghe thấy. Giường của tôi nghiêng về phía sau, khiến chân tôi hướng lên trần và máu dồn lên đầu. Họ nâng tôi thêm một chút về phía bờ vực, tôi sợ rằng mình sẽ ngã và không ai đỡ được, nhưng sau đó họ cẩn thận để đầu tôi ngả ra sau và tôi cảm nhận được làn nước ấm cùng những ngón tay nhẹ nhàng trên da đầu.

Hôm nay tôi được gội đầu, thậm chí tôi còn không cần phải đặt lịch! Tôi ngửi được mùi xà phòng và hình dung ra bọt xà phòng, nếu cố thêm chút nữa, tôi có thể thuyết phục bản thân trong giây lát rằng mình đang ở salon tóc, rằng cuộc sống đã trả lại phiên bản bình thường cho tôi. Tôi cố gắng cảm nghiệm một mảnh niềm vui từ trải nghiệm này, tôi cố gắng thư giãn, cố gắng nhớ lại đôi điều bỏ ngỏ.

Tôi nghĩ tới rất nhiều thời gian mình đã mất đi. Hàng tiếng đồng hồ liền bện chặt vào nhau và khó lòng tách rời. Mọi người vẫn nói về việc thời gian trôi, nhưng ở đây, trong căn phòng này, thời gian chẳng trôi đi cho. Nó bò chậm chạp, nấn ná và bôi bẩn các bức tường trong tâm trí ta bằng những ký ức nhuốm màu buồn tẻ, vì vậy ta chẳng thể nhìn thấy những gì ở phía trước hoặc phía sau lưng. Nó nuốt chửng những ai bị trôi dạt vào bờ biển của nó và tôi cần phải bơi đi ngay bây giờ, tôi cần bắt kịp chính mình đang xuôi dòng.

“Thế này sẽ mang lại cảm giác tốt hơn, toàn bộ những vết máu khô đã biến mất,” một giọng nói có vẻ của người tử tế cất lên trước khi quấn chiếc khăn tắm quanh đầu tôi. Tôi tưởng tượng máu lốm đốm trên lớp sứ trắng và một vòng xoáy màu đỏ ngày càng giảm tông cho đến khi một phần khác của tôi bị cuốn trôi.

“Để em làm tiếp việc này, em nghĩ hẳn chị phải bận rộn lắm, em không thấy phiền chút nào,” Claire nói. Em gái tôi hẳn đang quan sát, im lặng đến độ tôi còn không biết nó có mặt ở đó. Các y tá đều thích nó, tôi dám chắc như vậy. Mọi người vẫn thường thích phiên bản mà cô em biểu tỏ cho họ thấy. Các y tá chỉnh giường thẳng lại và để chúng tôi ở với nhau. Claire sấy khô tóc cho tôi rồi bện tóc theo kiểu chúng tôi thường làm giúp nhau hồi còn bé. Nó không nói một lời nào.

“Em tới sớm thế,” Paul nói khi bước vào phòng ngay lúc nó vừa xong.

“Em vẫn không ngủ được,” Claire nói.

Cứ như thể tôi nằm ngủ suốt, nhưng tôi có ngủ đâu, mà kể cả khi tôi ngủ, mọi người vẫn cứ đến rồi đi. Lật người tôi lau người tôi, tiêm thuốc cho tôi. Edward không trở lại, ít ra tôi không nhớ gã xuất hiện ở đây. Tôi tự nhủ rằng hẳn giờ đây gã đã tha cho tôi, rồi tôi sẽ thực sự tỉnh lại, chắc chắn vậy.

“Tối qua có chuyện lạ lắm,” Paul nói.

“Anh kể đi,” em gái tôi đáp. Tôi vẫn thích quy tắc anh tới thì nó đi hơn. Giờ bọn họ dành nhiều thời gian bên nhau quá, việc này chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cả.

“Anh đã sạc điện thoại của Amber, nhưng không có số của ai tên Jo cả.”

“Lạ thật đấy!”

“Anh đã gọi cho sếp của cô ấy vì nghĩ rằng anh ta có thể cho số của cô bạn. Ban đầu anh ta rất lịch sự, nhưng sau đó trở nên kích động và nói rằng không thể cho anh số, vì anh ta không biết ai tên là Jo cả.”

“Em không hiểu,” Claire nói.

Tôi biết là nó hiểu.

“Không ai ở Cà Phê Sáng có tên là Jo cả. Anh hỏi anh ta có thể đó là biệt danh hay gì đó tương tự và bảo rằng cô ta là bạn đông nghiệp của Amber. Sau đó, anh ta bối rối và cố gắng tìm cách lịch sự để nói với anh rằng Amber không có bạn bè nào ở đài cả.”

Dừng lại đi.

“Lạ quá!”

“Anh đã bắt đầu hiểu tại sao chị em bỏ việc, gã kia nói nghe như một tên khốn.”

Xin anh hãy dừng lại đi.

“Chị ấy bỏ việc?” Claire hỏi.

Đừng nói thêm lời nào nữa.

“Anh xin lỗi, chị em bảo anh đừng nói với em; anh quên mất.”

“Nhưng vì sao?”

“Vì ở đó chị em chẳng thấy vui.”

“Không, ý em là vì sao chị ấy không muốn anh nói với em?”

“Anh không biết.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »